"Không tin."
Nhìn thấy cô bĩu môi, vẫn là bộ dạng hoàn toàn không chịu tin tưởng, vì thế Lan Khang lấy điện thoại di động ra bấm số nói.
"Mọi người khỏe không, nhà chúng tôi có người xâm nhập bất hợp pháp, mời mọi người lập tức tới xử lý, địa chỉ của chúng tôi..."
"Chờ một chút." Nghênh Thu lập tức lấy điện thoại của anh ra xem.
Đôi mắt đẹp của anh lấp lánh đầy kỳ vọng, đợi chờ Nghênh Thu nói chuyện.
"Không cần như vậy, cô ta tốt xấu cũng là bạn cùng lớp với tôi, chúng ta còn phải gặp mặt thường xuyên ở trường."
"Nhưng cô ta có ý đồ quyến rũ người đàn ông của em! Cô ta muốn hãm hại bổn vương, phá hư cảm tình của em và bổn vương, chỉ với điểm này, bổn vương không thể tha thứ cô ta, nếu chúng ta ở nơi đó, bổn vương đã sớm hạ lệnh đưa cô ta xuống đ.á.n.h tới một tháng không thể xuống giường."
"Nếu anh dũng cảm một chút, thành thực một chút, cho dù ai cũng không cách nào phá hư tình cảm của chúng ta."
"Bổn vương không thành thực, không dũng cảm? Bổn vương tự nguyện làm tất cả mọi thứ mà em muốn, bổn vương có thể làm nơi trú ẩn của em, bảo vệ em, giúp em che gió che mưa, như vậy anh đây không thành thực, không dũng cảm sao?" anh không rõ chính mình cần phải làm như thế nào?
"Vậy anh vì sao đến c.h.ế.t cũng không nói ba chữ kia?"
"Ba chữ nào?"
"Chính là... Chính là... Ba chữ kia!" Lại còn muốn cô tự nói ra, người cổ đại suy nghĩ thật chậm chạp.
Anh trừng mắt ngó cô, sau đó bừng tỉnh đại ngộ, "Em nói chỉ cần bổn vương nói ba chữ kia, hoàn toàn không tốn nhiều công phu, giày vò chính mình sắp c.h.ế.t?"
hằng nguyễn
"Đương nhiên không đúng hoàn toàn!" Nào có chuyện đơn giản như vậy, "Chính là cuối cùng muốn nói ba chữ kia, bằng không muốn tôi như thế nào tha thứ anh?"
Đa số trong tiểu thuyết đều viết như thế! Thần tượng cũng đều diễn như thế, cho nên đương nhiên cũng muốn như thế mới có thể có kết cục hoàn mỹ.
Anh như được cao nhân chỉ điểm nhất thời sáng tỏ thông suốt như người thường, mừng rỡ như điên ôm cô, liên tiếp nói: "Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em một vạn năm."
"Thật sự rất cổ điển nha!" Khóe miệng của cô nhịn không được cong lên, hạnh phúc trong vòng tay của anh nói nhỏ , "Dù sao em cũng quyết định yêu anh một vạn năm."
Nghe những lời này của cô anh như ở trong địa ngục được cứu rỗi lên thiên đàng, Lan Khang cúi đầu thật sâu hôn cô, đem nỗi khổ tương tư từ mấy ngày nay tới giờ hoàn toàn phát tiết ra hết, biểu đạt cho cô biết.
Cô cũng đưa tay ôm anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh, hưởng thụ bàn tay to của anh ở trước n.g.ự.c mình bởi vì cô cũng rất khát khao anh.
Lan Khang đem cô ôm đặt trên đùi của mình, hai người ngồi ở ghế lạnh triền miên hôn lấy nhau, cỏ mọc bốn phía cùng cây cối rậm rạp che khuất cho hai người thực hoàn hảo, có thể coi là ẩn mật.
Môi anh trượt đến đâu áo cô mở ra đến đó lộ ra da thịt trơn mềm, ấn xuống những nụ hôn như mưa, dẫn tới cô toàn thân mềm nhũn vô lực, chỉ có thể dựa vào vòng tay cường tráng của anh.
"Nhị vương gia..." Cô e lệ gọi anh.
Xa cách rồi tái hợp khiến anh đói khát như dã thú, không ngừng vùi đầu ở trong n.g.ự.c tuyết trắng đầy ấm áp của cô, lưu luyến không rời đi.
"Nhị vương gia... Không nên ở chỗ này... Anh không phải đã nói nơi hoang giao dã ngoại... Không thể..." Cô gấp rút thở khẽ nhắc nhở, muốn kháng cự khoái cảm từ trước n.g.ự.c không ngừng truyền đến thật sự không dễ dàng.
"Vậy... Chúng ta về nhà." anh cố đè nén d*c v*ng lửa nóng, tận dụng chút lý trí còn xót lại nói.
"Em nghĩ không nên về nhà." Lam công chúa còn ở đó.
"Chúng ta đây..." Dường như nghĩ ra điều gì, anh phấn khích như đứa bé trai vui mừng lôi kéo cô lên xe.
"Đi nơi nào?" Quần áo trên người cô bị anh cởi ra cũng chưa mặc lại!
"Chờ một chút em sẽ biết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh cởi áo khoác của mình gắt gao bao bọc cô, mặc dù có hơi đáng tiếc cảnh xuân bị che lại, nhưng anh lại càng không cho phép những kẻ khác nhìn thấy cảnh xuân tiểu nha đầu nhà hắn
"Ai nói muốn cùng anh trong khách sạn?" Nghênh Thu nhìn thấy nhiều ánh đèn hoa lệ đầy màu sắc lấp lánh, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức xấu hổ giống như quả táo chín đỏ.
Không biết có đám ch.ó săn hay không?
"Bổn vương muốn cùng em trãi qua cảm giác ở nơi này sẽ như thế nào?"
"Chán ghét." Cô vội vàng lấy tay che khuất mặt mình, làm bộ như đang ngủ, nhưng vẫn ngoan ngoãn cho anh ôm vào trong, dù sao cô chưa bao giờ tới đây nên rất tò mò.
Đi vào bên trong, phát hiện mọi thứ được trang trí theo phong cách sang trọng của Trung Quốc, cô không khỏi lên tiếng, "Thật đẹp nha! Phòng này chắc đắt lắm?"
"Đây là phòng đế vương." anh mỉm cười vẻ mặt như muốn nói cho cô biết nhất định tối nay đế vương sẽ ăn thịt phi t.ử, "Bé con, làm cho bổn vương hảo hảo yêu em."
Có lẽ... Bé con được chủ t.ử yêu thương quá mức đi!
Nghênh Thu đỏ mặt, nhưng vẫn từ từ đi tới, giống như cừu non mềm mại, cánh tay cường tráng của anh gắt gao mạnh mẽ cô ôm vào trong lòng.
"Anh yêu em."
Cô cảm động hai mắt nhắm lại, để môi anh nóng như lửa hôn môi mình đến bỏng rát, nội tâm tràn đầy cảm xúc tùy ý anh dẫn dắt khơi dậy d.ụ.c hoả của mình.
Cô biết từ lúc mình lấy đi Dạ Minh Châu dễ dàng trong nháy mắt, đó là lúc cô giao nộp lòng cô cho anh.
Đối mặt với sự ôn nhu săn sóc và tình yêu của người đàn ông này, cô tin tưởng tương lai mình sẽ hạnh phúc như nàng công chúa nhỏ.
Thời gian khổ sở khi làm nha hoàn của cô sẽ qua đi? Cô suy nghĩ ngây thơ.
Thời điểm Nghênh Thu cùng Lan Khang hai người trong phòng đế vương tâm tình, mọi người trong phủ Đại vương gia cũng đã ăn lẩu xong từ lâu, ai về nhà nấy ngủ, chỉ còn lại Lan Tĩnh vẫn chờ ở cửa.
"Con bé vẫn chưa về?" Quan Nghênh Xuân lấy áo khoát cho chồng mình, sau đó một đôi bàn tay to vòng tới ôm lấy cô, cô nhỏ bé nhanh ch.óng nép vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của chồng.
"Ưm!"
"Xác định cùng Nhị vương gia một chỗ sao?"
"Bổn vương đã đến cửa hàng tiện lợi hỏi rồi, nhân viên ở đó nói có nhìn thấy nhị hoàng đệ cùng em dâu tay trong tay lên xe."
"Có vẻ rất tốt." Tất cả những điều này Quan Nghênh Xuân đều lường trước được, bởi vì ai cũng nhìn ra con bé đã bị Nhị vương gia làm cho hư, cho nên mới phải để cho Nhị vương gia đối xử với mình như đứa nhỏ.
Nhị vương gia dùng thì cũng đã dùng, thoạt nhìn tương đối giống như là biểu hiện mặt trái tình yêu của đàn ông đối với phụ nữ, lợi dụng oán giận hoặc là uy h.i.ế.p thậm chí ngay cả ghét bỏ bắt bẻ để diễn tả tình yêu ngượng ngùng của mình, không để cho Nghênh Thu nhìn thấy.
Ai ngờ điều này lại có thể làm tổn thương trái tim nữ nhi.
Thật may là sau đó con bé phối hợp rất tốt với anh, khiến cho Nhị vương gia cao ngạo biết anh không thể bắt con bé thuận theo là chuyện đương nhiên.
Cưỡng ép tách hai người ra làm cho cả hai tỉnh táo trở lại không ngờ là phương pháp tốt.
Nghĩ đến đây, Quan Nghênh Xuân không nhịn được bội phục chồng mình, chồng cô thật sự trí tuệ lại nhìn xa trông rộng.
"Anh nghĩ, trừng phạt nhị hoàng đệ đủ rồi, gia đình em có nguyện ý tha thứ cho cậu ấy không?" Lan Tĩnh hôn môi vợ yêu của mình, mỗi lần hôn cô lại làm cho anh càng yêu cô hơn.
"Chỉ cần con bé tha thứ, chúng ta cũng sẽ không tức giận, dù sao yêu đương đều biến người ta trở nên ngốc nghếch." Cô nói như là người đã có kinh nghiệm.