Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 34



 

 

Ngay cả mắt ma hải hoàng mà nhiều năm trước anh Sấm tặng cũng được cất đi.

 

Buổi tối vài ngày sau tôi tới tìm Phó Lôi, nơi đây là một tứ hợp viện ở Hương Sơn Lộc bên thành tây.

 

Trong sân nước chảy róc rách, cây tùng đen được cắt tỉa cẩn thận vẫn tươi tốt đầy sức sống. Dưới ánh đèn chiếu rọi, nó trải dài từng lớp từng lớp trông to lớn mà tao nhã cực kỳ.

 

Phó Lôi rất thích cây tùng đen này.

 

Chúng tôi đi dạo trong sân, đi rất lâu. Mãi đến khi đứng trước cây tùng đen kia, anh ấy ngẩng đầu nhìn nó, trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng là một đôi mắt sâu thẳm, mắt xếch mũi cao, bờ môi mỏng luôn mỉm cười, xương hàm sắc bén. Tất cả đều như được điêu khắc một cách tỉ mỉ.

 

Anh ấy đang nhìn cây tùng, còn tôi đang nhìn anh ấy.

 

Đến tận lúc anh ấy hồi phục tinh thần lại mới cười rộ lên rồi nhìn tôi: "Tiểu Yên, có chuyện gì vậy?"

 

Tôi cười nói: "Em chợt cảm thấy anh Lôi rất giống cây tùng đen này, không có lúc nào là không đứng thẳng, không có gì là không làm được, chỉ có thể đứng nhìn từ xa chứ không thể khinh nhờn."

 

Anh ấy không nhịn được cong môi cười, tiếng cười vô cùng sung sướng: "Cô nhóc này đang nói gì vậy, chỉ là một cây tùng mà thôi, sao có thể không gì không làm được."

 

Tôi ngượng ngùng vuốt tóc.

 

Đột nhiên Phó Lôi lại nói: "Con cá vàng lần trước em nói tên gì ấy nhỉ?"

 

Tôi sửng sốt: "Lan Thọ?"

 

"À đúng rồi, là Lan Thọ. Anh cho người đi Nhật Bản mua không ít, thả ở trong cái hồ đằng trước kìa, để anh dẫn em đi xem."

 

Loại cá mà Phó Lôi vốn nuôi trong hồ thật ra là cá koi thượng hạng.

 

Chẳng qua lần trước lúc tôi tới đây đã thuận miệng nói một câu, cá koi trông không đáng yêu chút nào, tôi mới thấy một loại cá vàng nhỏ tên là Lan Thọ ở trên mạng, nhìn nó béo núc ních, vừa ngốc vừa đáng yêu, trông rất thú vị.

 

 

Chỉ không nghĩ tới Phó Lôi lại thật sự đem một hồ toàn cá koi đổi thành cá vàng Lan Thọ.

 

Sân nhỏ ở dưới màn đêm cũng nơi chốn có cảnh đẹp.

 

Nhưng có vài nơi mà ánh đèn không chiếu tới lại trông có vẻ rất tối tăm.

hằng nguyễn

 

Tôi đi đằng sau Phó Lôi, đang đi lại đột nhiên thấy anh ấy quay đầu lại nói với tôi: "Chỗ này tối lắm, em cẩn thận một chút."

 

Vừa dứt lời liền vươn tay nắm lấy tay của tôi.

 

Tôi giật mình ngẩng đầu nhìn anh ấy, ngay lập tức đối diện với đôi mắt đen đặc mà bình tĩnh kia.

 

Anh ấy cười: "Đi thôi."

 

Cái nắm tay bất ngờ này xuất hiện cũng đã khiến rất nhiều thứ trở thành chuyện không cần nói cũng tự hiểu rõ.

 

Sau khi dạo quanh sân nhỏ và bước vào căn nhà kiểu Trung truyền thống thì Phó Lôi rót cho tôi một ly rượu vang đỏ.

 

Tôi không uống, lắc đầu khẽ nói: "Anh Lôi, em về trước nhé."

 

Anh ấy cầm ly rượu rồi tự uống một ngụm, uống xong mới quay đầu nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thăm thẳm như biển đen.

 

"Tiểu Yên, lại đây."

 

Trong phòng đượm hương rượu, mặc dù không uống cũng có thể khiến người ta đầu óc mơ màng.

 

Tôi vâng lời đi tới, khó hiểu nhìn anh ấy: "Sao vậy anh?"

 

Anh ấy túm lấy tay tôi, mười ngón đan xen rồi đột nhiên đẩy tôi dựa lưng vào quầy rượu đằng sau.

 

Khoảng cách gần trong gang tấc, tôi sợ hãi nói: "Anh Lôi..."

 

Hơi thở của Phó Lôi ấm áp mà nồng hương vang đỏ, anh ấy thấp giọng nói: "Tiểu Yên, anh cưới em được không."

 

Rõ ràng là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại chắc chắn như thể chỉ đang thông báo cho tôi biết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phó Lôi cũng không cho tôi có cơ hội trả lời, giơ tay vuốt v e tóc tôi rồi cúi đầu hôn xuống.

 

Trời đêm nổi gió, cỏ cây xào xạc.

 

Trong phòng có tiếng áo sơ mi bị xé toạc, anh khẽ thì thầm bên tai tôi một cơn mơ đẹp đẽ: "Tiểu Yên, anh sẽ đối xử tốt với em. Khương Tình nói không sai, dù em có muốn sao treo trên trời thì anh cũng sẽ cầm thang bắc lên hái xuống cho em."

 



Tôi đã trốn Phó Lôi vài ngày.

 

Mãi cho đến khi anh ta tự mình tìm tới tận cửa.

 

Bầu không khí của Kim Triêu lúc mười một giờ đêm là thời điểm náo nhiệt nhất, lúc ấy tôi đang ngồi trong phòng riêng tán gẫu vài câu với một vị khách quen, cũng uống mấy ly rượu.

 

Phó Lôi đẩy cửa bước vào.

 

Đi phía sau là anh Huy và đám trợ lý vệ sĩ của anh ta.

 

Nụ cười của tôi lập tức đọng lại trên môi.

 

Sắc mặt của Phó Lôi rất khó coi, anh Huy trò chuyện với vị khách kia rồi đề nghị đổi phòng, để tạ lỗi sẽ gửi tặng một set menu XO đỉnh cấp.

 

Việc hào phóng như vậy đúng thật là chỉ có ông chủ của Kim Triêu mới có thể làm ra.

 

 

Người trong phòng nối đuôi nhau ra ngoài. Lúc chỉ còn tôi và Phó Lôi ở bên trong, tôi ngồi chọn một bài hát.

 

 

 

"Anh Lôi, anh có muốn nghe Chú Đại Bi không, em hát cho anh nghe."

 

 

 

Anh ta không giống Diệp Thành, cũng không có nhiều kiên trì như thế.

 

 

 

Anh ta đi tới trước mặt tôi rồi cầm lấy microphone. Sau đó anh ấy ngồi xuống sô pha, kéo tôi đứng dậy bước tới trước mặt mình.

 

 

 

Phó Lôi nói nghiêm túc: "Chuyện của Khương Tình anh sẽ xử lý sạch sẽ, cũng sẽ không bạc đãi cô ấy. Sau này em đừng tới Kim Triêu làm nữa, dọn qua Hương Sơn Lộc ở đi. Nếu em thấy nhàm chán thì có thể tới công ty sân vườn làm việc."

 

 

 

Không phải đang thương lượng, mà là đang thông báo.

 

 

 

Tôi sững sờ, lập tức lắc đầu nói với anh ta: "Anh Lôi, chúng ta không thể làm như vậy, như vậy sẽ có lỗi với A Tẫn."

 

Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt bất giác trở nên dịu dàng: "Đồ ngốc, A Tẫn đã c.hết rồi. Người còn sống phải tiếp tục nhìn về phía trước mà đi."

 

Thực ra giây phút ấy tôi nên hỏi anh ta, rằng rốt cuộc A Tẫn đã ch.ết như thế nào.

 

Nhưng tôi nhịn được.

 

Phó Lôi không đợi được đến ngày kết hôn với tôi, mấy hôm sau anh ta đã chế.t rồi.

 

Ch.ết ở xưởng sửa xe bỏ hoang ở gần chung cư Vịnh Táo, nơi đó là căn nhà cũ mà tôi và mẹ đã sinh sống từ ngày tôi còn bé.

 

Người lái xe đ.â.m chế.t anh ta là Khương Tình, cô ấy đã chủ động đi đầu thú.

 

Cô ấy có đầy đủ động cơ để đ.â.m ch.ết Phó Lôi.

 

Có báo cáo xét nghiệm thương tổn của bệnh viện, còn có hai lần báo án được ghi lại trong hồ sơ ở cục cảnh sát.

 

Khương Tình rất tỉnh táo, cô ấy nói bình thường Phó Lôi rất hay đ.á.n.h mình, lần này anh ta còn muốn gi.ết cô ấy.