Nhân viên phục vụ tức giận mà không dám nói gì, nhưng Phó Lôi chưa bao giờ để ý, còn có thể rút một điếu t.h.u.ố.c lá đưa cho anh ta.
Chuyện duy nhất mà hai người liên quan đến nhau chắc là mối quan hệ thỉnh thoảng sẽ hút t.h.u.ố.c cùng nhau.
Mãi cho đến khi tên tội phạm truy nã kia chỉ vì một chiếc thẻ nạp điện thoại mà quay trở lại rút d.a.o đ.â.m anh Sấm.
Phó Lôi cũng không làm gì nhiều, hắn chỉ bê nồi canh nóng trong quán b.ún gạo bên cạnh lên rồi trực tiếp tạt thẳng vào mặt tên kia thôi.
Một lần tạt nồi canh này, khiến hắn trở thành người có ơn cứu mạng với anh Sấm.
Sau này ông chủ của quán b.ún gạo bên cạnh vẫn hay nói, tên tiểu t.ử Phó Lôi này là một người có văn hóa, ngay cả lúc bê nồi canh cứu người mà vẫn có thể bình tĩnh đứng săn ống tay áo sơ mi lên để phòng không cho nước canh văng vào người.
Khi hắn thành ông chủ của Kim Cương thì có mở thêm một quán rượu ở phố đi bộ, bạn bè quen biết với cảnh sát còn nói với người ta rằng:
"Anh Phó Lôi là một người làm ăn có quy củ, chỗ làm ăn của anh ấy cậu hoàn toàn có thể yên tâm."
Nếu thật sự có thể yên tâm thì tốt rồi.
Hắn đã nói từ trước, hắn và Tôn Đại Sấm không phải cùng một loại người. Nhưng bây giờ hắn đã bị kéo xuống nước.
Ai mà không muốn hai tay sạch sẽ, nhưng nếu muốn làm ra trò, muốn có chỗ đứng vững chắc thì có rất nhiều chuyện không thể tránh được.
Mạng lưới quan hệ đã đả thông bốn phương tám hướng, không một ai có thể toàn thân mà ra.
Anh Sấm vỗ vai hắn, nói rằng cả đời này bọn họ sẽ là anh em với nhau, còn làm ra vẻ có văn hóa mà nói thêm một câu:
"Bằng quân mạc thoại phong hầu sự, nhất tướng công thành vạn cốt khô."
Thời điểm Tôn Đại Sấm cho người đi tặng quà, anh ta nhét đầy tiền vào mấy cái túi da rắn rồi nói với quan viên của Tỉnh ủy rằng trong đó đựng mấy củ khoai tây đấy, câu nói này khiến bọn họ vui vẻ cười vang.
Anh ta đứng ở chỗ cao, tự cho là mình đã nắm tất cả mọi chuyện trong lòng bàn tay nên chẳng hề sợ hãi thứ gì.
Tay của Phó Lôi cũng không sạch được, hơn nữa là càng ngày càng không thể sạch.
Hắn còn nhớ thời khắc Kim Cương đắm chìm vào bóng tối, Chu Tẫn nói với hắn bằng một giọng điệu thất vọng chưa từng có:
"Anh, anh đã từng nói anh là người có giới hạn, bây giờ anh còn dám nhận sao?"
Phó Lôi rất mờ mịt, lúc bắt đầu hắn vẫn trong sạch, còn đã từng vỗ vai A Tẫn và kiên định nói với thằng bé:
"Chúng ta không giống như anh Sấm, chẳng qua là kiếm miếng cơm ăn mà thôi, anh có nguyên tắc và giới hạn của mình."
Nhưng mà, nếu cơn thèm ăn của hắn càng ngày càng nhiều thì sao?
Tôn Đại Sấm nói với hắn, trong cuốn "Trang T.ử Nam Hoa kinh: Dưỡng sinh chủ" có một câu nói: Cầm d.a.o đứng đó, vì nó nhìn quanh, thỏa lòng vì được d.a.o tốt.
Trước đây Tôn Đại Sấm là người thô bỉ lỗ m ãng đến cỡ nào cơ chứ, hắn còn nhớ rõ bộ dạng năm xưa anh ta c ởi trần đ.á.n.h bài, miệng nói th ô tục; cũng nhớ kỹ dáng vẻ cánh tay chi chít hình xăm của ta cầm d.a.o c.h.é.m người như thế nào. Thế mà bây giờ người này lại trở nên cực kỳ thích học tập.
Trong biệt thự của anh ta, trên chiếc giá sách làm bằng gỗ đàn được đặt ở nơi bắt mắt nhất, bày đầy các kiệt tác văn học nổi tiếng.
Anh ta còn học viết chữ bằng b.út lông, đeo một cặp mắt kính để che dấu đi vẻ hung hãn trên mặt. Nhìn qua thế mà trông cũng có vài phần hiền lành.
Anh ta nói, thời chiến quốc có một đầu bếp mổ trâu rất giỏi tên là Bào Đinh.
Ông ta mổ trâu cho Lương Huệ Vương xem, hai ba phát đã mổ sạch sẽ cả con. Lương Huệ Vương vô cùng ngạc nhiên, ngài ấy hỏi, sao bản lĩnh của nhà ngươi lại cao siêu đến thế?
Bào Đinh nói, lúc thần mới học mổ trâu, nhìn cả con trâu đứng đó cũng không biết xuống tay thế nào.
Sau đó trải qua một thời gian dài rèn luyện và tìm tòi thì thần mới biết rõ cấu tạo thân thể của con trâu, gân mạch ở nơi nào, bắp thịt ở nơi nào, xương cốt ở nơi nào, xương khớp nằm ở đâu.
Khi thần cầm d.a.o lên thì thứ thần nhìn thấy không chỉ là một con trâu nữa, mà là rất nhiều phần xương cốt nối liền với nhau. Thần có thể tìm được vị trí chính xác của kẽ hở trong khớp xương, con d.a.o từ kẽ hở đó c ắm vào, chậm rãi xoay tròn lưỡi d.a.o thì xương cốt đã được tách ra rồi.
Tôn Đại Sấm nói: "Lôi Tử, chúng ta là Bào Đinh chứ không phải con trâu kia."
Bào Đinh được Lương Huệ Vương tán thưởng cho nên Tôn Đại Sấm không sợ gì cả.
Nhưng mà nếu như có một ngày Lương Huệ Vương muốn cái mạng của Bào Đinh thì sao?
Kỹ thuật mổ trâu của ông rất tuyệt, Lương Huệ Vương cũng ăn rất nhiều thịt trâu của ông. Nhưng đột nhiên một ngày nào đó có người nói những con trâu này có nguồn gốc bất chính, ông nói xem vì danh dự của mình Lương Huệ Vương có muốn gi.ết ông để diệt khẩu không?
Hễ là người phạm vào một trong năm tội lớn, sau khi ch.ết chắc chắn sẽ rơi xuống địa ngục.
Phó Lôi nghĩ, A Tẫn nói đúng, có một số việc và một vài con đường đã đi rồi thì sẽ không thể đổi ý rồi lùi bước, nhưng nếu cứ đi tiếp thì lại chính là ngõ cụt.
Lúc anh Sấm đi đón lô chế phẩm ngà voi kia, hắn nhắc nhở Chu Tẫn rằng tối mai mày tới nhà anh một chuyến, anh có đồ muốn đưa cho mày.
Chu Tẫn nói, ngày mai em bận rồi, em phải đi tới bến tàu với anh Sấm.
Điếu t.h.u.ố.c trong tay Phó Lôi khựng lại một chút, nhưng nụ cười trên mặt vẫn giống như trước đây, hắn bình tĩnh nói: "Bên cạnh anh Sấm có nhiều người lắm, thiếu mày cũng chẳng sao."
"Cứ nói với anh ta một tiếng là được, đừng đi."
Hắn không cố ý nói rõ là không được đi, bởi vì việc đó quá lớn, cũng có một phần do hắn nhúng tay, nếu xảy ra vấn đề gì thì không ai có thể giải quyết được.
Thậm chí khi ấy tự thân hắn cũng có khả năng sẽ khó bảo toàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đối với Chu Tẫn, nói đến thế thôi.
Nhìn dáng vẻ không yên lòng của thằng bé, hắn muốn nhắc thêm một câu nữa nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Sau khi Phó Lôi hút xong điếu t.h.u.ố.c kia, chưa từng có một khắc nào như bây giờ, hắn cảm thấy phảng phất như bản thân mình đang ở giữa biển rộng đầy sóng to gió lớn, nơi có thể nương thân chỉ là một mảnh boong tàu.
Người sống một đời, thăng trầm biến động.
Ai mà biết được, có lẽ mảnh boong tàu này cũng sẽ bị lật lại ngay.
Hắn cũng không biết, đến cuối cùng người táng thân vào bụng cá rốt cuộc sẽ là ai.
Bằng quân mạc thoại phong hầu sự, nhất tướng công thành vạn cốt khô.
Cứ mặc cho số phận đi.
Đám người Tôn Đại Sấm bị đ.á.n.h gục tại chỗ, Chu Tẫn nhảy xuống biển chẳng biết kết cục ra sao.
Nhoáng lên một cái đã bảy năm trôi qua.
Thời Điểm Phó Lôi say mê với nghệ thuật làm vườn, lúc hắn đứng nhìn sân vườn do chính mình tạo ra thì người đầu tiên hắn nghĩ tới chính là Đại Yên.
Hắn thừa nhận, năm đó lúc A Tẫn dẫn theo Đại Yên xuất hiện trước mặt hắn thì hắn đã rất có thiện cảm với em.
Cô bé này mắt ngọc mày ngài, tết tóc đuôi ngựa, trông rất sạch sẽ, cũng rất xinh đẹp.
Diện mạo đẹp đẽ thì ấn tương đầu tiên đương nhiên cũng sẽ tốt.
Nhưng đó cũng chỉ là thiện cảm mà thôi.
Hắn đã có vợ có con rồi.
Hắn và Diêu Khiết đã quen biết rất nhiều năm, ngày trước lúc hắn mở quán ở trạm xe lửa thì Diêu Khiết là nhân viên phục vụ trong quán của hắn.
Đó là một cô gái thích cười có khuôn mặt tròn vo.
Hắn vẫn nhớ năm đó cô ấy luôn lén lút nhìn mình, trà mà cô ấy bê tới cho hắn khi nào cũng là một bình trà đại hồng bào đã được pha sẵn.
Đó là loại trà mà hắn vẫn thường hay uống.
Phó Lôi c.ắ.n điếu t.h.u.ố.c hỏi cô: "Thích anh không?"
Nhất thời mặt của Diêu Khiết đỏ bừng lên, cả người đều không biết làm thế nào cho phải.
Chu Tẫn đã từng nói một câu rất đúng, loại người từ nhỏ đã không nhà không cửa như bọn họ, trong lòng luôn muốn có một mái ấm.
Hắn lập gia đình rất sớm, hai mươi bốn tuổi đã kết hôn với Diêu Khiết, không sôi nổi rầm rộ, cũng chẳng có quá nhiều tình yêu.
Chỉ bởi hắn không muốn khi về đến nhà, chỉ có mình hắn vắng vẻ nơi đây.
Phó Lôi là một người biết nhìn thoáng, đối với chuyện tình cảm cũng khá thờ ơ.
Cái này không trách hắn được.
Từ lúc sinh ra đã không có mẹ, cha lại ch.ết dưới máy cày mà mình lái. Hắn vẫn cảm thấy mình chính là Thiên sát cô tinh.
Ngay cả khi con gái hắn ra đời, tâm trạng hắn cũng không d.a.o động quá nhiều.
Nhưng hắn biết rằng mình rất thương Phó Gia Nhĩ, hắn luôn mong muốn dành những thứ tốt nhất cho con bé.
Hắn chỉ có một cô con gái như vậy, cũng không phải Diêu Khiết không muốn sinh đứa thứ hai, mà là hắn không muốn.
Cho tới sau này khi hắn đã đứng ở nơi rất cao trong Hoài Thành, ai ai cũng gọi hắn một tiếng "Ngài Phó" bằng thái độ cung kính.
Phụ nữ muốn đến gần hắn có rất nhiều, người nguyện ý sinh con cho hắn lại càng nhiều vô số kể.
Một người bạn có quan hệ thân thiết nói với hắn về sự truyền thừa đã ăn sâu trong m.á.u tủy của người Trung Quốc, kiến nghị hắn nên sinh thêm một đứa con trai.
Ngài Phó đang thuở tráng niên, còn tích lũy được phần gia nghiệp to như vậy, nếu chỉ có một đứa con gái thôi thì chẳng thể nào nói nổi.
hằng nguyễn
Lúc mới bắt đầu Phó Lôi cũng chỉ cười khẽ, càng về sau nghe người ta nói càng nhiều, vậy mà cũng cảm thấy sinh thêm một đứa bé nữa hình như cũng không tệ.
Khi ý nghĩ này vừa xuất hiện, trong đầu hắn lại chợt hiện lên một suy nghĩ hoang đường.
Hắn muốn sinh một đứa bé với Đại Yên.
Bất kể là con trai hay con gái, hắn nhất định đều coi như trân bảo.
Ai ai cũng biết rằng quản lý kinh doanh Đại Yên của Kim Triêu là người quen cũ của ông chủ Phó Lôi.
Nhưng mà trên thực tế trong lòng hắn vẫn luôn có chút sợ hãi em.
Khó mà nói có phải bởi vì Chu Tẫn hay không, cô bé này khiến hắn bối rối.
Lúc trước khi Chu Tẫn vẫn còn, hắn đã từng gặp em rất nhiều lần, thậm chí còn tới trường học của em với thân phận là phụ huynh để tìm ban giám hiệu nhà trường giải quyết vấn đề.
Đại Yên là một cô bé rất dễ làm người ta yêu thương.