Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 32



 

Dám đ.á.n.h cô ấy ngoài Phó Lôi sẽ không có người thứ hai.

 

Phó Lôi ghét nhất là có người dám âm mưu hại mình.

 

hằng nguyễn

Huống hồ Diêu Khiết còn là mẹ của con anh.

 

Đây là lần thứ hai Khương Tình bị đ.á.n.h.

 

Cô nàng này cũng được coi là một dũng sĩ, rõ ràng cô ấy biết giới hạn và sức chịu đựng của Phó Lôi ở đâu mà còn dám dẫm một chân vào đấy.

 

Tôi nhớ lần đầu tiên cô ấy bị đ.á.n.h hình như là vào năm ngoái, nói tiếp thì cũng có một phần lý do là vì tôi.

 

Công ty sân vườn mà Phó Lôi mở kia, cô ấy vẫn luôn nghĩ rằng anh lấy danh nghĩa của cô ấy để mở. Nhưng kết quả người đại diện pháp luật là tôi, người đứng tên tài khoản của doanh nghiệp cũng là tôi.

 

Thậm chí tài khoản vốn lưu động cũng là lấy thân phận của tôi để làm.

 

Mấy thứ này ở trong mắt tôi vốn đã chẳng có bất kỳ ý nghĩa gì.

 

Lúc Phó Lôi hỏi mượn căn cước công dân của tôi thì tôi cũng đưa cho anh ấy mượn. Chỉ là bà chủ trên danh nghĩa của công ty sân vườn mà thôi, tài khoản ngân hàng và thẻ đều không ở trên tay tôi, nói rõ ra thì cũng chẳng có liên quan gì.

 

Nhưng Khương Tình không nghĩ vậy.

 

Công ty sân vườn của Phó Lôi ở trong nước cũng đứng thứ nhất thứ hai, kiếm được rất nhiều tiền.

 

Mà cô ấy đã đi theo Phó Lôi ba năm rồi. Cô ấy không dám quậy với anh nên chỉ có thể làm ầm lên với tôi.

 

Cô gái này bình thường nhìn trông dịu dàng ít nói vậy mà không ngờ lúc chất vấn người khác lại khó nghe đến thế.

 

Cô ấy hỏi tôi rằng có phải tôi cũng có một chân với Phó Lôi không, có phải tôi đã ngủ với anh ấy rồi không.

 

Cô ấy còn nói đã sớm nhận ra quan hệ của hai chúng tôi có điểm bất thường, cũng không biết trong tối đã thông đồng với nhau bao lần rồi...

 

Khi ấy cảm xúc của cô ấy rất kích động nên ngay cả việc Phó Lôi đã xuất hiện cũng không hay biết.

 

Kết quả cuối cùng là Phó Lôi cho cô ấy một cái tát.

 

Dùng sức quá mạnh, đục thủng màng tai.

 

Rốt cuộc vẫn là tôi lái xe đưa cô ấy đi bệnh viện.

 

Nhưng cô nàng này rất trâu bò, trên đường đi tới bệnh viện còn một hai bắt tôi phải rẽ vào cục cảnh sát để cô ấy vào báo án.

 

Còn khóc tới độ nước mắt nước mũi đầm đìa rồi nói muốn khởi tố Phó Lôi.

 

Vốn tâm trạng của Phó Lôi đang tức giận cực độ, thế mà qua việc này lại trực tiếp bị cô ấy chọc cười.

 

Không thể không nói, Khương Tình có thể ở bên cạnh anh ấy ba năm tất nhiên là có cách của cô ấy.

 

Cô nàng rất xinh đẹp, tính cách thẳng thắn đến nỗi ngốc nghếch đáng yêu.

 

Tỷ như Phó Lôi hỏi có phải do cô ấy tìm huấn luyện viên thể hình đến dụ dỗ Diêu Khiết không, vậy mà cô nàng này gật đầu thừa nhận luôn.

 

Thực ra nếu cô ấy có ý xấu thì hoàn toàn có thể đổ tội cho tôi.

 

Bởi vì chỗ tập thể hình kia là do tôi đề cử Diêu Khiết đến.

 

Lần này có vẻ Phó Lôi đã thật sự tức giận.

 

Khương Tình bị đ.á.n.h đến nỗi mắt sưng thành một đường chỉ, nhưng lúc cô ấy ngồi trên sô pha, trên gương mặt vẫn có thể nhìn ra vài phần bướng bỉnh và không phục.

 

Tôi nói thật ra cô ấy cũng rất đáng yêu là bởi vì tính cách của cô nàng này đúng là quá thẳng thắn.

 

Lần trước vì tôi mà bị đ.á.n.h tới thủng màng tai, vậy mà mọi chuyện qua đi cô ấy cũng không ghi thù, còn có thể kéo tay tôi vui hớn hở hỏi:

 

"Chị Yên, chị thấy tóc mới của em đẹp không, ông thầy Tony kia có tay nghề cực tốt, em rất thỏa mãn luôn."

 

Lần này người gọi điện thoại cho tôi tới cũng là Khương Tình.

 

Cô ấy nhờ tôi chở mình đi bệnh viện xét nghiệm tổn thương.

 

Tôi bất đắc dĩ nhìn Phó Lôi, mà Phó Lôi lại chẳng thèm để ý chút nào. Anh ấy cười lạnh lùng một tiếng rồi quay người lên lầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vì vậy không có gì khác lần trước là mấy, tôi lại lái xe đưa cô nàng này đến bệnh viện.

 

Sau đó phải nhập vện, cô ấy thuận lợi báo cảnh sát trong bệnh viện, lại còn liên hệ cả luật sư để khởi tố Phó Lôi.

 

Tôi thở dài một tiếng: "Cô làm những thứ này chỉ tổ phí công thôi."

 

 

Khương Tình chẳng thèm quan tâm đến lời tôi nói, chỉ tập trung cố vấn với luật sư.

 

Tôi biết, cô nàng lại cáu kỉnh rồi, lần này ngay cả tôi cũng giận cá c.h.é.m thớt chung.

 

Trên đường tôi đưa cô ấy đến bệnh viện, trong chiếc xe thể thao BMW màu đỏ ch.ói lọi của cô ấy có một cái bùa bình an hình quả hồ lô đặc ruột treo trên đầu xe, nó đang nhẹ nhàng lắc lư, chất lượng cũng thượng thừa.

 

Trên xe của tôi cũng có một vật trang sức trông y như vậy.

 

Đó là đồ sưu tầm mà Phó Lôi tặng, chưa nói đến nó có đáng tiền hay không, chủ yếu là đã mời đại sư của Kim Ngũ Đài khai quang, nghe nói là rất linh.

 

Tôi chỉ thuận miệng tán gẫu một câu với Khương Tình:

 

"Anh Lôi đối xử với cô cũng rất tốt mà, cô cần gì phải tranh giành với chị Diêu đâu. Chị Diêu còn chưa bao giờ tìm cô tính sổ nữa, cô cứ sống yên phận tí không được sao?"

 

Đột nhiên cô ấy cứ như bị ai chạm vào vảy ngược vậy, cô nàng ngồi bên cạnh tôi bắt đầu nói bóng nói gió bằng giọng điệu trào phúng: "Biết quan hệ của chị và Diêu Khiết rất tốt, các người đều là người có phẩm đức cao thượng, chỉ có mình tôi hạ tiệ.n làm tình nhân, là tiểu nhân âm hiểm thôi ạ."

 

Tôi không so đo mà cười: "Không cần phải vậy, đường cô đã chọn thì tốt hay xấu cô cũng phải chịu trách nhiệm đến cùng."

 

Khương Tình ngồi trên ghế phụ lại, ánh mắt nặng nề, mím môi nhìn ra ngoài cửa sổ xe rồi lại đột nhiên quay ra nổi nóng với tôi: "Tôi đã đi con đường này thế nào? Nếu không phải do chị thì tôi sẽ đi con đường này chắc!"

 

Tôi nhíu mày: "Khương Tình, cô nổi điên cái gì vậy."

 

"Chị Yên, để tôi kể cho chị nghe một câu chuyện đi. Một nữ sinh viên nghèo khó sau khi tốt nghiệp đã đến một công ty công nghệ sinh học phỏng vấn vị trí trợ lý, cô ấy rất may mắn, lần đó cùng tới phỏng vấn có rất nhiều người ưu tú hơn cô ấy, có rất nhiều luôn. Nhưng thư ký phụ trách tuyển dụng của công ty ấy vừa liếc qua liền nhìn thấy cô ấy, hỏi với người bên cạnh là có thấy cô bé này trông rất quen mắt không. Ai cũng lắc đầu nhưng chỉ có anh ta vẫn kiên trì nói rất giống."

 

"Tôi làm trợ lý của anh Lôi ba năm, không có cách nào mà không rung động với anh ấy được. Trên đời này có rất nhiều người giàu, nhưng người giàu có lại đối xử tốt với tôi như vậy chỉ có một. Anh ấy rất trưởng thành ổn trọng, dịu dàng chu đào, khống chế chừng mực vừa phải, cứ như nước ấm nấu ếch mà nấu chín tôi. Trong lòng tôi đã từng dày vò tột cùng nhưng tôi không có cách nào không yêu anh ấy cả, tôi không cự tuyệt anh ấy được."

 

"Vậy chị Yên, còn chị thì sao? Chị có thể cự tuyệt anh Lôi sao?"

 

Tôi đang lái xe, nghe vậy ngạc nhiên nhìn lại: "Cô nói cái gì vậy?"

 

Khương Tình cười nhạt: "Thực ra hai chúng ta không hề giống nhau, trong lòng tôi đã từng vô số lần cười nhạo thư ký Dương mắt bị mù. Nhưng mà lần đầu anh Lôi nhìn thấy tôi lại nhướng mày, sau này tôi từng nhìn thấy một tấm ảnh chụp chung trong thư phòng của anh ấy. Trong ảnh có chị, chị buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt mộc tự nhiên, đúng là một gương mặt ngọc nữ thanh thuần tiêu chuẩn. Khi ấy tôi có có thể được nhận đơn giản chỉ vì tôi cũng là kiểu con gái như thế mà thôi.”

 

"Chị Yên, chị dám nói là anh Lôi không thích chị sao?"

 

Tôi giận đến nỗi tái mặt: "Cô chớ nói nhảm, anh Lôi không phải là loại người như vậy!"

 

"Đương nhiên anh ấy không phải loại người như vậy, nếu anh ấy mà là loại người đó thì đã không giữ tôi lại bên người rồi."

 

Giọng nói của Khương Tình tràn đầy châm biếm: "Anh ấy tốt với tôi là thật, nhưng đ.á.n.h tôi đến nỗi thủng màng tai cũng là thật! Đúng là tôi đã làm rất nhiều chuyện khiến anh ấy tức giận, nhưng chị không giống tôi, chị chẳng cần làm gì cả! Cho dù là sao treo trên trời thì nếu chị có thích anh ấy cũng sẽ cầm thang bắc lên hái xuống cho chị!"

 

"Cô đừng nói nữa." Tôi hơi bực bội.

 

Khương Tình không nghe, cô ấy vẫn cứ nói tiếp: "Sao tôi lại không được nói? Công ty sân vườn là của chị, tiền kiếm được đều gửi vào tài khoản ở nước ngoài. Chị còn không biết sao, người đứng tên tài khoản tiết kiệm ở nước ngoài cũng là chị, trừ chị ra sau này ai cũng không lấy được số tiền kia!"

 

"Chị Yên, việc anh Lôi không dám thừa nhận, đến cả chị cũng không dám thừa nhận à? Trò chơi này đcm tôi chơi chán lắm rồi!"

 

Cô ấy nói xong liền giơ tay giật bùa hồ lô xuống, ném ra ngoài cửa sổ xe.

 

 

Sau khi thu xếp ổn thỏa xong chuyện của Khương Tình tôi mới quay lại gặp Phó Lôi.

 

Tâm trạng của anh ấy không tốt, đang ngồi uống rượu vang đỏ một mình.

 

Thấy tôi đi vào cũng thuận tay rót một ly cho tôi.

 

Tôi chần chờ nói: "Anh Lôi, chuyện của chị Diêu..."

 

"Anh không muốn nhắc đến cô ta."

 

Phó Lôi nhíu mày rồi hít sâu một hơi. Đôi mắt anh thoáng qua vẻ thâm trầm, sắc mặt trông u ám đáng sợ.

 

Lấy phong cách làm việc thường ngày của anh ấy thì có lẽ bây giờ chị Diêu hẳn sẽ không ổn lắm.