Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 8



 

 

Môi Diệp Thành mím càng c.h.ặ.t hơn.

 

 

"Nam chưa cưới nữ chưa gả, đều trưởng thành hết rồi. Anh cũng rất hưởng thụ, đúng chứ?"

 

Tôi trêu ghẹo anh ta một câu rồi móc hộp t.h.u.ố.c lá trong túi ra: "Để ý em hút t.h.u.ố.c không?"

 

Diệp Thành hít một hơi thật sâu: "Để ý."

 

"Ồ, vậy thì thôi."

 

Tôi tiếc nuối bỏ hộp t.h.u.ố.c vào túi, sau đó ghé mắt nhìn anh ta, cười nhạt hỏi: "Anh còn gì muốn hỏi sao? Em phải về rồi, em cũng mong sau này mình không cần gặp nhau nữa."

 

"Cho nên rốt cuộc em có ý gì?"

 

Tựa như đã hạ quyết tâm, Diệp Thành nhìn tôi bằng ánh mắt nặng nề: "Em coi anh là cái gì?"

 

"One night."

 

Tôi nghiêm túc nhìn anh ta: "Không phải anh cho em tiền rồi sao, một lần giao dịch mà thôi luật sư Diệp, anh chất vấn em như thế sẽ khiến em nghĩ là anh nghiêm túc đấy."

 

"Xin lỗi em, lúc đầu anh nghĩ rằng em giống với mấy người phụ nữ ở vũ trường..."

 

"Anh không hiểu lầm, em chính là loại phụ nữ đó."

 

Tôi nhìn anh ta rồi đột nhiên bật cười: "Anh từng nghe rồi đúng không? Năm đó em rất nối tiếng ở trường mà."

 

Nổi tiếng thối nát, nổi tiếng ghê tởm, lúc làm thêm ở KTV và vũ trường bị người ta điên cuồng đồn đãi là vào đó bán mình, còn suýt chút nữa bị cưỡng chế đuổi học.

 

Đời người vô thường, quanh đi quẩn lại tốt nghiệp xong tôi vẫn tới làm việc ở hộp đêm.

 

Nếu như anh ta hỏi thăm rõ ràng hơn chút thì sẽ còn biết lúc đó tôi có một người bạn trai tên là Chu Tẫn.

 

Một tên lưu manh có một cuộc đời nát vụn y như tôi, sau lại còn phạm tội rồi bị đuổi bắt ở cảng biển, cuối cùng nhảy xuống biển không biết kết cục ra sao.

 

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra hẳn là đã c.h.ế.t không thể c.h.ế.t hơn nữa.

 

Những thứ này đều hỏi thăm rất dễ, hoặc còn có người nói ông chủ Phó Lôi của Kim Triêu quan tâm bảo bọc tôi như vậy là bởi vì tôi từng ngủ với anh ấy, đã là người phụ nữ của anh rồi.

 

Nhiều vô số kể những lời đồn đãi vớ vẩn, tôi dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra.

 

Diệp Thành vẫn im lặng nãy giờ đột nhiên không hiểu sao nói một câu với tôi: "Bức tranh treo trong nhà em là do em tự vẽ đúng không? Một vũ công tự đắm chìm bản thân, nhảy múa bằng đôi chân trần trên những bụi gai nhọn, giày đỏ màu m.á.u.

Anh đã từng nhìn thấy tác phẩm dự thi năm đó mà em đoạt giải trên trang web của trường, bức tranh đó vẽ một con chim nhạn cô độc bị mũi tên nhọn xuyên thấu đang rơi giữa không trung. Em đặt tên cho nó là "Trụy lạc". Đại Yên, thực ra em có năng khiếu trời cho, những bức tranh em vẽ rất dễ khiến người khác sinh ra đồng cảm."

 

"Cho nên?"

 

Anh ta dừng lại một chút mới nói: "Anh không biết, ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy em anh đã luôn cảm thấy em rất đặc biệt. Hệt như một chiếc bình thủy tinh có thể vỡ nát bất cứ lúc nào, nhưng cũng lại thanh cao lộng lẫy đến nỗi ch.ói mắt....Anh thừa nhận anh bị em thu hút, anh có thiện cảm với em.

Cảm giác em mang lại cho anh không giống với những người khác. Anh xin lỗi vì đã nghe về em qua miệng của người khác rồi lại chọn tin vào tai của mình. Bây giờ anh nghĩ anh hẳn nên quen biết em lại một lần nữa, em không giống với những gì bọn họ nói."

 

Ý cười trên môi của tôi đột nhiên đọng lại, đáy mắt quay cuồng những cơn sóng âm u lạnh lẽo: "Một người phụ nữ tùy tiện đưa đàn ông về nhà thì sẽ là thứ gì tốt chứ. Anh sai rồi luật sư Diệp, chúng ta dừng ở đây đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

 

Sớm muộn rồi Diệp Thành cũng sẽ hiểu, tôi thật sự không phải người tốt lành gì.

 

Nếu anh ta không có ít giá trị lợi dụng nào với tôi thì ngay từ lúc bắt đầu tôi sẽ chẳng tiếp cận anh ta.

 

 

 

Bây giờ, tôi muốn kể cho mọi người nghe một chút về câu chuyện cuộc đời tôi.

 

 

 

Tôi là Đại Yên, cuộc đời này tôi đã từng c.h.ế.t hai lần.

 

 

 

Một lần là vào năm mười chín tuổi, khi ấy mẹ tôi bị nhồi m.á.u cơ tim, c.h.ế.t một cách yên lặng không ai hay biết ngay trong nhà.

 

 

 

Một lần là vào năm hai mươi ba tuổi, khi ấy Chu Tẫn nhảy xuống biển, cuối cùng không biết sống c.h.ế.t ra sao.

 

 

 

Trong sách có nói, niên thiếu không nên gặp người quá xuất sắc, thanh xuân cũng đừng làm chuyện quá oanh liệt.

 

 

 

Con người sống trên đời nên bình lặng như nước chảy, an ổn xuôi theo dòng, không có sóng to gió lớn, thỉnh thoảng cũng sẽ có những sóng nước nhỏ nổi lên nhưng rồi cứ để nó tự quay trở lại trạng thái cũ, như vậy mới là một đời viên mãn.

 

 

 

Cuộc sống của một người bình thường không nên trào dâng sóng gió, nếu không thứ đang chờ bạn ở đằng trước sẽ là một bức tường khiến bạn bị đ.â.m tới đầu rơi m.á.u chảy. Sau đó dù mười năm hay hai mươi qua đi thì lúc quay đầu nhìn lại, trong miệng vẫn sẽ có mùi m.á.u tươi ngập tràn.

 

Không may thay, tôi chính là người người như vậy.

 

Lúc mới quen biết Chu Tẫn tôi đang là sinh viên năm nhất của Cửu Kinh.

 

Khi đó nhà tôi ở căn số 601, lầu 5, tòa nhà B trong chung cư Vịnh Táo.

 

Đó là một khu nhà cộng đồng cũ xây theo kiểu truyền thống, hai phòng ngủ một phòng khách. Phòng ốc cũ kỹ, không có thang máy, muốn lên nhà thì phải leo thang bộ.

hằng nguyễn

 

Những phòng dưới tầng trệt rất ẩm ướt, phòng ở lầu sáu thì đỡ hơn. Tuy rằng mặt tường bên ngoài mọc tầng tầng lớp lớp dây thường xuân trông rất đẹp, nhưng ngược lại cũng vô cùng thu hút côn trùng.

 

Vào mùa hè trong nhà tôi khi nào cũng tràn ngập mùi t.h.u.ố.c diệt côn trùng, vì lúc này sẽ có rất nhiều bọn gián xuất hiện.

 

Hai mẹ con tôi sống nương tựa lẫn nhau.

 

Mẹ tôi là một người phụ nữ trung niên bình thường, bà ấy làm nhân viên bán hàng trong một cửa hàng bách hóa ở trung tâm thành phố.

 

Mẹ tôi rất thương yêu tôi, lúc biết tôi đậu đại học mẹ vui mừng cực kỳ, cầm điện thoại lần lượt báo tin với ông bà ngoại và cậu tôi đang ở quê cũ vùng Tứ Xuyên xa xôi. Bà ấy vui đến nỗi trò chuyện cả buổi bằng giọng địa phương.