Anh vừa ăn vừa nói với tôi: "Em cũng biết Kim Cương là do anh tôi hùn vốn với người khác mở mà, Vương Đức Hưng và mấy người bên tài vụ là người của anh Sấm, trả lương khi nào là do bọn họ quyết định, chúng tôi chưa bao giờ hỏi vấn đề này."
"Để tối nay gặp Vương Đức Hưng thì tôi giục ông ta trả lương nhanh chút, em có cần tiền gấp không, nếu gấp quá thì tôi có thể đưa tiền cho em dùng đỡ trước."
"Vậy cũng không cần, tôi không gấp lắm."
Ngoài miệng tôi vẫn kiên quyết trả lời anh một câu, song sau đó mới nghi ngờ hỏi: "Hình như người trong người ngoài ở Kim Cương đều là của anh Sấm. Vậy mà anh của anh cũng không để ý à, ngay cả chuyện tài vụ cũng không xem xét?"
Chu Tẫn bất mãn: "Cái gì mà người trong người ngoài đều là của anh Sấm, tôi và anh Huy với Tiểu Lục không phải người à."
Tôi nghĩ trong lòng, tất nhiên là không giống nhau. Nói thẳng ra thì Chu Tẫn với Triệu Huy bọn họ đều chỉ trông giữ ở khu vực bên ngoài, phụ trách an ninh thôi. Người thông minh ai chẳng biết nắm giữ hoạt động kinh doanh và chuyện tài vụ mới là gốc rễ.
Đại Yên mười chín tuổi cũng xem là người thông minh, nhưng vẫn chỉ thấy được vài chuyện bên ngoài.
Tỷ như lúc làm thêm ở Kim Cương thì tôi đã từng gặp ông chủ Tôn Đại Sấm, nhưng lại chưa từng gặp được một người chủ khác là Phó Lôi.
Có thể thấy được Phó Lôi cũng không quá quan tâm Kim Cương.
Nhưng nói vậy lại không đúng, lúc đó ai mà không biết Kim Cương đang là nơi làm ăn tốt nhất Hoài Thành bấy giờ, là KTV sang trọng nhất, lợi nhuận hàng năm ở đây chắc chắn cao hơn rất nhiều những sản nghiệp khác của Phó Lôi.
Tôi không hiểu nhưng đương nhiên Chu Tẫn sẽ hiểu.
Anh chậm rãi nhai cơm trong miệng, vẻ mặt thấp thoáng nụ cười: "Cô bé như em thì biết cái gì, thứ anh tôi muốn không phải mấy cái này, đối với anh ấy mà nói trông giữ nơi này quan trọng hơn bất cứ chuyện gì."
Đương nhiên tôi vẫn không hiểu, ánh mắt của Chu Tẫn quá mức tĩnh mịch, rõ ràng chỉ là một thiếu niên nhưng đáy mắt lại lộ ra chút nặng nề u ám.
Khi đó tôi không biết, cũng không hiểu.
Nhưng chẳng bao lâu nữa, cái gì tôi cũng đã hiểu rồi.
Tôi vẫn còn nhớ hôm ấy là ngày 17 tháng 9 năm 2012.
Ngày hôm đó còn cách sinh nhật của mẹ tôi hai tuần.
Chắc bởi vì Chu Tẫn nhắc nhở nên mới sáng sớm Đào T.ử đã gọi điện cho tôi, nói rằng quản lý Vương mới thông báo kêu bây giờ mọi người đi qua đó nhận lương.
Lúc đó tôi đang đi học nên không có thời gian tự mình qua một chuyến, tôi nói với Đào T.ử là buổi chiều tan học tôi sẽ chạy qua.
Tầm khoảng hơn năm giờ tôi từ trường học chạy qua Kim Cương.
Lúc tới nơi thì ở đó có rất ít người, bây giờ còn chưa tới giờ cao điểm khách khứa ra vào.
Vương Đức Hưng là một người đàn ông trung niên mập mạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong nhận thức của tôi thì tất cả những người đi theo Tôn Đại Sấm hình như đều là kiểu lòng dạ thoải mái thân thể béo mập như này.
Ngoại trừ đứa em trai Tôn Tiểu Xuân của ông ta.
Ngay lần đầu tiên nhìn thấy Tôn Tiểu Xuân tôi đã không có chút thiện cảm nào với gã đàn ông trông cực kỳ phách lối này rồi.
Gã ta đeo một sợi dây chuyền bằng vàng to bự trên cổ, dáng người rất gầy, chải kiểu tóc vuốt ngược còn xịt keo bóng lưỡng, mặc một chiếc áo sơ mi sặc sỡ, vẻ mặt trông đáng kinh cực kỳ.
Trước đây khi tôi làm thêm ở lầu ba đã từng thấy gã ta kết bạn kết bè tới Kim Cương hát hò.
Cả phòng nhốn nháo ngổn ngang, một đám người nói tục c.h.ử.i thề ầm ĩ, còn dẫn theo mấy cô gái có dáng vẻ không quá nghiêm chỉnh vào phòng nuốt mây nhả khói làm loạn hết cả lên.
Mấy thứ này là cô lao công đi dọn phòng ấy nói cho tôi biết, còn nói trong phòng có cả đồ dùng người lớn đã sử dụng rồi.
Trước khi tôi đến KTV làm thêm thì vẫn luôn cảm thấy nơi này sẽ rất loạn lạc, sẽ không quá an toàn.
Sau lại đi làm rồi mới từ từ thay đổi suy nghĩ, đây chẳng qua là chỗ ăn chơi làm ăn đứng đắn mà thôi, cũng không nên nhìn nó bằng quá nhiều thành kiến.
Kim Cương lúc ban đầu đúng là làm ăn đứng đắn.
Đào T.ử và chị Cầm cũng nói với tôi, cái bậy nhất ở chỗ này cũng chỉ là sẽ có một ít khách hàng chọn vài cô gái tới cùng hát hò uống rượu thôi. Đấy là mục sẽ thu phí thêm, mấy cô gái kia cũng đều là người của anh Sấm.
Trừ Kim Cương ra thì anh Sấm và anh Lôi đều có những sản nghiệp làm ăn khác nữa.
Một chỗ ăn chơi khác của anh Sấm mở còn có sòng bạc, phòng tắm hơi và phòng mát xa chân nữa.
Nơi làm ăn của anh Sấm luôn có vô số kiểu giao dịch như vậy.
Nói tới đây chắc trong lòng mọi người cũng đều hiểu.
Phó Lôi là người làm ăn đàng hoàng, nhưng anh Sấm lại không phải.
Sau này cuối cùng tôi mới hiểu rõ, Chu Tẫn nói đối với Phó Lôi thì việc trông giữ nơi này quan trọng hơn so với bất cứ điều gì là thế nào.
Khi ấy chúng tôi đều nghĩ rằng cùng hát hò uống rượu thì cũng chỉ đơn thuần là hát hò uống rượu. Chẳng qua vừa nghe đến vũ trường thì mọi người đều có thành kiến mà thôi, nhưng đến cuối đây cũng chỉ là chút ít việc làm để mưu sinh của một vài người đã đi đến đường cùng.
Đại Yên học đại học năm hai còn chưa tiếp xúc với xã hội, cũng chẳng có quá nhiều đề phòng với người khác.
Huống chi ly nước tôi uống lúc chờ nhận lương vẫn là do quản lý Vương tôi luôn nghĩ là người tốt mang tới.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi cẩn thận hồi tưởng lại thì mới nhớ kỹ từng nét mặt biểu cảm của Vương Đức Hưng khi đó.
hằng nguyễn
Ông ta nói: "Đại Yên, em ngồi xuống uống miếng nước trước đã, đợi anh đi kết toán tiền lương cho."
Tôi nói: "Vâng ạ, cảm ơn anh quản lý."
Sau đó Vương Đức Hưng lê cái thân mập mạp của ông ta đứng dậy rời đi, ánh mắt lơ đãng rơi vào ly nước kia, chần chờ một chút nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.