Thương tâm khổ sở như thế, thời điểm anh gắt gao ôm vào trong n.g.ự.c, vì sao cô vẫn cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới này?
Chẳng lẽ cả đời mình thật sự không thoát khỏi lòng bàn tay của người đàn ông này?
"Anh muốn tôi như thế nào? Anh không thể quá tham lam, vừa muốn tôi tha thứ vừa muốn đi ôm người phụ nữ khác." Cô nghẹn ngào nói, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở trước n.g.ự.c anh tuyệt vọng hít thở, nước mắt nén không được chảy ra.
Những giọt nước mắt nóng bỏng thay nhau rớt trên n.g.ự.c anh, làm tim anh đau đớn.
"Bổn vương không có..."
"Nữ sinh họ Lam kia." Cô nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến hoa lê đái vũ, phun ra ba chữ kia, quả nhiên nhìn thấy sắc mặt của anh khẽ biến.
Hừ, bắt quả tang nha! Người đàn ông không lương tâm này.
"Kỳ thật bổn vương..."
Cái mũi xinh xắn khóc đến đỏ rực, thân mình kiều nhỏ không ngừng co rúm, cô cắt ngang lời giải thích của anh, "Anh có phải cố ý muốn chọc giận tôi hay không, cho nên mới bài ra vở kịch nhàm chán này, để nghe lời thật lòng của tôi?"
Phim truyền hình đều diễn như vậy, lúc trước anh đem TV trở thành bách khoa toàn thư mà gặm, nhất định là như vậy.
"Không phải." anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương của cô lên, đau lòng nói.
Không phải?!
"Anh đừng có nói với tôi nữ sinh họ Lam kia tự động chạy đến tìm anh, còn tự ý nằm trên giường của anh, cùng anh triền miên tới sáng, sau đó anh nói không liên quan đến anh."
Anh suy nghĩ một chút, quyết định trả lời thành thật, "Có một nửa là đúng sự thật."
"Thế nào là một nửa?"
Dù là nửa đoạn đầu hay nửa đoạn cuối cũng đều rất quan trọng.
"Phải..."
"Nếu như nửa đoạn đầu là đúng..., chúng ta là có thể xem như kết thúc, nếu như nửa đoạn cuối không có bằng chứng, tôi tuyệt đối sẽ không tin tưởng."
"Sẽ không tin tưởng?"
"Mặc kệ."
Chợt đột nhiên, anh cúi đầu hôn cô thật sâu.
Cô không kịp lấy lại tinh thần, chỉ có thể ngơ ngác để anh tùy ý trộm hôn.
Đến khi anh lưu luyến rời khỏi môi cô, vẫn như cũ trên mặt cô là vẻ mơ màng, thoạt nhìn thực đáng yêu.
"Em quả nhiên yêu anh."
Cô xấu hổ đến đỏ mặt, "Ai nói ?"
hằng nguyễn
"Bổn vương đã chịu qua giáo huấn rồi, cho nên khi gặp chuyện đều phải bình tĩnh, nhất là chuyện liên quan tới em, bổn vương càng phải bình tĩnh hơn."
Cô chớp chớp đôi mắt ngây thơ, bối rối nhìn anh, nhưng có thể nhìn ra được cô rất yên tĩnh.
"Tôi... Tôi không phải mẫu người gặp chuyện sẽ thiếu kiên nhẫn, tôi... Tôi cũng vậy có thể rất bình tĩnh!" Cô ấp úng thanh minh cho bản thân, không thừa nhận mình quá mức kích động.
"Vậy em nguyện ý ngoan ngoãn nghe bổn vương giải thích?"
"Tôi cũng đã tận mắt thấy rồi, anh còn muốn giải thích cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cô ta xuất hiện ở phủ Nhị vương gia, do chính bổn vương mời đến."
"Anh xem, chính miệng anh thừa nhận..." Cô bĩu môi nói.
"Bởi vì đại hoàng huynh không cho phép bổn vương đến trường học quấy rầy em, bằng không sẽ đưa bổn vương trở về Đường triều, bổn vương không muốn xa em vĩnh viễn, bổn vương không muốn mạo hiểm, nhưng bổn vương rất muốn biết tình hình của em."
"Tôi và cô ta có quan hệ gì?" Bạn học Lam quả thực rất giống kh*ng b*, kết giao với cô ta chẳng khác nào kêu cô đi c.h.ế.t?
"Bổn vương rất muốn biết em ở trong trường học ra sao, nhưng lại không biết tìm ai, chính cô ta từ sau chạy tới cùng bổn vương nói..."
"Tôi ở trường học không kết thân với cô ta, cô ta làm sao biết tôi đang làm cái gì? Anh dám lừa gạt a?"
"Không nên trách bổn vương, ai bảo em luôn trốn tránh bổn vương giống như chuột thấy mèo là chạy, hơn nữa đại hoàng huynh luôn ngăn cản, tường đồng vách sắt bao quanh em. Bổn vương rất muốn liều lĩnh xông vào đoạt lại em, nhưng bổn vương lại sợ làm như vậy sẽ khiến em càng sợ anh thêm, cho nên..."
"Cho nên anh lập tức nghe cô ta kể một số việc không đúng sự thật nhằm dối gạt anh?"
"Bổn vương biết."
"Anh biết?!" Cô mở to hai mắt, sau đó bỗng nhiên tỉnh ngộ, "Chẳng lẽ anh muốn lợi dụng cơ hội này, chiếm tiện nghi người ta?"
"Là cô ta muốn chiếm tiện nghị bổn vương!"
"Này..." Cũng không phải không có khả năng này! Nghênh Thu thầm nghĩ.
"Nhưng nếu hai người không phát sinh vấn đề gì, vì sao toàn thân cô ta cởi trống trơn nằm ở trên giường lớn của anh?"
"Bởi vì cô ta đuổi không đi."
"A?" Cô ngây ngẩn cả người.
"Ngày hôm qua bổn vương đáp ứng mời cô ta vào nhà, sau đó đuổi cô ta không chịu đi, hơn nữa cô ta hiểu lằm bổn vương đang nhớ đến em, cùng bổn vương nói rất nhiều về chuyện gần đây nhất của em."
"Nhất định là nói bậy." Cô chu cái miệng nhỏ nhắn.
"Không, bổn vương uy h**p cô ta phải nói tốt em, bằng không lập tức đuổi cô ta đi. Vì muốn lưu lại, cô ta toàn nói lời khen đối với em."
"Thật sao?" Nghĩ đến nữ sinh họ Lam cao cao tại thượng vì cô phải cố gắng nói lời hay ý đẹp, nhất định buồn đến không chịu được.
"Ưm!" anh thừa cơ đem mặt mình vùi sâu vào trong cổ cô, mê luyến mùi của cô, khoảng thời gian này anh luôn tưởng niệm đến hương vị ngọt ngào của cô.
"Cô ta nói muốn qua đêm, bổn vương không muốn cô ta ngủ trong phòng của em, em hẳn là có nhìn giấy niêm phong bổn vương dán."
"Có! Cũng không phải toà án, dán giấy niêm phong cái gì?" Cô mặc dù có chút thầm oán, nhưng giọng nói có chút làm nũng như đứa bé.
"Đương nhiên phải niêm phong." anh thân mật dùng cái mũi nhẹ nhàng cọ xát vành tai nhỏ nhắn của cô, bàn tay to vòng om eo nhỏ mềm mại của cô, lúc này anh rất thoả mãn, anh mọi thứ đều không cần thiết, "Bổn vương không muốn mùi hương của em bị kẻ khác vấy bẩn, mùi thơm của em thuộc loại mê hương, bổn vương là người duy nhất có thể độc hưởng. Bổn vương cũng chỉ có căn phòng đó lưu lại những kỉ niệm cùng em, đương nhiên muốn niêm phong, nó không thể bị phá hư."
"Anh nói giống như tôi đã đi xa rồi, tôi vẫn sẽ trở về nữa!" Nếu không đồng phục đi học của cô làm thế nào lấy ra?
Tuy miệng thầm oán, nhưng trong lòng cô thật hạnh phúc. Nghênh Thu khép hờ hai mắt, để tay anh tùy ý vuốt dọc cơ thể cô.
Cô có thể ngửi được mùi của anh, mang theo mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt, phát hiện trong trí nhớ mình cũng có hương vị của anh, cô cũng rất nhớ anh.
"Bổn vương sợ có hiểu lầm, cho nên bỏ ra ngoài, để cô ta ở nhà một mình." Môi của anh đã đến trên mặt cô, nồng nàn hôn lấy môi cô, sau đó chậm rãi di chuyển xuống.
"Gạt người, anh không có ra ngoài buổi tối, hơn nữa trong tay anh còn mang theo điểm tâm, cô ta nói anh vì cô ta đói bụng nên đi mua." Cô hô hấp có chút khó khăn trả lời, nhưng vẫn ngẩng đầu lên làm cho anh có thể hôn cô dễ dàng hơn.
"Bổn vương ngủ trong phòng quản lý của cửa hàng tiện lợi, không tin, có thể hỏi các nhân viên làm việc ban đêm, cô ta gọi điện thoại kêu bổn vương mua điểm tâm, nói cô ta muốn trở về, nhưng vì đói bụng nên muốn ăn một ít rồi mới đi."
Anh bị đôi tay nhỏ bé khẽ đẩy ra.