Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 24



 

 

Mặt tôi hơi tái nhợt, nhưng Chu Tẫn vẫn giữ dáng vẻ không quá để ý, anh tùy ý ngả người ra sau, bàn tay để dưới bàn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

 

"Mong các anh thứ lỗi, gần đây vợ chồng em đang chuẩn bị có em bé. Nếu các anh thật sự muốn vợ em uống thì chỉ có thể lấy trà thay rượu thôi." Trên mặt Chu Tẫn vẫn giữ nét cười, giọng nói lại trở nên lạnh nhạt.

 

"A Tẫn, tin chú mày kết hôn anh còn chưa tin được mà giờ mày sắp có con luôn rồi hả."

 

Trên bàn có một ông anh mặc tây trang, tóc chải ngược bóng lưỡng, một bên hút xì gà một bên cười nói: "Nghĩ kĩ chưa? Chú mày mới bao lớn, có đang nóng lòng quá không đấy."

 

Chu Tẫn cười rất thản nhiên: "Không nhanh, mấy anh cũng không phải không biết, loại người từ nhỏ đã không nhà không cửa như em thì đời này chỉ mong có một mái ấm thôi. Ai mà không muốn sống với tháng ngày yên ổn đâu anh."

 

So với mấy năm trước thì bây giờ nhìn anh Sấm lại vơi bớt chút hung ác ngày xưa, bàn tay đang vân vê một chuỗi tràng hạt nghe nói là đồ cổ, trên khuôn mặt mập mạp kia đeo một chiếc kính cận, nhìn trông cũng có vài phần dáng vẻ giống tỏi nở hoa muốn giả bộ làm thủy tiên ra phết.

 

Sau đó ông ta gõ bàn, dùng chuỗi tràng hạt đeo tay chỉ vào người đang hút xì gà:

 

"Còn ở đó mà hút, tắt lửa đi. Không biết hôm nay mời ai đến sao, mắt sinh ra để làm gì thế."

 

Ông ta nói với giọng không vui, nói xong lại ra vẻ giống như ông anh trai tốt tính an ủi tôi: "Tiểu Yên, lần đầu gặp gỡ anh cũng chưa kịp chuẩn bị quà cáp gì cho em, chuỗi tràng hạt này tặng cho em nhé, đừng ngại làm gì."

 

"Nhìn anh Sấm của chúng ta mà xem, chuỗi mắt ma Hải Hoàng như này mà nói tặng là tặng luôn, em nhớ đây là đồ sưu tầm mà ngài thích nhất đấy."

 

 

Một người phụ nữ tầm hơn ba mươi tuổi, ăn mặc vừa gợi cảm vừa quyến rũ ngồi bên cạnh anh Sấm, khuỷu tay khoác lên vai Tôn Đại Sấm, đôi mắt phượng đầy phong tình kia mỉm cười nói với tôi: "Em gái, anh Sấm thực lòng quý mến em đấy, còn không mau nhận lấy đi."

 

Trước khi vào phòng Chu Tẫn đã từng giới thiệu với tôi, người phụ nữ này được mọi người gọi là chị Quyên, đã đi theo Tôn Đại Sấm rất nhiều năm.

 

Trong phòng này ngoại trừ chị ấy thì còn có mấy cô gái tiếp rượu trông khá xinh xắn, người nào cũng đẹp đẽ diễm lệ, tốp năm tốp ba mà ngồi giữa mấy tên đàn ông.

 

Cả Phó Lôi và Chu Tẫn đều cười nói tôi cứ nhận lấy đồ anh Sấm tặng, thậm chí Chu Tẫn còn đặc biệt cảm ơn ông ta nữa.

 

Mọi người ngồi trên bàn cũng coi như hòa hợp, liên tục kính rượu với nhau, nghe anh Sấm nói một ít về giám định và thưởng thức đồ cổ, rồi bắt đầu hàn huyên chuyện cũ năm xưa.

 

Ông ta nhấn mạnh vào mấy câu chuyện của Chu Tẫn.

 

Nói rằng Chu Tẫn rốt cuộc cũng là thằng nhóc do ông ta nhìn trưởng thành từ nhỏ đến lớn, Phó Lôi coi anh là em trai thì ông ta cũng coi anh là em trai.

 

Năm Chu Tẫn mười sáu tuổi Kim Cương mới vừa khai trương được một năm, lúc ấy vì một vài chuyện trên giang hồ nên khi bọn họ đến Macao làm ăn thì bị một đám người cầm d.a.o đuổi theo ch.ém bừa.

 

Chu Tẫn mười sáu tuổi chỉ dựa vào chút tàn nhẫn và hung ác trong lòng mà cứ thế cầm d.a.o nhắm ngay lỗ tai người ta rồi ch.ém.

 

Cuối cùng ch.ém đứt mười mấy cái lỗ tai đầm đìa m.áu chảy.

 

Những chuyện quá khứ này đương nhiên tôi không biết, hôm nay nghe được mới hay thì ra Chu Tẫn còn có một biệt hiệu rất nổi danh - Chu Tiểu Điên.

 

Thế giới mà anh từng nán lại đó có lẽ tôi chưa từng hiểu rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bọn họ nói chuyện rất say sưa nhưng tôi lại thấy hơi buồn nôn, uống một ngụm nước chanh mới áp được cơn nhợn họng này lại.

 

Chu Tẫn cầm tay tôi cả buổi, lúc bữa ăn tiến hành được một nửa thì anh đưa ra đề nghị với anh Sấm để tôi về nghỉ ngơi trước.

 

Anh Sấm giữ lại một câu rồi sau đó liếc mắt một cái, chị Quyên ngầm hiểu ý mà đứng dậy tiễn tôi về.

 

Khi tôi đi ra đúng lúc lại nhìn thấy có hai cô gái trẻ tuổi xinh đẹp mặc váy hai dây, mặt mày vui vẻ bước vào phòng.

 

Chị Quyên nhìn tôi rồi cười: "Nửa buổi sau là của mấy cô nàng đó, em đi rồi bọn họ mới chơi thoải mái."

 

Chắc phải đêm khuya Chu Tẫn mới về được, bởi vì chị Quyên nói mấy ngượi họ dự tính ăn xong sẽ chơi mạt chược cả đêm.

 

Tôi về đến nhà, tắm rửa xong liền lên giường ngủ.

 

Nhưng bóng tối kéo đến mà tôi vẫn trừng mắt nhìn trần nhà, trong lòng chẳng hề an tâm.

 

Mãi đến nửa đêm tôi bắt đầu mơ màng Chu Tẫn mới về, vươn tay ra sờ s0ạng rồi cứ thế chui vào lòng tôi nằm.

 

Gã trai có dáng người cao lớn giờ lại như con ch.ó nhỏ, từng hơi thở phả lên người tôi đều đượm hương rượu nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo, dưới đáy mắt sâu thẳm lại có vài phần mịt mờ khó nói.

 

"A Yên, em có sao không?" Vẻ mặt anh lo lắng vô cùng.

 

Tôi buồn ngủ tới mức mơ mơ màng màng, nghe tiếng anh gọi liền nhìn anh bằng vẻ mặt mơ hồ.

 

Mỗi lần anh uống rượu vào sẽ trở nên dính người cực kỳ, ôm tôi không chịu nhúc nhích, mặt vùi vào n.g.ự.c tôi: "Xin lỗi em, có phải hôm nay làm em sợ rồi không?"

 

Tôi biết anh đang nói về việc gì, nghe giọng anh chứa đầy vẻ lo sợ không yên, tôi không nhịn được bèn giơ tay sờ đầu anh một cái: "Chu Tẫn, em không trách anh. Giống như anh từng nói với em đấy, nếu có thể lựa chọn thì có ai nguyện ý sống một cuộc sống như thế đâu."

 

"A Yên, anh hối hận."

hằng nguyễn

 

Tay tôi chợt khựng lại: "Sao vậy anh?"

 

"Anh hối hận vì đã đến gần em, trước ngày hôm nay anh vẫn cho rằng anh còn có thể lựa chọn, kiếm miếng cơm ăn thôi mà, anh cũng là người bình thường, anh làm được. Anh cho rằng chỉ cần giữ được giới hạn, không làm chuyện thương luân bại lý nào thì trừ việc xuất thân không tốt ra, anh và mọi người chẳng có gì khác nhau cả. Anh chưa bao giờ có cảm giác mình thua kém người ta một bậc."

 

"A Yên, anh yêu em, anh đã từng tự phụ mà cho rằng không có ai có thể đối xử tốt với em bằng anh. Nên chỉ cần anh vẫn luôn yêu em thì chúng ta có thể mãi mãi bên nhau. Nhưng hình như anh sai rồi A Yên ơi..."

 

"Chu Tẫn, anh đang nói gì vậy?"

 

"Bây giờ phải làm sao bây em, muốn rút ra khó khăn quá, nhưng anh chẳng thể buông tay em được. Chúng ta đã cùng nhau đi đến bước này rồi, nếu không có em anh không biết phải làm sao nữa, A Yên, em tha thứ có anh được không? Anh thật sự rất ích kỷ..."

 

Anh nắm tay tôi rất c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến độ tôi thấy hơi đau.

 

Tôi nghĩ tôi đã hiểu ý của anh, anh không rút chân ra được, Phó Lôi đồng ý nhưng anh Sấm không chịu.