Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 23



 

 

Chu Tẫn không bước chân vào Kim Cương nữa.

 

Đó là nơi anh trông giữ nhiều năm, cuối cùng vẫn bị phá vỡ phòng thủ.

 

Phó Lôi nói muốn mua nhà giúp chúng tôi, Chu Tẫn cự tuyệt.

 

Khi đó anh mới hai mươi hai tuổi, trên người cũng đã không còn bóng dáng thiếu niên, giữa mặt mày đều là nét trầm lắng bình đạm.

 

Phó Lôi nói: "A Tẫn, bây giờ chúng ta chưa có tư bản để trở mặt với anh Sấm."

 

Chu Tẫn còn trẻ nhưng đã trưởng thành rất sớm, anh cười một tiếng: "Anh, những lời này anh đã nói bao nhiêu năm rồi. Thực ra cũng không phải là không được, chỉ là anh không muốn quyết định lấy hay bỏ mà thôi."

 

 

Phó Lôi nói: "Anh dùng cả nửa đời mới đi được tới nơi này, mày còn trẻ, đừng ngây thơ thế nữa."

 

Đúng vậy, anh còn trẻ, cho nên cố chấp, cho nên ngây thơ.

 

Anh nhìn Phó Lôi rồi nói: "Ngay từ đầu là do chính anh nói, anh nói anh cũng có giới hạn của mình, bây giờ anh còn dám nhận không?"

 

Phó Lôi không nói gì, anh ấy im lặng rất lâu.

 

Chu Tẫn dẫn tôi rời đi, hôm ấy chúng tôi có hẹn đi xem nhà mới, cũng rất nhanh ch.óng vừa ý rồi quyết định mua một căn.

 

Lúc chờ ký hợp đồng anh nói với tôi: "A Yên, ký tên của em là được rồi, anh ra ngoài hút điếu t.h.u.ố.c."

 

Tôi biết tâm trạng của anh đang phiền muộn nên cũng đồng ý ngay.

 

Làm xong xuôi tất cả thủ tục thì tôi thấy anh đang đứng ở ngoài trung tâm bất động sản.

 

Đài phun nước có sắc màu rực rỡ, anh ngồi ở bậc thang chậm rãi hút t.h.u.ố.c, thái độ tùy ý lại lười nhác ấy khiến cho rất nhiều cô gái đứng bên ngoài tòa nhà cứ thỉnh thoảng lại nhìn sang.

 

Tôi nhìn thấy có một cô bé tuổi trẻ đầy sức sống chạy tới, cô bé nở một nụ cười ngọt ngào với anh, hình như cô bé ấy đang muốn xin số điện thoại của anh.

 

Chu Tẫn liếc mắt nhìn cô bé, môi khẽ cong lên một nụ cười xấu xa, nháy mắt làm cô bé kia đỏ bừng mặt mày.

 

Một giây sau anh nói: "Vợ tôi đang ký hợp đồng trong kia kìa, cô không sợ cô ấy đi ra cho cô một bạt tai à?"

 

Tôi đứng nơi xa ho khan một tiếng, cô bé bị dọa chạy mất dép.

 

Chu Tẫn nghe thấy động tĩnh liền bóp tắt điếu t.h.u.ố.c rồi đứng dậy nhìn về phía tôi, anh nhướng mày cười: "Xong rồi?"

 

Tôi giơ hợp đồng mua bán nhà đất lên cho anh xem: "Nè, anh coi đi.”

 

Anh đi tới trước mặt tôi, dùng vóc dáng cao áp đảo của mình ôm lấy vai tôi: "Phải chúc mừng một chút chứ? Em muốn ăn gì, anh đưa em ra ngoài ăn."

 

"Về nhà làm miếng mì trộn dưa leo đi, dạo này trời nóng em không muốn ăn gì hết, muốn ăn thanh đạm xíu."

 

"...Vợ ơi, không phải em m.a.n.g t.h.a.i rồi đấy chứ?"

 

"....Sao có thể! Lần nào chúng ta cũng dùng biện pháp mà!"

 

Mặt mày Chu Tẫn tràn ngập ý cười, xoa nhẹ lên tóc tôi: "Không có thì thôi, nói to vậy làm gì, sợ người ta không biết hay sao? Hử?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi khẽ liếc nhìn xung quanh rồi trừng mắt lườm anh một cái, dùng khuỷu tay thúc một cái vào n.g.ự.c anh.

 

Chu Tẫn giả vờ bị đau, dùng sức ôm lấy cổ tôi rồi cúi đầu xuống, gã trai một mét tám chín to như trâu cứ cọ đi cọ lại trên vai tôi, nói một cách bất mãn: "Sao lại đ.á.n.h anh, về nhà anh thêm chút sức là được chứ gì."

 

"Chu Tẫn!"

 

"Ôi chao, có chuyện gì chị cứ việc phân phó, tiểu nhân cam đoan sẽ hầu hạ chu đáo."

 

"Anh câm miệng đi."

 

"....Ồ, vậy mình về nhà rồi nói tiếp."

 

 

Tại thời điểm tôi và Chu Tẫn quyết định kết hôn, tôi đã nộp hồ sơ xin vào làm ở một phòng tranh, công việc là dạy các bé con học vẽ.

 

Chu Tẫn giỏi hơn tôi rất nhiều, anh lái motor cực kỳ đỉnh, cũng đã tham gia khá nhiều giải vô địch lái motor địa hình và nhận được vô số cúp và tiền thưởng.

 

 

 

Ước nguyện của tôi là sẽ mở được một phòng tranh của riêng mình, ước mộng của anh là tự thành lập một câu lạc bộ lái motor, có thể đào tạo ra một đội xe giành chức vô địch thế giới.

 

Con đường chúng tôi đi đang càng ngày càng tốt.

 

Chu Tẫn luôn nói phải đi về phía trước, nhìn về tương lai. Tiếc là không ai nói cho chúng tôi biết, có đôi khi đi trên đường đời bạn không thể quay đầu lại, cũng không thể làm mọi thứ như mình mong muốn.

 

hằng nguyễn

Phó Lôi đột nhiên gọi điện thoại tới, nói rằng anh Sấm chỉ đích danh muốn mời Chu Tẫn và tôi ăn một bữa cơm.

 

 

 

Anh không từ chối được, vì khi ấy băng đảng lớn nhất Hoài Thành chắc chắn là anh Sấm, không ai đắc tội nổi với ông ta.

 

 

 

Trong khách sạn năm sao nguy nga lộng lẫy, bày ra cả một bàn đầy sơn hào hải vị.

 

 

 

Trừ Phó Lôi và Chu Tẫn thì hầu hết đều là những gương mặt lạ hoắc.

 

 

 

À không đúng, tôi còn biết anh Sấm và thằng em trai Tôn Tiểu Xuân của ông ta nữa.

 

 

 

Tôn Tiểu Xuân vừa mở miệng là gọi ngay một tiếng "em dâu", dường như không hề để ý tới thù oán đã từng có với Chu Tẫn.

 

 

 

Gã ta chủ động mời tôi một ly rượu, miệng vẫn nói ly này là để xin lỗi vì chuyện vô liêm sỉ trước đây gã đã làm.

 

Khi tôi vẫn đang cầm ly rượu không biết có nên uống hay không thì Chu Tẫn đã nhẹ nhàng nhận lấy ly rượu này: "Anh Tiểu Xuân ạ, để em uống thay A Yên, cô ấy không biết uống rượu."

 

"Chu Tẫn, mày làm thế này là không được rồi, không cho anh đây tí mặt mũi nào à. Gì mà biết uống với không biết uống, chẳng lẽ nhấp môi một cái cũng không được? Có phải mày vẫn chưa bỏ qua chuyện ngày xưa không?" Tôn Tiểu Xuân nâng giọng với vẻ mặt không hài lòng.