1
Tôi không ngờ Cố Trường Xuyên lại giữ mình đến mức đó, một tháng rồi mà vẫn chưa để tôi đạt được mục đích.
Anh nói làm vậy trước hôn nhân không hay, tìm đủ mọi lý do, thiếu điều nói mình theo đạo cho xong.
Cuối cùng, vào đêm trước lễ cưới, tôi dỗ anh rằng ngày cưới sẽ rất mệt, sẽ ảnh hưởng đến phong độ của anh.
“Anh cũng không muốn ảnh hưởng đến ấn tượng đầu tiên của em về anh đâu, đúng không?”
Anh đỏ mặt, ấp úng rất lâu rồi vẫn gật đầu.
Trên giường, anh rất nỗ lực, còn dưới giường là hành lý tôi đã sớm thu dọn xong.
Khi tôi ăn uống no nê, thong thả xuống lầu, ánh mắt mấy người anh em của anh nhìn tôi cứ như quần thần nhìn yêu phi làm loạn triều cương.
Vốn dĩ chúng tôi đã nhìn nhau chán ghét từ lâu, tôi thản nhiên đảo mắt ngay trước mặt họ, chẳng để tâm.
Để tiện đường “chuồn”, vốn dĩ tiệc độc thân trước hôn lễ tôi định tách ra mời bạn riêng mỗi bên, nhưng Cố Trường Xuyên mặt dày ghép hai bên lại với nhau.
Cả buổi tối, anh bỏ mặc bạn bè, cứ kè kè bên cạnh tôi, về sau lại bị tôi dụ lên lầu, cũng chẳng trách đám bạn anh nhìn tôi không vừa mắt.
Huống hồ, họ đã chứng kiến Cố Trường Xuyên và Chu Vy Vy đi cùng nhau suốt chặng đường, lòng vốn đã nghiêng về phía cô ta.
Trong một tháng sau khi Cố Trường Xuyên mất trí nhớ, họ kiên trì không ngừng muốn nói cho anh biết sự thật.
Họ nói:
“Cái cô Úc Tĩnh Vân này đầy mưu mô, lợi dụng lúc cậu mất trí nhớ để lừa cậu đấy, đừng tin cô ta!”
Cố Trường Xuyên chẳng nghe lọt tai:
“Thì cứ nói xem cô ấy có phải vị hôn thê của tôi không? Nếu đúng, thì kết hôn có vấn đề gì?”
Họ lại nói:
“Người cậu thật sự yêu là Chu Vy Vy, Úc Tĩnh Vân là do bà nội cậu năm xưa ép cậu nhận, cậu vốn luôn muốn cắt đứt quan hệ với cô ta mà!”
Cố Trường Xuyên quay đầu đi:
“Tôi mất trí rồi, mấy lời các cậu nói tôi không hiểu.”
Điện thoại của anh bật cuộc gọi, nhét trong túi, còn tôi ở đầu dây bên này cười đến mức không đứng thẳng nổi.
Cố Trường Xuyên bịt tai, không nghe không nghe.
Rùa
Mấy người anh em khuyên anh quay đầu như đang đối diện với một vị hoàng đế chỉ muốn gần kẻ tiểu nhân mà xa hiền thần, bất lực đến mức mặt mày khổ sở.
Cho đến khi một người không chịu nổi, đập bàn đứng bật dậy:
“Anh Xuyên! Trước khi mất trí nhớ không lâu, anh vừa từ chối lời cầu hôn của Úc Tĩnh Vân ngay trước mặt bao nhiêu người thân bạn bè, hai người còn cãi nhau một trận, tan rã trong không vui. Nếu không mất trí, anh chắc chắn sẽ không cưới cô ta đâu!”
“Đúng vậy, đúng vậy, thật sự kết hôn rồi sớm muộn cũng hối hận.”
“Bọn tôi đang cứu anh ra khỏi hố lửa đấy!”
Qua điện thoại, tôi không nhìn thấy vẻ mặt sững sờ lúc đó của Cố Trường Xuyên, nhưng lại nghe được sự im lặng kéo dài ở đầu dây bên kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người kia thấy anh không nói gì, mừng rỡ, lập tức thừa thắng xông lên, tung thêm một cú sốc:
“Anh Xuyên, anh có biết vì sao lúc đó anh lại khiến Úc Tĩnh Vân mất mặt trước bao nhiêu người không?”
Tôi đã đoán được hắn sắp nói gì, gương mặt cứng đờ, không thể hiện nổi cảm xúc, như thể nỗi tủi nhục và thất vọng của ngày hôm đó lại bò lên khắp người.
Đầu dây bên kia, giọng người kia vang lên:
“Bởi vì anh đã biết được sự thật về việc năm xưa Chu Vy Vy ra nước ngoài.”
2
Khi biết Cố Trường Xuyên mất trí nhớ, tôi vừa nộp đơn từ chức, rời khỏi vị trí phó tổng giám đốc của Tập đoàn Cố thị.
Trước đó không lâu, anh đã lần thứ ba từ chối lời cầu hôn của tôi.
Cuối cùng, tôi cũng hoàn toàn buông tay.
Mười năm quen biết, bảy năm đính hôn.
Người không có duyên, rốt cuộc cũng không thể bước vào lễ đường hôn nhân.
Thậm chí bảy năm ấy, cũng chỉ là một mình tôi cố chấp nắm c.h.ặ.t sợi tơ hồng, muốn cưỡng ép buộc mình và Cố Trường Xuyên gắn c.h.ặ.t với nhau.
Sau khi đặt bảng bàn giao công việc cùng một số tài liệu lên bàn anh, trong tay tôi vẫn còn một túi hồ sơ. Những thứ bên trong, nếu không tự tay giao cho anh, tôi không yên tâm.
Nhưng không lâu trước đó, giữa tôi và Cố Trường Xuyên vừa bùng nổ một trận cãi vã kịch liệt chưa từng có.
Nguyên nhân là anh vô tình biết được sự thật về việc năm xưa Chu Vy Vy ra nước ngoài.
Trong buổi tiệc sinh nhật của tôi, một giây trước anh còn lạnh lùng từ chối lời cầu hôn của tôi trước mặt bạn bè người thân, giây sau đã quay sang chất vấn Chu Vy Vy có phải do tôi và bà cụ Cố liên thủ ép cô ta rời đi hay không.
Tôi không ngờ Chu Vy Vy đã rời đi ba năm rồi mà anh vẫn không buông được, càng không ngờ trước bao nhiêu người như vậy, anh lại không để lại cho tôi chút thể diện nào.
Dù đã quen với việc vì phơi bày hết thảy trái tim mình trước anh mà luôn bị tổn thương dễ dàng, nhưng lúc đó tôi vẫn đau đớn đến mức tan nát.
Bị sỉ nhục trước mặt người thân, bạn bè, đồng nghiệp, thậm chí cả cấp dưới, tim tôi như co thắt trong khoảnh khắc, đau đến mức hơi thở cũng run rẩy, nước mắt dâng đầy khóe mắt.
Tất cả mọi người đều đang nhìn vị hôn phu trên danh nghĩa của tôi vì một người phụ nữ khác mà chất vấn, làm khó tôi.
Người phụ nữ thật sự được anh đặt trong lòng thậm chí còn không cần xuất hiện, cũng đủ khiến tôi chật vật đến vậy.
Tôi cố ý đứng thẳng lưng, phớt lờ những gương mặt xung quanh..có người kinh ngạc, có người thương hại, có kẻ châm chọc, có kẻ hả hê ….rồi dứt khoát thừa nhận:
“Là em làm.”
Đó là sự thật, tôi không thể phủ nhận, cũng không muốn phủ nhận.
Cố Trường Xuyên vẫn không chịu thôi, tiếp tục hỏi:
“Là bà nội ép em làm?”
Tôi lắc đầu, cố nén nghẹn nơi cổ họng.
“Là em tự nghĩ ra.”