Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 30



 

 

Người phụ nữ khi nãy vẫn còn hung tợn cho người ta một bạt tai bây giờ ánh mắt lại khẽ động, lộ ra dáng vẻ tức giận, gấp gáp nói với anh ta: "Anh biết cô ta à? Lúc nãy, lúc nãy chính là do người phụ nữ này quay video uy h.i.ế.p bọn em, anh có biết cô ta làm việc ở vũ trường không, là một con đi.ếm...."

 

Tôi không biết quan hệ của cô ta và Diệp Thành như thế nào.

 

Nhưng chỉ thấy Diệp Thành nhíu mày, cứ như không nhìn thấy cô ta vậy, rất tự nhiên đi tới khụy người trước mặt tôi rồi nói:

 

"Yên Yên, đêm nay làm ơn để lại cho anh một phòng...."

 

Trong nháy mắt đó Hứa Y Nhiên trở nên sửng sốt.

 

Không, là tất cả mọi người trong phòng đều sửng sốt.

 

Nghĩ đến cũng không có gì lạ, lúc còn đi học Diệp Thành đã rất nổi tiếng, bây giờ làm luật sư cũng vẫn nổi tiếng như vậy. Mà anh ta còn là đàn em học cùng trường nữa, ai mà không nhận ra vị luật sư Diệp bình thường luôn ít nói ít cười này cơ chứ.

 

Vậy mà lúc này luật sự Diệp tính cách xưa giờ đều vắng lặng kia lại ở đây xin tôi chừa cho anh ta một phòng.

 

Tôi nghĩ cũng hơi buồn cười, ghé mắt nói với anh ta: "Luật sư Diệp, hình như chúng ta cũng không thân quen đến vậy."

 

"Có quen hay không tự em biết rõ." Anh ta nói rất đàng hoàng.

 

Tôi nhướng mày: "Lại muốn nghe Chú Đại Bi?"

 

"Đều được, chỉ cần có phòng là tốt rồi."

 

"Phòng riêng của chúng tôi rất khó đặt sao?" Tôi biết rõ còn cố hỏi.

 

Thế mà anh ta cũng gật đầu: "Hai lần gọi điện gần đây đều full phòng, việc kinh doanh của bên em rất tốt."

 

"Xì..."

 

Tôi bật cười, anh ta lại nhíu mày: "Em cười cái gì?"

 

"Không có gì, luật sư Diệp, gần đây việc làm ăn của bên anh có tốt không? Giúp tôi hầu tòa một vụ kiện đi."

 

"Hầu tòa cái gì?"

 

Tôi chỉ vào A Tĩnh đã bị đ.á.n.h thành đầu heo đang đứng một bên: "Bị đ.á.n.h đến mức này là có thể truy cứu trách nhiệm hình sự đúng không?"

 

"Có thể, tối nay chúng ta nói chuyện."

 

Diệp Thành đứng dậy, đồng nghiệp ngoài cửa đang gọi anh ta.

 

Trước khi anh ta đi Hứa Y Nhiên lại gọi anh ta một tiếng, vẻ mặt là sự thất vọng xem lẫn không thể tin: "Diệp Thành, em không nghĩ anh lại là người như thế!"

 

Anh ta xoay người, khuôn mặt tuấn tú hiện ra vẻ lạnh lẽo: "Cô Hứa, tôi là người thế nào cũng không tới lượt cô phê phán, văn phòng luật của chúng tôi chỉ nhận vụ án phá bỏ và di dời đi nơi khác do sếp Hứa ủy thác mà thôi. Tôi với cô không quen thân, cũng không cần quen đâu."

 

Sau khi phủi sạch quan hệ với cô ta thì anh ta lại quay ra nói với tôi: "Yên Yên, công khai nh.ụ.c m.ạ c.h.ử.i bới người khác hoặc là bịa đặt và phỉ váng đều phạm phải khoản 200 điều 46 luật hình sự, em có thể khởi tố."

 

"Cảm ơn luật sư Diệp."

 

Tôi cười tiễn anh ta rời đi, nhướng mày nói với đám bạn học cũ ngồi trong phòng: "Giải quyết riêng hay giải quyết chung?"

 

Đám đại tiểu thư đã kiêu ngạo quen thói này đương nhiên sẽ không để tôi vào mắt, Trương Giai Giai vẫn còn châm chọc tôi: "Ỷ vào mấy gã đàn ông mà mày quen trong hộp đêm mà đã muốn uy h.i.ế.p bọn tao à? Đại Yên, tao cũng không ăn chay."

 

"Cô ăn cái gì không liên quan tới tôi, nhưng cô nói cũng đúng, đám chị em kia của tôi có quen biết mấy acc tick xanh bên truyền thông đấy. Cô nói xem, một video hàng hot thế này nếu viral được chắc sẽ rất oanh động nhỉ?"

 

Tôi tấm tắc như thấy chuyện lạ: "Danh viện quần ẩu gái vũ trường, cô xem tiêu đề thế này có thể kéo công ty chứng khoán nhà cô xuống chưa."

 

Trương Giai Giai cười nhạt: "Đừng có dọa tao, chỉ bằng mày?"

 

"Thì cứ thử xem? Tệ lắm thì cũng để lại tiền án nhỉ, dù sao các người cũng không có khả năng đứng ngoài cuộc, cơ hội tốt như vậy nếu không c.ắ.n cô một miếng thì sao mà tôi cam tâm được."

 

Tôi nhìn cô ta rồi cười, nheo mắt lại nhìn thẳng vào cô ta, lúc bốn mắt nhìn nhau tôi thấy được sự sợ hãi hiện lên ở sâu dưới đáy mắt đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Châm chước một lúc cô ta mới thả miệng: "Mày muốn giải quyết riêng thế nào?"

 

"Xin lỗi, bồi thường tiền."

hằng nguyễn

 

Tôi nói một con số không nhỏ, mấy cô nàng đó lại được một trận tức giận đến thở hổn hển.

 

Nhưng cũng chẳng sao cả, tôi cho mấy cô nàng này hai mươi phút để quyết định.

 

Trong thời gian đó tôi múc một chén canh rồi chậm rãi ngồi ăn. Không quên hỏi A Tĩnh xem có muốn nếm thử hay không.

 

A Tĩnh hạ quyết tâm: "Ăn! Bà đây tối giờ chưa được ăn gì, sắp c.h.ế.t đói rồi."

 

Lúc hai chúng tôi ngồi ăn cơm, cửa phòng lại được đẩy ra một lần nữa, một cậu trai thở hổn hển chạy vào.

 

Cậu ta mặc một bộ tây trang màu xám, vóc người không cao nhưng mặt lại rất trắng, trông rất hoạt bát.

 

Cậu trai đó vừa vào cửa đã kêu lên: "Chị ơi."

 

Tống Tiếu vừa nhìn thấy cậu ta liền sửng sốt: "Tiểu Trí, sao em lại tới đây?"

 

"Thấy chị gửi tin nhắn trên wechat là em lái xe chạy đến liền, chị không bị sao chứ?"

 

Đúng vậy, cậu trai trẻ tuổi này trên là Tống Trí, là con trai của Tống Cảnh Dương, là em trai của Tống Tiếu, cũng là em trai tốt cùng cha khác mẹ của tôi.

 

 

Nhưng Tống Tiếu sẽ không ngờ tới, câu chị mà cậu ta gọi lúc vừa vào cửa kia chính là gọi tôi.

 

Câu chị không sao chứ, cũng là đang quan tâm tôi.

 

Tống Tiếu ngây ra như phỗng.

 

Tôi thờ ở mà đập tay lên bàn, ghé mắt nhìn Tống Trí: "Có việc, bạn tôi sắp bị cô chị kia của cậu đ.á.n.h c.h.ế.t rồi."

 

Tống Trí nhìn thoáng qua Tống Tiếu liền nhíu mày: "Chị làm cái gì vậy, vừa mới về nước đã gây sự? Mau nói xin lỗi đi!"

 

Mặt Tống Tiếu trắng bệch, kéo cậu ta qua to tiếng chất vấn: "Tao là người nên hỏi mày làm gì mới đúng, mày gọi ai là chị cơ!"

 

Nhìn chị em bọn họ tranh chấp tôi lại thấy buồn cười, lấy một điếu t.h.u.ố.c trong hộp ra ngậm vào miệng.

 

Tống Trí đẩy Tống Tiếu ra rồi đi tới châm t.h.u.ố.c cho tôi.

 

"Chị ơi đừng tức giận, tính toán với bà này làm gì, bà ấy vừa mới ly hôn về nước nên tâm trạng bất ổn lắm, đừng quan tâm bà ấy."

 

"Hả? Cho nên ly hôn nên mới về nước chứ không phải là về thăm người thân?" Tôi nghi ngờ hỏi.

 

"Thăm người thân cái khỉ gì, tên người Mỹ kia uống rượu vào rồi lại chơi trò bạo lực gia đình, đ.á.n.h người gần c.h.ế.t tới nơi luôn. Khó khăn lắm bà ấy mới về nước được, ngay cả con cái cũng không cần..."

 

"Tống Trí! Mày nói bậy bạ cái gì đấy!"

 

Tống Tiếu từ tức vừa gấp, mới xông đến túm cậu ta đã bị cậu ta giơ tay đẩy ngã xuống đất.

 

Cậu trai thân thiết mà gọi tôi là chị kia quay ra nhìn cô ta với ánh mắt u ám, dường như đã biến thành người khác: "Bà câm cmn miệng lại, về nước rồi thì sống cho thành thật đi, đừng có ra ngoài làm mất mặt xấu hổ!"

 

Tống Tiếu nằm co quắp trên mặt đất, lồ ng n.g.ự.c phập phồng, tức giận đến nỗi không nói ra lời.

 

Tôi đứng lên, hơi ngồi xổm trước mặt cô ta, nhìn cô ta bằng ánh mắt nghiền ngẫm, dùng tay vỗ lên gương mặt tràn đầy căm tức kia.

 

"Mấy năm nay cô ở nước ngoài an nhàn quá ha, cô không biết gì về tình cảnh của nhà mình à?"

 

Sao có thể hoàn toàn không biết gì, lúc tôi nói "tập đoàn Thông Đạt sắp phá sản" thì vẻ tức giận trên mặt cô ta hiện ra rõ ràng như vậy.

 

Tập đoàn Thông Đạt đã từng huy hoàng một thời kia từ lâu đã lâm vào bờ vực phá sản vì rất nhiều lý do.

 

Còn có thể trụ đến giờ vẫn chưa phá sản là bởi vì có khách hàng lớn Phó Lôi đang chống đỡ.