Dưới Hiên Vương Phủ

Chương 22



 

Phòng khách thì vô cùng thê t.h.ả.m... Nghênh Thu thở dài một hơi, hay là trước mắt gọi anh qua ăn lẩu, ăn xong rồi trở về giúp anh dọn dẹp.

 

Cô không ý thức được lại nhớ tới chính mình trước kia từng là nha hoàn hầu hạ anh, thực đơn thuần nghĩ như vậy.

 

Để đến được phòng của Nhị vương gia phải đi ngang qua phòng của mình, cô thuận tay mở đèn trên hành lang, sau đó mắt trừng to, thấy giấy niêm phong dán trước phòng của mình.

 

Không thể nào? Tại sao niêm phong phòng của mình? Cô đâu phải tội nhân.Cô nổi giận đùng đùng bước nhanh đến phòng cuối hành lang, tức giận mở cửa ra, sau đó mở đèn lên.

 

"Nhị..."

 

Ba!

 

Đột nhiên thấy ánh sáng phát ra, sau đó cô ngần ngại mở đèn, khẳng định cô nhìn thấy được người phụ nữ trên giường không phải ảo giác.

 

"Cô là ai?" Nghênh Thu mở miệng âm thanh như g.i.ế.c gà, không tao nhã ép hỏi.

 

Trên giường, người phụ nữ khêu gợi chậm rãi xoay người lại đối diện với cô lộ ra nụ cười của người thắng cuộc.

 

"Bạn học Lam?!"

 

"Hi! Bé con."

 

Nghênh Thu cảm giác m.á.u trên người đóng băng, đầu choáng váng một trận, làm cô thật vất vả từ trong địa ngục leo lên thiên đàng, nhưng lại bị đ.á.n.h một cú khiến cô rơi xuống vực thẩm sâu hơn.

 

Vì sao con hồ ly tinh này biết được biệt hiệu Nhị vương gia gọi cô? Nhất định là

 

Nhị vương gia nói với cô ta, kẻ phản bội này!

 

"Vì sao bạn lại ở chỗ này?" Nghênh Thu bắt buộc chính mình tỉnh táo hỏi.

 

"Tôi ngủ ở chỗ này! Trên thực tế, đêm qua tôi ngủ tại đây nằm trên cái giường lớn này."

 

Xem ra giường lớn... Nghênh Thu nhìn nó nhớ lại mình đã từng ở trên đây vùng vẫy, nhưng vẫn chống cự không được bị Lan Khang bá đạo đoạt lấy tất cả.

 

Hồi tưởng nhớ lại, nhưng xem ra giường đã bị người phụ nữ khác nằm qua.

 

Nghênh Thu vạn phần ghen tị thầm nghĩ.

 

"Nhị... Lý Lan Khang đâu?"

 

"Anh ấy đi mua điểm tâm rồi, bởi vì bọn tôi cùng nhau chơi đùa một ngày một đêm...

 

Bạn học Lam chưa dứt câu, Nghênh Thu hung hăng đóng sầm cửa phòng.

 

"Cho nên mệt c.h.ế.t đi." Bạn học Lam chậm rãi lộ ra vẻ tươi cười đắc ý, lắc đầu nói: "Lý Lan Khang a Lý Lan Khang, đây là trừng phạt anh dám lấy tôi đi khiêu khích công chúa nhà anh, anh biến mất một nữa bóng dáng cũng không thấy, anh không quan tâm tôi, tôi sẽ làm cho cô ta không yêu anh."

 

Phải biết rằng, đắc tội nphụ nữ tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt. Khóe miệng xinh đẹp của cô ta từ từ gợi lên một nụ cười có chút xấu xa.

 

Ở nơi nào? Người đàn ông đáng giận kia rốt cuộc ở nơi nào? Còn không mau ra ngoài để cho cô c.h.é.m thành tám mãnh! Nghênh Thu không để ý tới hình tượng của mình nhanh ch.óng đi tìm Lan Khang.

 

Không nghĩ tới anh cư nhiên lừa gạt cô!

 

Cô còn tâm địa thiện lương tha thứ cho anh, có lòng tốt muốn mời anh cùng đi ăn lẩu, cùng mọi người tụ họp vui vẻ, kết quả anh lại...

 

Vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt, Nghênh Thu phát hiện trong tay anh quả nhiên cầm một đống lớn điểm tâm.

 

"Bé con?!" Lan Khang mừng rỡ như điên vọt tới trước mặt cô, vươn tay muốn chạm vào cô, lại bị cô lạnh lùng đẩy ra.

 

Như thế nào vừa thấy anh, cô lại quên mới đây muốn quở trách anh gay gắt?

 

Chẳng lẽ là bởi vì bắt gặp đôi mắt anh đầy quầng thâm?

 

Chẳng lẽ là bởi vì nhìn thấy anh vài ngày đã không cạo râu?

 

Chẳng lẽ là bởi vì nhìn thấy bộ dạng gầy xanh xao của anh?

 

Chẳng lẽ là bởi vì nhìn rõ bộ dáng tiều tụy đáng thương của anh?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Được rồi, bổn vương biết, bổn vương không nên đụng em, bổn vương sẽ không chạm vào em." Những lời này cơ hồ đã trở thành thói quen của anh.

 

Nghênh Thu ngồi xuống ghế dựa lạnh ngắt trong công viên, anh đương nhiên ngồi ở bên cạnh, cô ném cho anh ánh mắt khinh bỉ.

 

Nhưng anh không để ý tới, vẫn như cũ ân cần đem điểm tâm trong túi ra, "Bổn vương lấy trong cửa hàng, bánh mì này mới ra lò ăn thật ngon, bổn vương biết em rất thích ăn bánh..."

 

"Hiện tại tôi không thích ăn." Ai muốn ăn, người phụ nữ kia muốn ăn thì có!

 

Nhưng... anh rốt cuộc có ăn cơm đúng giờ không? Nghênh Thu nhìn khuôn mặt anh gầy yếu, không tự chủ được thầm nghĩ.

 

"Em tại sao tới tìm bổn vương?" Khẩu khí anh có phần che dấu sự phấn khích, lại sợ bị thương tổn.

 

"Tôi không thể tới tìm anh sao?" Cô cố ý trừng to mắt, giọng điệu gầm gừ như mèo hoang, "Không thích sau, vậy tôi đi."

 

Anh vội vàng ngăn trở cô, "Không phải, bổn vương thật cao hứng."

 

"Nhưng tôi thực hối hận khi tới tìm anh, tôi không nên dễ dàng tha thứ cho anh nhanh như vậy." Mặc dù nói thế, sao cô vẫn ngồi ở nơi này cùng anh tán ngẫu, thật là không hiểu nổi chính mình!

 

Kỳ thật, cô rất rõ ràng. Trong lòng cô có một thanh âm nho nhỏ nói với cô, bởi vì cô thương anh.

 

Anh gây cho cô vết thương lòng và hoảng sợ nhưng cô vẫn yêu anh, nhưng anh lại cùng người phụ nữ khác mây mưa ở trên giường, cõi lòng tan nát trong hốc mắt nước mắt không ngừng ứa ra.

 

Tuy nhiên cô không thể khóc, không thể... ở trước mặt người đàn ông này khóc.

 

Bất thình lình, anh vươn tay nắm cô thật c.h.ặ.t, cô cả kinh muốn thu tay lại, nhưng anh càng dùng sức.

 

"Bé con, bổn vương bây giờ nói chuyện nhũn nhặn là vì bổn vương thực xin lỗi em..."

 

"Anh rốt cục thừa nhận, anh có lỗi với tôi, anh... anh buông..." Nghe được chính miệng anh thừa nhận, nước mắt cố nén rốt cục nhịn không được lăn xuống.

 

Nhưng cô rất nhanh dùng tay kia lau đi nước mắt trên mặt, giãy dụa suy nghĩ muốn chạy trốn, nhưng người đàn ông này vô luận như thế nào cũng không buông cô ra.

 

Anh kéo cô vào trong lòng, ôm c.h.ặ.t lấy, "Cho dù em muốn bổn vương nói một nghàn lần một trăm lần anh xin lỗi, bổn vương đều nói, bổn vương không phải cố ý làm tổn thương em, thật sự bổn vương rất đố kị, em có thể hiểu cảm giác ghen tuông khi yêu ra sao?"

 

"Tôi dĩ nhiên biết, đặc biệt giờ khắc này hiểu rất rõ." Cô liều mình giãy dụa, lời nói lạnh lùng bật ra trong miệng.

 

Cô rất muốn g.i.ế.c hồ ly tinh kia dám quyến rũ người đàn ông của cô, càng muốn g.i.ế.c người đàn ông rõ ràng cũng đã thay lòng đổi dạ trước mắt này, lại còn nói với cô anh không phải cố ý muốn thương tổn cô.

 

Vậy bây giờ cõi lòng cô tan nát là ảo giác? Là chính cô tự nghĩ ra?

 

"Không cần ôm tôi."

 

"Bổn vương muốn ôm em, bổn vương cả đời này một đời chỉ cần ôm em."

 

Ngữ khí của anh thâm tình chân thành như vậy, nhu tình như nước như vậy, như vậy... Không giống anh.

 

Làm tan chảy trái tim cô.

 

"Hừ! Anh đừng gạt tôi, anh đơn giản đối đãi tôi như con nhóc bé nhỏ mà thôi, nếu không phải vì Dạ Minh Châu quá trân quý, anh đùa bỡn với tôi vài lần rồi nhanh ch.óng chán ngấy, cho nên anh mới muốn g.i.ế.c tôi, sau đó anh có thể cùng người mới vui vẻ bên nhau, tôi nói có đúng không?"

 

"Em đang ở đây nói hươu nói vượn cái gì? Bổn vương có người mới lúc nào?"

 

"Anh còn muốn gạt tôi? Anh đừng tưởng rằng anh là vương gia cao cao tại thượng là có thể gạt tôi, bây giờ là thời đại dân chủ, tôi và anh chính là tự do và bình đẳng."

 

"Đúng, đúng, đúng, em và anh giống nhau, chúng ta là ngang hàng." anh nghĩ cô nhóc trước mắt quá mức kích động, hiểu lầm đối với anh không thể nhất thời biến mất, cho nên mới hồ ngôn loạn ngữ như vậy.

 

Không sao, chỉ cần cô cao hứng, nói trái đất là hình vuông đúng chính hình vuông..

 

Trải qua nỗi khổ tương tư mấy ngày nay, hết thảy tự tôn nam tính của anh cùng cảm giác tội lỗi đều bị tiêu huỷ, anh chỉ biết mình không thể không có cô.

 

Cho dù cô muốn sao trên trời, anh sẽ hái xuống giúp cô, chỉ cần có thể đem đến niềm vui cho cô.

 

Đầu Nghênh Thu bị bàn tay to của anh áp tại l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của anh, khiến cô muốn giãy dụa đều giãy dụa không được, cuối cùng chỉ có thể thuận theo anh.

 

Ây da! Phụ nữ thật là ngu.

hằng nguyễn