Tối hôm đó không ai đến tìm cô, nước mắt hoen mi ngủ say đến hừng đông, mãi cho đến khi cô tỉnh lại cũng đều không có...
Không biết ngủ qua bao lâu, Nghênh Thu chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt cơ hồ không mở ra được, cước bộ có chút không xong hướng phòng tắm mà đi.
Có lẽ khóc quá nhiều nên đầu có chút khó chịu!
Rửa mặt xong, cô phát hiện ánh mắt mình đỏ đến kỳ cục, một đôi mắt to ngập nước giờ phút này trở nên đáng sợ.
Ngoài ra, khóc rống một hồi, đầu đương nhiên sẽ đau, đầu của cô giống như bị đập vỡ.
Vệ sinh cá nhân xong, cô trở về phòng mở tủ quần áo lấy đồng phục để mặc, lại phát hiện đồ của mình đều bị Nhị vương gia mang đến phủ của anh.
Xem ra cần phải có thời gian để lấy về.
Cô thở dài một hơi, hình như không có hơi sức để tức giận đành trở lại giường ngồi, sau đó nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ.
Giờ này lên lớp cũng đã trễ.
Hơn nữa, hôm nay có tiết ngữ văn, nhất định sẽ gặp phải Nhị vương gia, tốt hơn là không nên đi.
Chợt nhớ đến thầy giáo, trong lòng nghĩ, không biết bệnh thầy có nặng lắm không?
Được rồi! Hôm nay nghỉ một ngày, dù sao cô chưa từng nghỉ học, phải đi an ủi người bị trọng thương một chút.
Tuy thầy ấy không biết vì cô mà bị thương, nhưng cô biết, dựa vào cảm giác áy náy, cô nhất định phải đi gặp.
Cô nhanh ch.óng xuống giường thay đồ, suy nghĩ cũng không thể hai tay trống trơn mà đi thăm bệnh nhân?
Trước đây trong giờ học nấu nướng có dạy làm chocolate, do nhân dịp lễ tình nhân các nữ sinh muốn làm vì thế giáo viên đã đích thân hướng dẫn, mặc dù cô không có cơ hội cũng không có đối tượng để tặng, tuy nhiên cô làm cũng có thể được xem là ăn ngon.
Vậy làm ít chocolate đi!
Buổi tối Nghênh Thu trở về nhà, cô nhịn không được hướng cửa hàng tiện lợi quan sát, phát hiện buôn bán rất tốt, nhưng phía sau phủ của anh lại một mảnh đen như mực.
Xem ra, anh chưa về nhà...
Quên đi, anh không yêu mày, mày còn quan tâm anh làm gì? Nghênh Thu ở trong lòng âm thầm c.h.ử.i mình không chịu quên anh đi.
"Thật kỳ lạ, nhà của em là miếu thờ sao?" Người đàn ông bên cạnh thanh âm ôn thuần như gió mùa xuân, đủ để an ủi một người tâm không an tĩnh.
"Không phải, do kiến trúc sư chuyên về giả cổ xây nên." Nghênh Thu nhẹ nhàng trả lời.
"Thật sự là không sai, nếu có thể, thầy cũng muốn có một căn nhà giống vậy để ở."
Nghênh Thu xoay đầu lại nhìn thầy giáo cười rất vui vẻ, phát giác lại có thể gặp gỡ người đàn ông ôn nhu như vậy, cùng thầy ấy nói chuyện thực không áp lực.
Thầy ấy kỳ thật không biết ai đ.á.n.h mình? Vì sao bị đ.á.n.h? Chỉ đơn thuần tưởng mình đắc tội học sinh nào mới có thể bị đ.á.n.h, Nghênh Thu cũng ý tứ không nói ra là bởi vì cô hại thầy bị thương.
Làm thế nào cô có thể nói ra được?
Cho nên cả một ngày hôm nay cô tận lực an ủi thầy ấy, cũng nhằm làm giảm bớt tội lỗi của mình.
"Thầy, thầy thật sự không nghĩ là sẽ quay về trường tiếp tục dạy học sao?"
Chẳng lẽ bị đ.á.n.h doạ đến sợ hãi? Nhị vương gia này thật sự là làm quá, đem một giáo viên đang dạy tốt đ.á.n.h đến bỏ chạy.
"Thầy sẽ quay lại! Nhưng không phải lúc này, thầy đã quyết định cùng bạn gái ra nước ngoài học chuyên sâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Em mỗi ngày sẽ chúc phúc thầy, đều ghi tạc trong lòng lời nói của thầy."
"Đương nhiên rồi! Em là đệ t.ử tốt mà thầy thu nhận, đương nhiên mỗi ngày phải đem lời dạy bảo của thầy ghi tạc trong lòng."
"Vâng! Em vĩnh viễn cũng sẽ không quên thầy."
"Thầy cũng vậy vĩnh viễn cũng sẽ không quên em..." Nói được một nửa, sắc mặt người đó đột nhiên có chút trắng xanh.
"Thầy sao vậy?"
"Thầy có cảm giác như bên ngoài cửa sổ đang mở ra kia xuất hiện bộ mặt hung thần ác sát, có phải là ảo giác của thầy hay không?"
Nghênh Thu quay đầu nhìn liếc mắt một cái, sau đó mặt không chút thay đổi nói: "Là tìm em, thầy, thầy chờ đợi ngay sau khi em đóng cửa xe lại liền lập tức rời đi."
"Vì sao?"
"Nghe lời em sẽ không gặp rắc rối." Cô cũng không hy vọng thầy của mình khi xuất ngoại, mang nhiều vết thương trên máy bay.
Nghênh Thu hít sâu một hơi, vừa xuống xe liền đi ngăn chặn người đàn ôngkia, "Anh không thể đi qua.”
Người đó vốn định xuống xe làm anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng lại thấy Nghênh Thu liều mình vẫy tay gọi mình đi, mà người đàn ông kia thoạt nhìn giống t.h.u.ố.c s.ú.n.g, lại tựa hồ sẽ không thương tổn cô, ngược lại, có vẻ như là muốn ăn tươi nuốt sống mình.
Vì tránh cho lắm hiểu lầm, người đó cũng chỉ biết rời đi trước.
Nhìn thấy xe rời đi, thầy đã an toàn, Nghênh Thu mới dùng sức đẩy Lan Khang ra, "Anh rốt cuộc định làm gì?"
Lan Khang lạnh lùng đứng ở trước mặt trừng mắt nhìn cô, ở trong bóng đêm mái tóc đen của anh bị gió thổi loạn, ánh mắt đỏ ngầu hiện đầy tơ m.á.u, xem ra cả buổi tối anh không hề ngủ.
Dù sao, không liên quan đến cô, bởi vì anh đã nói không yêu cô.
"Em hôm nay dám bỏ học?"
A! Người này mới đi dạy thay thầy ấy có mấy ngày mà giọng nói cũng đã ra vẻ giáo viên.
"Tôi cảm thấy cơ thể mình không thoải mái, hơn nữa đồng phục của tôi lại ở nhà anh, chờ một chút tôi đi lấy trở về." Cô lãng tránh nói, sau đó cúi đầu muốn lướt qua anh, nhưng anh lại nhanh hơn nắm lấy cổ tay cô, không cho cô rời đi.
"Em có biết bổn vương lo lắng bao nhiêu hay không? Em phải biết rằng hiện nay bên ngoài an ninh không được tốt, gọi điện thoại cũng không thấy em trả lời, đến nhà mẹ em cứ tưởng em ở đó."
"Tôi đi gặp thầy mình."
hằng nguyễn
Anh nghiến răng nghiến lợi nói: "Đương nhiên là đi tìm cái tên đó rồi, bởi vì không thừa cơ hội này đi gặp người tình mà em yêu đơn phương, thì phải chờ tới khi nào?"
Cô không nói gì, xoay người muốn rời khỏi, nhưng chỉ vài bước lại bị anh bắt lấy cổ tay, ngang ngạnh kéo vào trong lòng anh.
Lúc này, anh mới chú ý tới vết thương trên tay cô, ánh mắt anh vừa sắc bén vừa ghen tị nhìn cô, "Bị thương? Làm sao để bị thương?"
Rõ ràng rất lo lắng, rất muốn biết cô tại sao bị thương, rõ ràng chính là đau lòng, cũng rất sợ hãi lộ ra chân tướng sự thật, cảm xúc mâu thuẫn ở trong lòng anh thực rối bời.
"Tôi làm chocolate tặng thầy ấy, không cẩn thận làm tay bị thương." Bị anh dùng sức nắm, câu trả lời của cô đúng là lòng dạ ác độc, hưởng thụ khoái cảm trả thù.
Đã từng nói không yêu cô tại sao phải giả vờ quan tâm? Chẳng lẽ anh sợ người đàn ông khác sẽ thay thế vị trí của anh sao?
Không! Không có khả năng thay thế, bởi vì anh tuy là người đàn ông đáng giận, chưa kể đến có thể dễ dàng đã thương lòng cô, cũng chỉ có anh.
"Bổn vương còn tưởng em cách biệt nhà bếp đã rất lâu!"
"Anh không biết vì người mình để ý mà vào bếp, cho dù có làm mình bị thương cũng là hạnh phúc."
"Có lẽ bổn vương nên nếm thử tay nghề của em, em thay bổn vương nấu vài món đi, tôi là chủ nhân không nhất thiết nấu cho em ăn."