"Tôi không nấu." Cô rất nhanh cự tuyệt.
Cái gì? Vì một người đàn ông khác làm chocolate đến nỗi tay bị thương cũng không sợ đau, nay vì anh nấu một bữa tối lại nói sẽ không?
Kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ nhắn này miệng đầy nói dối.
Kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ nhắn này lừa gạt tình cảm của anh.
Kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ nhắn này làm anh vừa yêu vừa hận.
"Em..." Lúc này trong đầu anh có loại suy nghĩ kích động muốn bóp lấy cổ cô.
"Tự anh nói không quan tâm tôi, vì sao tôi phải quan tâm anh? Chẳng lẽ anh đang nói dối?" Cô lên án anh, lấy lời nói của anh để đối phó anh.
"Bổn vương không yêu em thì sao? Bổn vương có thể không yêu em nhưng vẫn có thể chiếm giữ em, bổn vương có thể không yêu em nhưng vẫn có thể khống chế em, bổn vương có thể không yêu em nhưng vẫn có thể khiến em muốn tôi, thậm chí bổn vương còn có thể để em nói ra em yêu tôi."
Ra vẻ như không cần món đồ chơi yêu thích nữa, nhưng cũng không cho phép người khác có được, vẻ mặt khi nói cùng giọng điệu của anh làm tâm cô càng đau đớn.
Người đàn ông ích kỷ lại bá đạo này, rốt cuộc muốn thương tổn mình tới bao sâu mới cam nguyện?
"Tôi không có khả năng yêu anh." Tuy là nói như vậy, nhưng cơn đau ở tim vẫn âm ỉ, m.á.u từ từ rỉ ra đau đớn.
Đây là lời nói dối, bị cô lấy ra trở thành v.ũ k.h.í công kích lại anh, nhưng cũng đ.â.m ngược lại chính mình.
Đôi mắt tăm tối của anh lóe ra tia nộ khí, các cơ hàm co giật giận dữ, "Có lẽ chúng ta phải đi xác minh xem rốt cuộc ai nói mới là thật."
Không để ý ánh mắt của người khác, anh mạnh mẽ ôm lấy cô, sau đó hướng phủ nhị vương gia mà đi.
Nghênh Thu có thể kêu lên, nếu cô không sợ mất mặt mà kêu..., hơn nữa ở khoảng cách này, cô thấy được biểu hiện trên mặt anh, phát hiện anh hi vọng cô kêu thật to, tốt nhất là càng lớn càng xôn xao thì càng tốt, ít nhất khi anh cúi đầu nhìn chăm chú vào ánh mắt cô nói cho cô biết, anh hiện tại không sợ mất thể diện... Không! Phải nói là từ lúc anh mới bắt đầu đã không sợ mất mặt, không sợ bất luận kẻ nào biết quan hệ của bọn họ, bởi vì anh là như thế mãnh liệt tham muốn giữ lấy, hận không thể nói cho toàn bộ thế giới cùng biết cô là người phụ nữ thuộc về anh.
Trước đây vì muốn trấn an cô anh sẽ nhường nhịn tất cả, nhưng hiện tại không cần phải làm điều đó.
"Buông tôi ra!" Cô yếu ớt chống chọi, vẫn như cũ bị anh bá đạo đặt trên giường lớn.
Từ lần đầu tiên bị anh giữ lấy, cô đã có ý định sẽ không bao giờ nằm trên đây lần nữa, bây giờ cô bị anh đặt lên đó, cảm giác như đêm đầu tiên vẫn là hoảng hốt lúng túng.
Tuy nhiên, cô không muốn chống lại, bởi vì với người đàn ông trước mặt làm như vậy, chính là sẽ làm anh càng thêm đắc ý, mà cô có thể vì giãy dụa, không cẩn thận còn bị anh vô tình làm trọng thương.
Nhìn thấy cô không phản kháng, nghĩ đến cô cam chịu khuất phục rồi, anh cúi xuống hôn tới tấp khắp mặt cô, một cái so với một cái còn cẩn thận hơn, còn chăm chú hơn, mãnh liệt hơn, giống như là muốn ở trên người cô để lại càng nhiều ấn ký của anh càng tốt.
Nhưng mà, rất nhanh, cô không phản ứng lại hoàn toàn chọc giận anh, anh ngẩng đầu trừng mắt nhìn cô liều mạng chống đối anh, lửa giận trong đáy mắt anh thiêu đốt nóng cháy.
Anh phẫn nộ, vẻ mặt chính là như vậy, nhưng cô bất ngờ phát hiện mình không hề sợ hãi.
Bởi vì chuyện làm cô sợ hãi nhất đều đã xảy ra, cô đã phải đối mặt với số mệnh bị bỏ rơi, tại sao phải sợ hãi không có dũng khí, chính mình thành thật nói ra cho người đàn ông này biết.
"Em tính làm cá c.h.ế.t nằm ở trên giường?"
"Có lẽ kỹ xảo của anh đã làm tôi quá ngán." Cô không kiêng nể gì đáp lại.
Lông mày của anh nhướng cao, như là không nhìn thấy Quan Nghênh Thu.
Không quan trọng, anh đã rất kinh ngạc, phải để anh biết rằng nô lệ nếu đã bị đàn áp một thời gian dài cũng sẽ chiến đấu phản kích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh không thể vĩnh viễn làm vương gia cả đời.
"Phải không? Bổn vương nếu không làm tốt một chút, thật đúng là sẽ bị em xem thường."
"Anh không cần cố gắng, bởi vì anh dù bộ dạng thế nào, so ra cũng kém người tôi yêu trong lòng."
Sắc mặt của anh hơi hơi trắng bệch, đôi mắt đen híp lại, sau đó dường như có sự sợ hãi nào đó ép hỏi, "Em cùng anh ta trên giường rồi?"
"Đúng vậy, hơn nữa anh ấy đối với tôi rất ôn nhu săn sóc, tuyệt không thô lỗ làm đau tôi... A!"
"Nói dối, em đang nói láo bổn vương!" Anh một phát tóm được cổ áo của cô, làm cô sắp không thể hô hấp.
Muốn chấm dứt cãi nhau với anh, nhưng không hiểu sao miệng của cô lại khống chế không được, trong lòng dường như có giọng nói ma quỷ xui khiến cô đừng có ngừng, phải để anh nếm thử tư vị bị phản bội, bị thương tổn, bị vứt bỏ.
"Tôi và anh ấy cả ngày hôm nay đều là ở cùng một chỗ, anh ấy hôn tôi ôn nhu, để cho tôi cảm nhận được mình chính là người phụ nữ trân quý nhất trên thế giới, không giống anh cao ngạo tự đại chiếm giữ tôi sau đó vứt bỏ như đồ chơi, cùng anh ấy một chỗ, tôi đạt đến khoảnh khắc trước nay chưa từng có, cùng một chỗ với anh chính làm cho tôi đau đớn, một chút cao trào vui sướng đều không có..."
"Câm mồm!"
"Có lẽ tôi cũng nên mời thầy ấy cùng đi đến phòng rửa mặt chúng ta thân thiết lần trước, ở trong đó hưởng thụ lạc thú yêu đương vụng trộm này, tôi tin tưởng anh ấy so với anh có thể lợi hại hơn nhiều... A!"
"Người phụ nữ c.h.ế.t tiệt."
Không nên kích động anh, vương gia cao cao tại thượng này bị chọc giận, cả người cô giống như b.úp bê bị anh ôm lấy, sau đó anh thô bạo xé nát chiếc váy trên người cô.
"Đừng... Buông..." Cô giãy dụa nắm lấy cánh cửa, lại bị anh một phen kéo đi, tiếp theo cả người bị ôm vào phòng tắm, đặt trong bồn tắm.
Nghênh Thu đứng dậy định đào tẩu, lại bị anh cầm vòi hoa sen phun nước vào lạnh như băng.
"Đừng... Lạnh quá..."
"Rửa đi, đem mùi người đàn ông khác trên người em rửa sạch đi!" Như dã thú đang bị thương anh phát ra tiếng gầm nhẹ chấn động với cô.
"Không cần." Cô giãy dụa né tránh dòng nước lạnh như băng, nhưng anhvẫn như cũ tàn nhẫn vô tình dùng nước phun cô.
"Nơi này anh ta có chạm qua sao?"
hằng nguyễn
Dòng nước từ vòi hoa sen hướng vào cô, lạnh như băng thiếu chút nữa khiến trái tim cô gần như mất cảm giác.
"Không cần..." Cô hai tay ôm thật chặc l.ồ.ng n.g.ự.c mình.
"Là nơi này?"
"Lý Lan Khang, tôi hận anh."
"Em hận tôi? Tôi mới là người hận em hơn, tôi nhìn sai con người của em, tôi nghĩ em đơn thuần thiện lương, không nghĩ tới em sau khi nếm thử tư vị người đàn ông liền thay đổi người khác. Tôi cho em biết, em đời này chỉ có thể thuộc về một mình tôi, tôi không cho phép trên người em lây dính mùi đàn ông khác."
Lòng đố kị làm cho anh mất đi bình tĩnh, cô cố ý tạo ra hiểu lầm làm cho anh cũng mất đi ôn nhu, ý chí sắt đá anh thầm nghĩ đem cô quay về, trả lại Quan Nghênh Thu trước cái kia chỉ thuộc về một mình anh.
Vì sao luôn như vậy đả thương tim của anh? Chẳng lẽ anh đối với cô còn chưa đủ?
Vì sao luôn muốn phản kháng anh?
Vì sao luôn thích người đàn ông bên ngoài kia?
Vì sao luôn keo kiệt với anh dù chỉ một nụ cười?