Trước khi rời khỏi Hoài Thành tôi đi gặp Khương Tình một mặt.
Trạng thái tinh thần của cô ấy rất tốt, cô ấy cười nói tạm biệt tôi: "Thuận buồm xuôi gió."
"Đợi chị thu xếp ổn thỏa mọi thứ xong, chờ em ra tù chị sẽ tới đón em."
"Được."
....
Tôi lái xe đi thẳng về phía trước, mây trời trong vắt được bao phủ bởi cơn nắng ấm cuối xuân.
Ghế sau xe có một bức tranh mới hoàn thành.
Dưới những tia sét lẩn trong mây đen rợp trời, một con nhạn gãy cánh được đồng bạn nâng lên rồi bay về phía trước, nơi ấy có một tia sáng xuyên thấu qua lớp mây mù để đến với bầu trời xanh ngập nắng.
Bức tranh còn chưa được đặt tên, nhưng nó sẽ xuất hiện ở triển lãm tranh quốc tế ở Hỗ Thành.
Nó được đặt trước bởi ngài Ngô, một danh gia trong giới hội hoa ở Thượng Hải.
Tôi và ông ấy là bạn nói chuyện qua mạng, thật ra chúng tôi chưa từng gặp nhau bao giờ nhưng mấy năm gần đây tôi đã từng gửi cho ông ấy vài bức tranh.
Lần này ông ấy hẹn gặp mặt trực tiếp với tôi.
Xe đi qua trạm thu phí, rồi lại qua đồng quê vắng vẻ.
Trên đường đi tôi vẫn đang nghe Chú Đại Bi.
hằng nguyễn
Kinh văn dạy người niệm Phật nhớ Phật, lạc đường phải biết quay lại.
Nhưng chúng sinh si dại, lại chưa có một ai đạt đến sự viên mãn.
Bởi cứu rỗi chưa bao giờ nằm ở Thần Phật.
Thế gian khó khăn đến mấy cũng phải cố gắng tiến về phía trước.
Giống như năm ấy Chu Tẫn đứng ở cổng trường nhìn tôi đi vào, anh đút tay vào túi quần, đứng ở sau lưng tôi rồi chợt hô lên một câu:
"Em chỉ cần cứ thế đi về phía trước thôi, một ngày nào đó quay đầu nhìn lại, những tháng ngày mà chúng ta cho là tồi tệ ấy thật ra cũng không tệ như mình đã nghĩ đâu."
Anh nói đúng.
Mọi chuyện rồi sẽ qua, người đang đứng ở tuyệt cảnh sẽ sinh ra vô tận dũng khí, gặp núi thì mở đường, gặp nước thì bắc cầu.
Chỉ cần nội tâm đủ mạnh mẽ, ngày sau quay đầu nhìn lại quá khứ mới có thể cười một tiếng mà cho qua tất cả.
Câu cuối cùng mà Chu Tẫn chưa kịp nói ra kia, tôi đoán hẳn là anh muốn nói với tôi rằng, A Yên, không phải sợ, em cứ dũng cảm đi về phía trước.
Trên đời này có một Chu Tẫn đã mãi dừng lại ở thời khắc anh ấy yêu tôi nhất. Giống như lời anh nói, đời này anh sẽ vĩnh viễn yêu tôi, sẽ vĩnh viễn chỉ trung thành với mình tôi.
Nghe xong Chú Đại Bi, tôi nghĩ đã đến lúc tôi nên bắt đầu lại.
Tôi cắm USB mà lúc trước A Tĩnh đưa cho tôi vào.
Bài hát rất hay.
Đường cứ đến rồi lại đi.
Để lại những dấu ấn của kiếp trước.
Phong cảnh biến mất trong mùa đông như đã hẹn.
Không thể chạm vào cũng chẳng thể với tới.
....
Những bước ngoặt khó khăn sắp tới.
Đời này quyến luyến, trăm họ xót thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dừng ở nơi đây, mây gió chẳng màng.
Hết thảy, đều dành cho anh.
....
Trong Phật gia có nói, địa ngục vĩnh cửu nằm ở nơi sâu hai mươi ngàn mét dưới mặt đất, hễ là người phạm phải một trong năm tội lớn thì sau khi ch.ết sẽ bị đày xuống nơi đây.
Phó Lôi vẫn luôn tin chắc rằng, sau khi mình ch.ết đi sẽ phải đi đến đó.
Tội thứ nhất là
Mẹ ch.ết vì khó sinh hắn, là gi.ết mẹ.
Tội thứ hai là
Vào năm hắn học cấp ba, lúc ấy trong thôn bắt đầu thu hoạch hoa màu, hắn về nhà lái máy cày giúp cha. Trời nắng như đổ lửa, chiếc máy cày cỡ lớn đi qua đi lại trong thửa ruộng, hắn lái chiếc xe đang chạy ầm ầm đi ở phía trước, cha đứng phía sau vô tình giẫm phải khung cày.
Mãi tới lúc chú hai và mọi người liều mạng đuổi theo, vẫy tay như điên gọi hắn lại thì hắn mới biết được khi nãy cha bị hụt chân nên cả người bị cuốn vào răng cày.
Răng cày sắc bén cán qua khiến cha ch.ết ngay tại chỗ.
Mảnh đất mà máy cày xới qua biến thành một màu đỏ tươi, thậm chí ruột của cha còn rơi cả ra ngoài.
....
Lúc Phó Lôi mở quán ăn phục vụ 24 giờ ở bên cạnh trạm xe lửa, hắn có thói quen ngồi trước cửa quán hút t.h.u.ố.c khi trời rạng sáng, híp mắt nhìn cửa trạm tràn đầy người đến người đi, lần nào cũng sẽ có cảnh tượng đám người đeo balo trên lưng vội vã chạy vào.
Thế nhân vội vàng hấp tấp, chỉ vì kiếm mấy mảnh bạc vụn.
Mọi người đều là người phàm tục, không có ai là ngoại lệ, cho nên hắn mới bán căn nhà ở quê cũ đi rồi cầm tất cả số tiền có được đến nơi này mở quán ăn, cố gắng làm ra thành tựu.
Sự thật chứng minh là hắn đã đúng, lượng người ở trạm xe lửa là nhiều nhất, không tới hai năm hắn đã lấy lại vốn, còn có thể mua nhà trong thành phố.
Nhưng mà trong tiềm thức, hắn vẫn cho rằng bản thân mình chìm nổi như lục bình giữa cõi nhân gian.
Nhà cũ ở quê quán đã bán đi rồi, người sống cũng chẳng còn gốc rễ nữa.
Ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Chu Tẫn hắn đã cảm thấy dường như hai người đã từng quen biết.
Hắn quyết định giúp thằng bé đi học tuyệt nhiên không chỉ bởi cả hai người bọn họ là đồng hương với nhau trong một thị trấn ở quê cũ.
Trên người đứa bé kia có bóng dáng của hắn.
Dáng vẻ lẻ loi hiu quạnh, thân như lục bình.
Năm năm sau Phó Lôi và Tôn Đại Sấm hùn vốn mở ra KTV lớn nhất Hoài Thành.
Việc quen biết Tôn Đại Sấm cũng rất tùy ý.
Cái nơi như trạm xe lửa này, có thể xưng là nơi loạn lạc nhất Hoài Thành. Đủ loại hạng người, kẻ móc túi, lưu manh phố phường, tội phạm truy nã....Cái gì cần có đều có hết.
Anh Sấm là tên lưu manh nổi tiếng nhất nơi này.
Anh ta đến quán ăn cơm chưa bao giờ trả tiền. Cho dù gọi bao nhiêu món, dẫn theo bao nhiêu người đi chăng nữa.