Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 7



 

 

Nhưng rất mau tôi đã phát hiện ra, chỉ cần là nhà họ Hà giơ bảng thì mặc kệ là lúc đó đang đấu giá cái gì, anh chàng thư ký Dương Thiên Kỳ của Phó Lôi đều sẽ giơ bảng tăng giá.

 

Một lần, hai lần, ba lần.

 

Không quá bao lâu nhà họ Hà cũng nhận ra sự bất thường này, ngay từ đầu còn khách khí nhường nhịn nhưng càng về sau càng không hiểu ra sao, thái độ đã có hơi tức giận.

 

Mỗi một lần giơ bảng báo giá thư ký Dương luôn báo cao hơn giá của bọn họ một bậc.

 

Gần như cả hội trường đều đã phát hiện ra chuyện này, đây rõ ràng nói thẳng là nhà họ Hà đã đắc tội Phó Lôi.

 

Tôi nghiêng đầu nói: "Anh Lôi, không cần thiết."

 

Ánh đèn trong hội trường chiếu vào khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Phó Lôi, vẻ mặt anh ấy lộ rõ sự lạnh lùng.

 

Anh thản nhiên nói: "Không sao, đùa giỡn chút thôi."

 

Cứ thế mà trêu đùa, đến ngay cả người dẫn chương trình đều bị xoay vòng vòng.

 

"Ngài Phó Lôi tăng giá lần thứ nhất."

 

"Ngài Phó Lôi tăng giá lần thứ hai."

 

"Ngài Phó Lôi tăng giá lần thứ ba!"

 

"Chốt giá!"

 

Tiêu điểm của toàn trường đều hội tụ ở chỗ chúng tôi ngồi, nhìn bọn họ châu đầu ghé tai tôi chỉ biết bất đắc dĩ đỡ trán, tiện đà kéo kính râm xuống che mặt.

 

Ban đầu nhà họ Hà còn hoang mang, sau đó tức giận rồi cuối cùng trở lại bĩnh tĩnh và lại bắt đầu sợ hãi.

 

Buổi đấu giá vừa kết thúc đã thấy tên cáo già tuổi cũng đã cao Hà Thuyên cười nói đi tới, thân thiện bắt tay với Phó Lôi-

hằng nguyễn

 

"Ôi chao chủ tịch Phó này, ngài đúng là một cơ hội cũng không để lại cho tôi, bức tranh đ ĩa sứ trơn ba màu kia tôi thích lắm, vốn định đấu giá về treo trên tường mà cuối cùng vẫn để ngài lấy mất rồi."

 

"Thật ngại quá, bức tranh đ ĩa sứ đó em gái tôi cũng rất thích cho nên không nhường anh được."

 

Nét mặt của Phó Lôi ẩn chứa ý cười khách khí lại xạ lạ, giọng nói cũng nhạt nhẽo.

 

Điểm đến là dừng, cả hai bên đều là người thông minh. Hà Thuyên liếc mắt nhìn tôi một cái sau đó trò chuyện vài câu rồi mới vội vã rời đi.

 

Có lẽ về nhà ông ta sẽ biết cách quản giáo con trai mình thế nào thì tốt hơn.

 

Người ngoài đã đi hết rồi tôi mới thở dài một tiếng: "Anh Lôi, thật sự không cần thiết mà."

 

Phó Lôi không để ý, cũng không tiếp lời của tôi, anh chỉ nói: "Bức tranh đ ĩa sứ kia lát nữa anh cho Khương Tình để lên xe em, còn những thứ khác em xem nếu thích thì để lại, không thích thì đưa cho Tiểu Dương xử lý, quyên góp hết đi."

 

Tôi cười một cái: "Vâng."

 

 

Nửa tháng sau khi kết thúc buổi đấu giá tôi nhận được điện thoại của Diệp Thành.

 

Anh ta nói mình mới từ nước ngoài về, có mua quà cho tôi.

 

Lúc anh ta gọi tới đã mười một giờ đêm, tôi vẫn đang làm việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ánh đèn của Kim Triêu sáng ch.ói lộng lẫy, tôi ngồi ở ghế salon ngoài đại sảnh nói một cách không để tâm: "Không cần đâu luật sư Diệp, em không thiếu gì hết, anh đưa cho người khác đi."

 

Diệp Thành im lặng hồi lâu mới nói: "Anh ở bên ngoài."

 

Bàn tay cầm điện thoại của tôi khựng lại: "À, muộn rồi anh về đi."

 

"...."

 

"Có thể ra ngoài chút không? Anh có chuyện muốn nói với em."

 

"Em đang làm việc, bận lắm không có thời gian."

 

"Anh chờ em tan làm."

 

Tôi nhíu mày lại thở dài một tiếng, đầu dây bên kia đã cúp điện thoại rồi.

 

Rạng sáng hai giờ khách trong mấy phòng đều đã về gần hết.

 

Anh Huy thúc giục tôi mau ch.óng tan làm về nhà.

 

Đi ra cửa hộp đêm tôi liền nhìn xung quanh một vòng, quả nhiên đã thấy xe của Diệp Thành đậu bên ngoài.

 

Anh ta đúng là có kiên nhẫn thật.

 

Tâm trạng của tôi hơi phức tạp, cuối cùng vẫn đi qua rồi lên xe.

 

Vừa ngồi vào ghế Diệp Thành đã đưa một chai nước hoa và túi xách của Bvlgan qua cho tôi, cười nói: "Quà của em."

 

Nếu anh ta khăng khăng muốn tặng thì tôi cùng chỉ đành thuận tay cầm lấy, lễ phép cười: "Cảm ơn."

 

"Anh đưa em về nhà."

 

"Ừ."

 

Diệp Thành lái xe đưa tôi về nhà.

 

Suốt một đường không ai nói gì.

 

Tới dưới cổng chung cư tôi không xuống xe ngay, chỉ lẳng lặng nhìn anh ta:

 

"Luật sư Diệp muốn nói gì với em?"

 

"Em không cần xa lạ với anh vậy, dù sao nếu nói rõ thì anh cũng nên gọi em là đàn chị mới đúng."

 

Luật sư Diệp vẫn luôn có đầu óc tỉnh táo, mồm miệng kín kẽ này lại phảng phất đang rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, đến cuối cùng mới khó khăn lên tiếng:

 

"Đại Yên, sao em phải như vậy?"

 

"Như nào?" Tôi không hiểu lắm: "Lên giường với anh?"

 

Diệp Thành sửng sốt, dường như không nghĩ tới tôi sẽ thẳng thắn trực tiếp như vậy. Anh ta nhấp môi, dưới ánh đèn trong xe có thể thấy rõ vẻ mặt ngượng ngập ấy.

 

Tôi buồn cười nói với anh: "Thấy anh khá tốt, mắt vừa nhìn đã thấy ưng với lại đến tuổi này của em có nhu cầu không phải rất bình thường sao?"