Những ngày này không thấy cô, ngôi nhà lớn đột nhiên trở nên cô đơn tịch mịch và rét lạnh giống như tấm lưới màu đen gắt gao quấn lấy anh, làm cho anh như cá bị vướn vào lưới, há mồm im lặng chỉ biết dựa vào trong phòng còn lưu lại mùi hương của cô mà sinh tồn.
Trước kia khi cô cùng anh bên nhau trong phòng, khắp nơi tràn ngập tiếng cười của cô, tràn ngập bóng dáng cô, vì chính mình ấu trĩ ghen tuông tự tay phá hủy hạnh phúc này.
Anh muốn cô trở về bên cạnh anh, anh cần cô cho mình dưỡng khí sống sót, bằng không anh nhất định sẽ phát điên.
"Hiện tại thì không." Nói xong, cô lướt qua anh, sau đó chạy chậm đuổi theo xe buýt, mặc kệ anh có tức giận hay không.
Cô bây giờ không còn là cô bé trước kia luôn luôn tuân mệnh.
Vừa lên xe buýt, cô nhịn không được nhìn nơi anh đứng, phát hiện anh giống như ch.ó con bị vứt bỏ, ngơ ngác đứng tại chỗ, không rõ chủ nhân tại sao muốn vứt bỏ nó?
Nghênh Thu cố nén nước mắt, tự nói với mình, anh thương tổn cô trước, cô chỉ không muốn mình lại bị thương nữa mà thôi.
Mấy ngày kế tiếp, mọi việc diễn ra như một vở kịch, Lan Khang không buông tay muốn cùng cô giải thích, nhưng cô lại sợ hãi anh từng bước nhích lại gần mình.
Không ngờ ý chí mình có thể sắc đá như vậy, Nghênh Thu cảm thấy rất lạ, chẳng lẽ cô đã thay đổi?
Cô đã... Hết thương anh?
Tối hôm nay thời tiết trở lạnh, cho nên Quan Nghênh Xuân quyết định nấu lẩu ăn.
Trong phòng ấm cúng, nồi lẩu nóng làm trái tim mọi người ấm áp, mỗi người đều bận rộn lấy đĩa, lấy đũa, trên mặt mỉm cười.
"Ngon lắm, ngon lắm, đồ ăn rất ngon, mọi người mau rửa tay sạch sẽ đến đây ăn!" Nghiễm nhiên trở thành chủ nhà, Lan Tĩnh ra lệnh.
Mọi người rất nhanh bu lại, Nghênh Thu cũng ngồi xuống, mỉm cười nhìn một vòng, theo bản năng lên tiếng, "Nhị vương gia còn chưa tới."
Lời của cô vừa ra khỏi miệng, lập tức phá huỷ không khí náo nhiệt ấm áp xung quanh, ngay cả Nghênh Thu cũng kinh hách, cúi đầu không dám nói tiếp.
"Nếu em muốn tên kia có mặt ở đây, anh có thể ban thưởng cho cậu ta." Lan Tĩnh uy nghiêm nói, ánh mắt hướng ngoài cửa sổ nhìn phủ Nhị vương gia bên kia tối đen như mực trong nhiều ngày.
Mấy ngày nay, anh cố ý cách ly nhị hoàng đệ, tuy rằng anh cũng có chút nhớ nhị hoàng đệ, lại muốn nhẫn nại, ít nhất phải đợi cho đối phương nguyện ý cho phép mới được.
Ánh mắt mọi người đều liếc về phía Nghênh Thu đang cúi đầu, bắt gặp trên mặt cô không tự giác lộ ra loại tình cảm thân thiết, có lẽ ngày giải hòa của hai người cũng sắp đến .
"Nếu em không tha thứ tiểu t.ử thúi kia, vậy hãy để một mình cậu ta trơ trọi trong ngôi nhà lớn tối tăm đó, không ai nấu cơm cho ăn, không ai giặt quần áo cho, không ai quan tâm, chiếu cố, làm cho cậu ta tịch mịch đến c.h.ế.t đi."
Làm sao giống như muốn đưa Nhị vương gia vào chỗ c.h.ế.t?
Nghênh Thu liếc mắt nhìn Lan Tĩnh, cảm thấy Đại vương gia vì quan hệ thông gia vì cô em vợ mà bất công với huynh đệ mình, so sánh có chút lập dị, làm cô khó từ chối trong lòng gợn lên sự đồng cảm.
Kỳ thật, kể từ lần đầu tiên ở trạm xe buýt cô bỏ anh ở ven đường, cô phát hiện trong lòng mình đã tha thứ cho anh một ít.
hằng nguyễn
Hơn nữa sau khi cô yên ổn bình tĩnh an tĩnh trở lại, trong lòng nghĩ đều là anh, cô kìm lòng không đậu lo lắng đến anh, tuy một mình anh ở tại phủ nhị vương gia xa hoa căn bản cũng không cần lo, nhưng ít nhất lúc trước còn có cô hầu hạ bên người, có lẽ cô nấu ăn không ngon, anh vẫn đem nó ăn sạch, chính từ đó về sau anh không bao giờ cho cô bước vào bếp.
Trước kia cô cảm thấy anh ghét bỏ mình, lúc này mới hiểu được là anh săn sóc cô, không muốn cô khó xử, đương nhiên cũng có một phần là vì không muốn cô độc c.h.ế.t anh.
Mặc dù xấu miệng, nhưng trên cơ bản anh đã chăm sóc cô đến loạn trí, giống như quảng cáo kia "Thích không? Papa mua cho con", ngay cả cửa hàng tiện lợi cũng có thể mở cho cô.
Nghênh Thu ngẩn người hướng ra cửa sổ nhìn cửa hàng tiện lợi sáng ngời ngoài kia, chợt đột nhiên, cô không thể chịu đựng được mình ở nơi này hưởng thụ mọi người sủng ái, Nhị vương gia một mình cô đơn trong ngôi nhà rộng lớn lại tịch mịch hoa lệ.
"Con nghĩ, chúng ta không nên làm cho mọi người nói phụ nữ nhà họ Quan quá nhỏ mọn, hoặc quá để tâm không tha thứ, có lẽ..."
Lỗ tai mọi người đồng loạt giương lên hết cỡ, trăm miệng một lời hỏi: "Có lẽ như thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Có lẽ có thể gọi anh ta đến đây ăn! Dù sao con cũng phải nhìn biểu hiện của anh ta rồi mới quyết định có tha thứ cho anh ta hay không!" Nghênh Thu càng nói khuôn mặt nhỏ nhắn càng hồng, không biết tha thứ cho anh như thế có quá đơn giản hay không.
Anh lấy vòi hoa sen phun cô... Chắc không phải là cố tình muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cô? Dù sao dùng vòi hoa sen g.i.ế.c người không c.h.ế.t a? Hẳn là nên bắt chước bộ phim " Vụ t.h.ả.m sát bằng cưa máy ở Texas"?
Mọi người vừa nghe đến đây, tất cả đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, bọn họ không cần nghĩ nhiều lắm, tỷ lệ đứa nhỏ này tha thứ Lan Khang nhất định khá lớn.
"Mẹ cũng nghĩ thế cảm thấy gia đình hội họp hoà thuận vui vẻ như vậy thiếu một người cũng kỳ quái." Mẹ cô dũng cảm nói ra, ánh mắt hiền lành kiên định truyền cho đứa con gái nhỏ quý giá nhất của bà sức mạnh.
Mọi người đều nhìn Nghênh Thu, làm cô ngập tràn dũng khí, khẽ gật đầu, "Con đi kêu anh ta lại đây, nếu như anh ta lại bắt nạt con, lần này con không bao giờ tha thứ cho anh ta nữa."
"Đương nhiên, đương nhiên." Tất cả mọi người cười rạng rỡ gật đầu phụ họa.
"Không cần em nói, anh lập tức đưa cậu ta trở về Đường triều."
"Không cần đưa, không cần đưa." Nghênh Thu thốt ra, đưa tới ánh mắt mọi người thực tối, hại cô càng giải thích cảm giác càng loạn.
"Ai nha! Con đi gọi anh ấy lại đây." Nghênh Thu thẹn thùng như cô dâu nhỏ, bỏ lại mọi người chạy ra ngoài.
"Hi vọng nhị hoàng huynh có thể nắm chắc cơ hội tốt này, anh cũng đã gặm bánh mì mấy ngày."
"Anh biết?"
"Đương nhiên biết a! Bổn vương phát hiện Nghênh Thu mấy ngày nay đều nướng bánh mì trong bếp, hơn nữa không cho phép bổn vương ăn, nhất định là vụng trộm đút cho nhị hoàng huynh ăn."
"Không cần biến nhị ca anh thành ch.ó con, còn vụng trộm ăn lén!" Nghênh Hạ tức giận nói.
"Đúng không? Nghênh Hạ, cô đang ở đây à?" anh nghĩ đến cô đang tăng ca.
"Đương nhiên, anh ở đây, tôi đương nhiên cũng ở đây."
"Như vậy là cô bắt chước tôi, bổn vương ngay tại đây nếu ăn phân, cô không phải bắt chước bổn vương ăn phân chứ?"
"Anh có thể bắt chước tôi ăn lẩu a! Thói xấu ăn phân có thể bỏ."
"Cô!"
"Tôi như thế nào?"
Nghênh Hạ cùng Lan Ngọc hai người lại bắt đầu đấu khẩu, bất quá bọn anh ầm ỹ là việc bọn họ, những người còn lại tiếp tục tán gẫu vui vẻ, hơn nữa cùng đợi Nghênh Thu có thể đem Nhị vương gia mấy ngày nay bị mọi người trừng phạt cách ly mang đến đây.
Như vậy mới chân chính là người một nhà cùng một chỗ ăn lẩu, đó mới chính là hạnh phúc!
Nghênh Thu chạy vội đến phủ Nhị vương gia đứng thở hổn hển trước cổng lớn, mặc dù ba tòa phủ vương gia được xây cất một chỗ, nhưng được kết nối bằng hành lang thật dài liên tiếp, cô chính là chạy dọc theo hành lang từ phủ Đại vương gia đến phủ Nhị vương gia để tìm Lan Khang.
Cô khẽ đẩy cửa, phát hiện trong nhà vốn sáng ngời giờ trở nên tối như mực, hơn nữa dưới đất đồ đạt vứt lung tung.
Thật là, người đàn ông này ngay cả dọn dẹp cũng không chỉ trong vòng vài ngày đem nhà mình biến thành ổ ch.ó, đồ đạt thì vương vãi khắp nơi, thật sự trông rất tệ hại.
Nhị vương gia không có người chiếu cố thật đúng là không ổn, tuy cô làm việc nhà không quá giỏi giang, nhưng tốt xấu gì trước đây cô cũng thu vén ngăn nắp sạch sẽ toàn bộ phủ Nhị vương gia.
"Nhị vương gia?"
Trong phòng tối đen làm cho người ta nhìn không rõ lắm, cô vừa đi vừa bật đèn, thấy một đống quần áo, đồ ăn rơi đầy, cô đành phải vừa đi vừa thu dọn.
Cô đến phòng khách mở ngọn đèn pha lê xa hoa của Pháp, ở Trung Quốc mỗi nhà đều có loại đèn này, cũng bởi vì cô từng nói với anh cô thích thứ ánh sáng xinh đẹp của nó, cho nên nơi này hiển nhiên có một cái.