Mà lý do Phó Lôi đưa tay cứu giúp cũng chỉ vì một câu nói bâng quơ của tôi mà thôi.
Từ khi Tống Trí thừa kế Thông Đạt liền vội vàng đến nịnh bợ tôi, suốt ngày lôi kéo làm quen.
Cậu ta rất thông minh, chỉ cần Phó Lôi mất hứng một cái thì lúc nào nhà bọn họ cũng có thể phá sản.
Mấy năm nay Tống Cảnh Dương già đi rất nhanh, còn cả bà vợ Triệu Hoan của ông ta nữa.
Dù cho ai bị đứa con ruột ép buộc đi mỉm cười làm lành với người khác, chắc cũng đều sẽ đau buồn phẫn nộ đan xen như thế.
Đặc biệt người khác này còn là đứa con gái đã bị ông ta vứt bỏ.
Tống Cảnh Dương chẳng còn cách nào khác.
Nếu ông ta làm tôi không hài lòng, tôi sẽ khiến cậu con trai cưng Tống Trí của ông ta khó chịu.
Nhìn trông Trống Trí nhã nhặn ôn hòa là thế, nhưng mỗi khi về đến nhà thì cậu ta đều sẽ biến thành một thằng điên, bắt đầu lên cơn rồi đập phá lung tung.
"Lúc các người giao công ty cho tôi thì đcm đã mau phá sản đến nơi rồi! Tôi gánh vác nó khổ cực như thế nào các người có biết không?! Tôi phải gồng lưng lên mà chống, đi ra ngoài phải cúi đầu như cháu trai của người ta đấy! Các người ở nhà hưởng phúc mà còn muốn ngáng đường vướng víu chân tay tôi nữa à!"
"Cười lên! Đm cười lên cho tôi! Trưng cái vẻ mặt cầu xin đấy ra làm gì? Nhà có người c.h.ế.t hay sao?"
Nếu muốn trách thì chỉ biết trách từ nhỏ Tống Cảnh Dương đã cưng chiều cậu con trai này như bảo bối, muốn gì được nấy, nuông chiều không biết điểm dừng.
Vào lần đầu tiên Triệu Hoan cúi đầu trước mặt tôi, trên mặt bà ta hiện lên nỗi oán hận đan xen với những phẫn nộ xót xa.
Người phụ nữ đã từng là quý phụ nay lại khóc đến vô cùng xấu xí: "Xin lỗi Tiểu Yên, dì sai rồi, trước đây dì không nên phá hoại gia đình của nhà con, khiến con từ nhỏ đã không có ba...."
Bà ta còn chưa nói xong thì chính bản thân mình đã tự sụp đổ trước.
Tôi nhìn bà ta một cái, vẻ mặt vẫn không có chút thay đổi: "Đúng là bà sai rồi, một gã đàn ông vô dụng như đồ bỏ thế kia, người ta chán ghét còn không kịp mà bà lại coi là bảo bối hơn nửa đời."
Khóe mắt của Tống Cảnh Dương trừng lên như muốn nứt ra, thù mới hận cũ còn ở đó, ông ta hận không thể g.i.ế.c tôi ngay tại chỗ: "Đại Yên, rốt cuộc mày muốn thế nào? Mày muốn làm gì!"
Ông ta muốn xông lên đ.á.n.h tôi nhưng cậu con trai cưng của ông ta đã lập tức nhảy bổ vào người ông ta. Cậu ta đã tức giận đến nỗi khó thở nhưng vẫn phải chạy tới ngăn ba mình lại.
G.i.ế.c người tru tâm, tôi đứng trước mặt bọn họ rồi chậm rãi nhếch miệng, nói với Tống Trí và bà mẹ Triệu Hoan của cậu ta: "Nhớ cho kỹ, nhà các người đi đến nước này tất cả đều do Tống Cảnh Dương ban tặng."
Có lẽ cuộc sống sau này của Tống Cảnh Dương sẽ không được tốt lắm.
Chỉ còn cô con gái Tống Tiếu ngốc nghếch mới về nước của bọn họ vẫn chưa thấy rõ thế cục, dám tới cửa khiêu khích tôi.
Tôi hài lòng nhìn gương mặt trắng bệch của cô ta, cười khẽ lên một tiếng: "Tống Tiếu, tỉnh mộng được rồi. Thức dậy rồi tiếp thu hiện thực đi."
Lúc tôi rời khỏi nhà hàng, Trần Ngọc vội vàng xông tới giải thích: "Xin lỗi Đại Yên, mình thực sự không còn cách nào. Trương Giai Giai uy h.i.ế.p mình, cô ta nói sẽ cho chồng mình giảm biên chế, cậu cũng biết hai năm qua các ngành nghề kinh tế đình trệ thế nào mà...."
"Đừng nói nữa, dừng ở đây đi Trần Ngọc."
Giọng nói của tôi rất bình tĩnh, cũng không thèm nhìn cô ấy nữa, chỉ quay lại đỡ A Tĩnh lên xe.
Tôi phải đưa cô ấy đi bệnh viện xét nghiệm tổn thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ không nghĩ Trần Ngọc vừa đi thì Tống Tiếu lại chạy theo ra ngoài.
Gương mặt của cô ta thất hồn lạc phách, cô ta ngăn xe của tôi lại rồi ghé người vào cửa sổ lẩm bẩm hỏi tôi: "Đại Yên, chúng ta có thù gì chứ? Chuyện của bậc cha chú thì có liên quan gì đến tôi, tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy?"
Tôi khởi động xe, mắt nhìn chằm chằm về phía trước, chẳng muốn phản ứng cô ta.
Cô ta vẫn dây dưa không chịu bỏ, kéo lấy áo tôi: "Cô biết không, Chu Tẫn là người đâu tiên mà tôi thích. Mấy năm nay ở đất khách tha hương chưa từng có một khắc nào tôi quên cậu ấy. Nếu như không phải do cô thì chúng tôi đã có một kết thúc viên mãn rồi! Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu ấy ở trận bóng rổ kia, tôi đỏ mặt đi tới đưa nước cho cậu ấy, cậu ấy cười với tôi, nói rằng tôi là đội trưởng đội cổ động viên của Cửu Kinh đúng không, nếu lát nữa ở trong sân tôi dám đứng cổ vũ cho Học viện hóa chất thì cậu ấy sẽ mời tôi ăn cơm."
"Tôi không màng mọi thứ mà làm như vậy thật, cậu ấy cũng tuân thủ hứa hẹn mời tôi đi ăn cá nướng."
"Tôi từng ngồi sau xe máy của cậu ấy, từng ôm eo của cậu ấy, vì cậu ấy muốn tôi ôm c.h.ặ.t hơn nên còn cố ý tăng tốc..."
"Cô biết tôi thích cậu ấy đến nhường nào không? Tôi tỏ tình với cậu ấy, đỏ mặt thơm má cậu ấy, cậu ấy nói nếu mình muốn tìm bạn gái thì sẽ ưu tiên suy nghĩ đến tôi. Suýt chút nữa chúng tôi đã ở bên nhau rồi cô có biết không!"
"Nếu như không phải do cô đột nhiên xuất hiện, do cô hoành đao đoạt ái thì Chu Tẫn vốn sẽ không rời xa tôi, cũng sẽ không lâm vào kết cục như thế...."
Tống Tiếu vừa khóc vừa cười như một kẻ điên.
"Đúng vậy, nếu như Chu Tẫn không lâm vào loại kết cục này thì nhà các người cũng không đến nỗi sụp đổ như hôm nay. Tống Tiếu, thua chính là thua, hai chúng ta cũng coi như không thù không oán, nếu muốn trách thì cô trách Tống Cảnh Dương đi."
Tôi cười lạnh lùng một tiếng, chậm rãi bật kính xe lên.
Xe đã chạy rồi mà vẫn còn thấy cô ta đuổi theo, cô ta không ngừng đập cửa sổ xe: "Đại Yên, cô có nằm mơ thấy cậu ấy không, Chu Tẫn ở trong mơ của cô có hình dáng thế nào vậy, cô nói cho tôi biết với...."
Xe đi vào đường lớn rồi cứ thế đi thẳng.
Chờ tới lúc dừng đèn đỏ A Tĩnh mới nhìn tôi với vẻ mặt lo âu: "Yên Yên, cậu không sao chứ?"
Rõ ràng vẻ mặt tôi bình tĩnh như vậy, nhưng trên mặt lại thấy lạnh lẽo cực kỳ.
Tôi biết hẳn là tôi đã khóc rồi.
Nhưng Đại Yên vẫn luôn hiếu thắng.
Tôi lau mặt, miệng nở nụ cười: "Không sao, chỉ hơi tức giận chút thôi."
Chu Tẫn c.h.ế.t tiệt, đã c.h.ế.t nhiều năm như vậy rồi mà vẫn có thể khiến tôi ghen muốn sống muốn c.h.ế.t.
Xe máy còn từng chở người con gái khác, còn bị người ta thơm má.
Gã ch.ó này!
Tôi đoán dạo gần đây Phó Lôi có chút sứt đầu mẻ trán.
Bởi vì vợ của anh ấy - chị Diêu Khiết đã ngoại tình với một huấn luyện viên thể hình, chứng cứ vô cùng xác thực.
Người tìm thám t.ử để theo dõi và chụp hình cũng không phải người bên ngoài, mà chính là trợ lý sinh hoạt của anh ấy, Khương Tình.
hằng nguyễn
Đương nhiên không phải do Phó Lôi sai cô ấy làm, tất cả mọi chuyện đều là chủ ý của một mình Khương Tình.
Bởi mọi người ai cũng biết, cô ấy là tình nhân của Phó Lôi.
Đây cũng không phải lần đầu tiên Khương Tình bức vua thoái vị, chỉ là lần này may mắn gặp ch.ó ngáp phải ruồi.
Cũng không hẳn, thậm chí lần này Phó Lôi còn hoài nghi là do Khương Tình cấu kết với huấn luyện viên thể hình kia cố ý đào hố để bẫy Diêu Khiết.
Tuy rằng Diêu Khiết đã bốn mươi tuổi, đã không còn trẻ trung nữa nhưng dù gì đó cũng là người từng đi qua những tháng ngày mưa gió cùng anh ấy.
Lúc tôi đến căn nhà ở khu Thành Đông của anh ấy thì người đầu tiên tôi thấy là Khương Tình với khuôn mặt sưng húp.
Dạo này chẳng hiểu sao cứ luôn nhìn thấy người khác bị đ.á.n.h bầm dập.
Tôi có hơi bất đắc dĩ.
Khương Tình đã từng mỹ lệ tỏa sáng giờ lại bụm mặt ngồi trên ghế sô pha, cả người thất hồn lạc phách.