Cô ấy đã từng báo cảnh sát nhưng đều chẳng giải quyết được gì. Phó Lôi ở Hoài Thành một tay che trời, cô ấy không thể đứng yên chờ Phó Lôi gi.ết ch.ết mình cho nên mới phải ra tay trước.
Vụ án g.i.ế.c người này oanh động cả Hoài Thành.
Lại vì vài lý do đặc biệt nào đó, trung ương còn thành lập tổ chuyên án liên quan tới phương diện quét hắc trừ ác* tới điều tra.
Tôi tìm đến Diệp Thành, xin anh hãy làm luật sư cho Khương Tình và bảo toàn cô ấy trong phạm vi nhiều nhất có thể.
Cái tôi muốn chính là bào chữa theo hướng vô tội.
Trong tay tôi còn có vài chứng cứ xác thực về một số tội mà Phó Lôi đã phạm phải.
Diệp Thành nhíu mày, dường như anh biết vụ án này phức tạp đến thế nào.
Nhưng anh ta không từ chối được, tôi cầm điện thoại tùy ý gửi cho anh vài tấm hình.
Luật sư Diệp nho nhã lịch sự chợt nhìn tôi bằng vẻ mặt khiếp sợ.
"Đại Yên, ngay từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau em đã tính tới nước này với anh rồi à?"
Tôi nhìn anh rồi bật cười, không nhanh không chậm nói: "Diệp Thành, tôi biết năng lực của anh thế nào. Anh rất am hiểu bào chữa hình sự, cha anh là thẩm phán, mẹ là kiểm sát viên, cho nên bây giờ anh hãy dùng tất cả thực lực của mình ra đi. Không sợ quyền thế, hướng về chính nghĩa hoặc là anh sẽ thân bại danh liệt."
Tôi đã đợi ngày này lâu lắm rồi.
Bắt đầu từ cái đêm nhận được điện thoại của Tiểu Lục vào ba năm trước, không một ngày nào tôi có thể ngủ yên giấc.
Mọi chuyện sao có thể biến thành như vậy được, rõ ràng lô hàng đó là chế phẩm ngà voi, sao lại biến thành t.h.u.ố.c p.hiệ.n cơ chứ.
Anh Sấm sẽ ngu xuẩn đến mức tự mình đi tiếp nhận hàng tr.ắn.g?
Cả tôi và Tiểu Lục đều biết, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì A Tẫn sẽ không nhảy xuống biển.
Anh ấy trong sạch cho nên những chuyện chưa từng làm vốn chẳng có gì phải sợ.
Quan trọng hơn chính là, anh không nỡ làm tôi lo lắng.
Bị bắt cũng được, ngồi tù cũng được, tóm lại anh sẽ biết rằng không thể để tôi lại một mình trong kinh sợ hãi hùng.
Nhưng cuộc điện thoại cuối cùng mà anh gọi cho Tiểu Lục kia, lại là bảo cậu ta mau chạy đi.
Tiểu Lục nói bọn họ đã bị diệt khẩu.
Ngay từ đầu Tôn Đại Sấm vốn chẳng hề sợ hãi, đám người bọn họ thậm chí còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì chạy cái gì chứ.
Nếu đã phải chạy thì chỉ có một trường hợp xảy ra, đó là ngay cả cơ hội lên tiếng bọn họ cũng không có.
Tiếng s.ú.n.g đã vang lên, không chạy thì chỉ có một con đường c.hết.
A Tẫn đã sớm phát hiện ra tình hình không ổn, bởi vì đám người giao dịch kia trông không hề giống lâm tặc Vân Nam, nhìn bọn họ giống người Myanmar hơn.
Đen là gì? Trắng là gì?
Năm ấy ở cảng biển, giữa trời đông giá rét tháng mười một, A Tẫn của tôi nhảy xuống biển.
Cảnh sát lùng bắt khắp nơi nhưng đám "lâm tặc Vân Nam" lại toàn thân mà lui.
Ngay từ lúc bắt đầu vốn chính là nhằm vào bọn họ mà đến.
Anh Sấm đã đắc tội quá nhiều người, cũng có quá nhiều tội nghiệt quấn thân. Lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát, người vốn đang che chở ông ta lại là người đầu tiên muốn ông ta c.hết.
Tôi không biết người đứng đằng sau tất cả mọi chuyện là ai, tôi cũng không xác định Phó Lôi có tham dự trong kế hoạch này hay không.
Dù là Tiểu Lục cũng chỉ đang hoài nghi mà thôi.
Nhưng sự thật là sau chuyện đó Phó Lôi không hề bị liên lụy, mà ngược lại còn thay thế vị trí của anh Sấm để leo lên địa vị ngày hôm nay.
Như vậy thì đúng là vận may của anh ta thật sự tốt quá.
Lý do tôi dám xác nhận anh ta cũng tham dự trong kế hoạch đó là vì Diêu Khiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chị ấy thật sự là một người không có tâm cơ, lại có quan hệ khá tốt với tôi nên mới chỉ vài ly rượu vào bụng đã nói tới cả chuyện bạn bè trong giới quan trường của Phó Lôi và cả chuyện anh ta từng bàn chuyện làm ăn với một vài người ở biên giới Myanmar.
Nhưng chị ấy cũng chỉ biết đến thế thôi.
Mà chẳng sao, chỉ những thứ này cũng đủ rồi.
Tôi đã từng thất bại một lần, khi ấy tôi cố gắng hạ bệ Phó Lôi bằng một bức thư tố giác nặc danh và vài bằng chứng mà tự mình cho là đúng.
Hậu quả là bị anh ta theo dõi trong một khoảng thời gian rất dài.
Không chỉ là mình tôi, tất cả nhất cử nhất động của đám Khương Tình đều nằm trong sự khống chế của anh ta.
Chiếc bùa bình an hình hồ lô trên xe của Khương Tình và cái trên xe của tôi đều giống nhau, ở trong đó bị lắp máy nghe trộm.
Sau khi Phó Lôi rửa tay gác kiếm, nếu đã thật sự trong sạch thì tuyệt nhiên chúng tôi sẽ chẳng có cơ hội lật đổ anh ta.
Nhưng sự thật là ngoại trừ việc không buôn lậu t.h.u.ố.c p.hiê..n ra thì những hoạt động vi phạm pháp luật khác đều tụ hội đầy đủ trong câu lạc bộ mà anh ta sở hữu.
Đúng vậy, ba năm trước tôi và Khương Tình đã quen biết nhau, từ đầu đến cuối chúng tôi đều đang diễn kịch.
Khiến cho Phó Lôi phải trả giá là mục đích chung của chúng tôi.
Tôi làm như vậy là vì A Tẫn, còn cô ấy làm vậy là vì anh trai mình.
Gia đình của Khương Tĩnh rất nghèo khó, từ nhỏ cô ấy và anh trai mình đã nương tựa lẫn nhau mà sống.
Vì để cô ấy có thể đến trường, việc bẩn việc cực gì anh trai cô ấy cũng làm. Anh ấy ra ngoài xã hội từ rất sớm, cũng đã tiếp xúc với đủ các hạng người.
Anh trai của Khương Tình là người ẩn danh cung cấp thông tin cho cảnh sát chống ma túy. Lý do anh ấy làm thế là vì có thể kiếm thêm khoản phí cung cấp tin tức đó, và cũng vì một phần lương tri dưới đáy lòng.
Tôi không biết anh ấy tên gì, cũng không nhớ rõ bên cạnh Phó Lôi có một người như thế hay không.
hằng nguyễn
Bởi vì tuy rằng lúc ấy tôi và A Tẫn đã ở bên nhau nhưng cũng không quá thân quen với Phó Lôi.
Nếu như A Tẫn còn ở đây thì chắc hẳn sẽ nhận ra anh trai của cô ấy.
Lúc A Tẫn mất tích, ít nhất tôi còn biết anh đã nhảy xuống biển.
Nhưng Khương Tình lại không được như vậy, anh trai của cô ấy cứ như đột nhiên biến mất không còn dấu vết nào.
Sống không thấy người, chế.t không thấy xác, phảng phất trên thế gian chưa bao giờ có một người như thế từng tồn tại.
Tôi cũng từng lơ đãng hỏi thăm anh Huy. Anh Huy chỉ nói hồi xưa tung hoành giang hồ đắc tội quá nhiều người, suốt ngày c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c như thế thì ai biết có phải bị người ta ch.é.m chế.t khi nào rồi không.
Tôi không tin, sau này có lần tôi giả bộ hỏi chuyện bâng quơ với chị Diêu, chị ấy cẩn thận lục lại trí nhớ mới phát hiện đúng là bên cạnh Phó Lôi từng có một cậu trai tên là Khương Ninh thật, hồi ấy cậu này làm việc rất giỏi giang nhưng chẳng biết sau lại đi chỗ nào rồi.
Nếu là người bên cạnh Phó Lôi thì không có lý do gì anh Huy không biết.
Khẳng định là dữ nhiều lành ít.
Ngay cả cảnh sát cũng nói với Khương Tình như vậy, có khả năng cao là đã bị bại lộ thân phận.
Nhưng mà chẳng một ai có chứng cứ trị tội Phó Lôi.
Anh ta quá xảo quyệt.
Phó Lôi có cố vấn luật sư chuyên nghiệp, làm việc cũng rất cẩn thận. Mấy hoạt động phạm pháp trong câu lạc bộ luôn có sẵn người gánh tội thay, chuyện này không thể thương tổn anh ta mảy may nào.
Trước đây tôi đã từng nói, tay của anh ta vô cùng sạch sẽ.
Nhưng nào có thể như vậy được.
Đen chính là đen, trắng chính là trắng. Đã làm chuyện sai trái thì nên bị trừng phạt.
Không ai có thể là ngoại lệ.
Tẩy trắng cũng không được.
Tôi và Khương Tình đã lên rất nhiều kế hoạch để lật đổ anh ta, nhưng hiện thực đen tối này lại nói cho chúng tôi biết, không còn cơ hội để bí quá hóa liều.
Vậy mà cuối cùng Phó Lôi lại thua trên tay tôi.
Anh ta nói muốn kết hôn, tôi đồng ý.