Nhưng khi mọi chuyện xong xuôi, anh Sấm nhìn thấy anh vẫn sẽ thân thiện gọi một tiếng A Tẫn.
Câu cúi thấp đầu xuống của Phó Lôi đại khái chính là cái giá này.
Sau khi vết thương của anh hồi phục thì mới biết được một loạt biến cố xảy ra trên người tôi.
Anh nói: "Xin lỗi Đại Yên, anh đã tới chậm."
Tôi và Chu Tẫn, thực ra cũng đều chỉ là những sự tồn tại nhỏ bé giữa muôn vàn chúng sinh.
Nhưng hai hòn đảo cô độc này lại nép mình vào nhau giữa đại dương đầy mưa rền sóng dữ, giữa những chìm nổi bấp bênh của cuộc đời.
Anh đứng bên cạnh tôi, ở bốn bề trào dâng nước lũ, ở giữa những tiếng ồn ào kéo đến như muốn che trời lấp đất ấy, vươn tay che tai của tôi lại.
"Đại Yên, đừng quay đầu lại, em phải tiếp tục bước tiếp về phía trước."
Vào ban ngày người bị trầm cảm chẳng có gì khác người bình thường, tôi ngồi vẽ tranh trong phòng, giấy vẽ hỏng bị ném đầy đất, anh nhặt từng tờ từng tờ lên, cẩn thận vuốt phẳng nếp nhăn rồi cất vào ngăn kéo.
Anh còn học nấu ăn, làm trứng gà xào cà chua, khoai tây chiên, sườn heo hầm và ngay cả sủi cảo cũng làm ra hình ra dáng.
Tôi sẽ cười rộ lên với anh, khi đang nói chuyện vui vẻ lại đột nhiên cảm thấy cả thế giới bỗng trở nên hiu quạnh trong nháy mắt.
Bốn phương tám hướng đều là hư ảo, chỉ có tôi cô đơn một mình.
Chu Tẫn sai rồi, chưa bao giờ có hai hòn đảo cô độc có thể nép vào nhau.
Trong một khoảnh khắc nào đó tôi sẽ nhận ra, ở nơi đại dương mênh m.ô.n.g vô bờ này thật ra chỉ có mình tôi tồn tại.
Giống như một kẻ đang đuối nước, từng chút từng chút chìm dần xuống đáy biển, không biết phải hô hấp như thế nào.
Sau này tôi lại t.ự s.á.t một lần nữa.
Vào lúc Chu Tẫn không có nhà, đóng cửa sổ, mở khí ga trong nhà ra....
Những đêm dài trôi qua, vô số lần sụp đổ tan vỡ, rơi lệ tuyệt vọng, rồi cứ thế vòng đi vòng lại mà chẳng thấy hồi kết.
Nếu không có Chu Tẫn, Đại Yên đã không sống nổi.
Giữa đêm khuya vắng vẻ không người, anh lái xe máy chở tôi xuyên qua phố phường, không biết mỏi mệt, vẫn cứ tiến về phía trước.
Tôi nhắm mắt dựa vào người anh, nghe tiếng gió gào thét bay qua.
Chúng tôi tới bờ biển, leo núi Thái Sơn, sau này còn cùng nhau đi tới Tây Tạng.
Ở Tu viện Drepung trên núi Genpei Uzi, anh nhìn tôi ngẩng đầu ngóng trông một trăm tám mươi ba cây cột gỗ khổng lồ trong đại điện Tsochin.
Tăng ni và dân chúng hành hương viếng thăm Đức Phật, có một bức tượng Thích Ca Mâu Ni khổng lồ treo trên núi Wuzi, khi ánh nắng ban mai nhuộm đỏ chân trời thì hương khói lượn lờ khắp nơi, mọi người đều hướng về phía Đại Phật.
Chúng tôi còn đi tới đài Thiên táng.
hằng nguyễn
Rõ ràng là mảnh đất c.h.ế.t ch.óc đầy vong linh, vậy mà nơi đây lại được trao cho ý nghĩa của sự sống vĩnh hằng.
Rồi mọi chuyện cũng đều sẽ qua, con người vừa ra đời cũng không có gì cả, đều bắt đầu bằng hai bàn tay trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chu Tẫn nói: "Không có ai sẽ luôn thuận buồm xuôi gió, chỉ cần không phải nguy cơ chí t.ử thì c.ắ.n răng rồi cũng có thể qua. Người đến đường cùng thì sẽ biết mở đường xuyên núi, gặp nước thì sẽ biết bắc cầu. Đại Yên, đưa mắt hướng về tương lai, hãy nhớ rằng mãi mãi phải tiến về phía trước."
Chúng sinh đều khổ, chỉ có tự độ.
Lúc Lạt ma niệm kinh thì Chu Tẫn đã bái lạy một cái.
Nguồn gốc của tín ngưỡng, bắt đầu từ khổ nạn.
Mà hết thảy khổ nạn, đều sẽ có cứu rỗi.
....
Năm thứ tư sau khi mẹ tôi qua đời, tôi và Chu Tẫn dự tính sẽ kết hôn.
Người mẹ ăn mặc cần kiệm cả đời của tôi để lại một cuốn sổ tiết kiệm mấy trăm ngàn tệ.
Tôi nói muốn bán căn nhà cũ kia đi, kiếm thêm tiền mua một căn nhà mới.
Chu Tẫn không chịu, anh đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng, số tiền trong thẻ còn nhiều hơn cả con số trong sổ tiết kiệm của tôi.
Anh đi theo Phó Lôi mười năm, từ khi trưởng thành đã bắt đầu làm việc cho anh ấy, tháng nào cũng có tiền lương được gửi vào thẻ.
Mua nhà vốn chẳng phải là vấn đề lớn.
Phó Lôi nghe nói chúng tôi tính toán kết hôn thì trực tiếp nói rằng cứ để anh ấy mua nhà cho.
Phó Lôi bây giờ, so với Phó Lôi của ngày trước thì đúng là xưa đâu bằng nay.
Năm đó anh ấy nói không thể trở mặt với anh Sấm quả thật là một quyết định đúng đắn.
Anh Sấm đã sớm quen mặt ở cả hai giới hắc bạch, tên tuổi của ông ta từ lâu đã là thứ mà Phó Lôi không thể nào so sánh được.
Anh ấy không thể chọc giận anh Sấm, cũng không được chọc giận ông ta.
Nói rõ hơn thì thực ra Phó Lôi và anh Sấm đều đã là người trên một thuyền, nếu thuyền lật thì chính anh ấy cũng phải táng thân vào bụng cá.
Cùng đi tới nơi được nơi đây thì không có tay ai là sạch sẽ cả.
Cùng với sự can thiệp càng ngày càng mạnh mẽ của anh Sấm, Kim Cương đến cuối cùng vẫn rơi vào bóng tối.
Từ không khiêng nể gì mà mời chào gái làng chơi, cho đến khi chiếm lĩnh toàn bộ chuỗi sản nghiệp đen chỉ mất khoảng thời gian hơn một năm.
Tiền kiếm được càng nhiều thì đến cả anh Huy cũng không an tâm mà cầm nó.
Ngày bọn họ bắt đầu mang hàng vào KTV thì Chu Tẫn đã cãi nhau với Phó Lôi.
Anh chịu ơn của Phó Lôi nên luôn coi anh ấy là anh ruột của mình.
Nhưng anh cũng là người có giới hạn đạo đức.
Phó Lôi cho anh đi học là quyết định chính xác.
Bất kể thành tích học tập tốt hay xấu thì kiểu giáo d.ụ.c ăn sâu bén rễ của Trung Quốc cũng sẽ dạy cho anh biết, có những thứ không thể đụng vào, cũng không nên đụng vào.