Đường Giao Nhau

Chương 2



Những người hiểu chuyện lập tức xôn xao.

Vòng giao thiệp của chúng tôi trùng nhau, ở đây có rất nhiều người quen biết Chu Vy Vy, từng thấy cô ta và Cố Trường Xuyên luôn bên nhau như hình với bóng, thân mật khăng khít, cũng từng thấy anh sa sút đau khổ sau khi cô ta rời đi.

Trong lòng ai cũng rõ, với Cố Trường Xuyên, Chu Vy Vy không phải là người mà vị hôn thê như tôi có thể so sánh được.

Giờ đây anh biết người mình đặt nơi đầu tim lại phải chịu uất ức lớn như vậy, e rằng sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Quả nhiên, Cố Trường Xuyên cãi nhau với tôi một trận lớn, cuối cùng đập cửa bỏ đi.

Một buổi tiệc sinh nhật bị biến thành như vậy, những người còn lại chỉ trỏ bàn tán về tôi, ngay cả một người bạn chung vốn luôn bất mãn với thái độ tệ bạc của Cố Trường Xuyên đối với tôi cũng thất vọng nhìn tôi nói:

“Úc Tĩnh Vân, nếu sự thật là như vậy, thì những gì cậu đang chịu đựng bây giờ… đều là đáng.”

Sau đó, Cố Trường Xuyên không đến công ty nữa, còn chặn hết mọi cách liên lạc của tôi.

Tin tức về anh lần nữa đến với tôi là khi trợ lý của anh lao vào văn phòng, nói:

“Úc tổng! Cố tổng gặp t.a.i n.ạ.n xe rồi!”

Anh ta nhìn thấy chiếc hộp tôi đang thu dọn trên tay mới chợt nhận ra tôi đã từ chức, lại nghĩ đến những lời đồn đang lan truyền trong công ty, lập tức hoảng loạn.

Những đồng nghiệp từng tham dự buổi tiệc sinh nhật đã truyền tai nhau đủ thứ, tôi cũng có nghe qua.

Cố Trường Xuyên khiến tôi mất mặt trước đám đông, tiếp đó lại có tin tôi từ chức rời đi, những người chứng kiến toàn bộ câu chuyện đều cho rằng tôi bị anh đuổi đi.

Họ đều cho rằng Cố Trường Xuyên đang trả thù cho Chu Vy Vy.

Tôi ép cô ta ra nước ngoài, thì anh ép tôi rời khỏi Cố thị, phá hủy mười năm tâm huyết của tôi ở nơi này.

“Úc tổng, hay là… cô tạm thời đừng đi nữa? Tình hình này nếu cô buông tay, sẽ không ai có thể đứng ra ổn định cục diện.”

Nghĩ đến những lời đồn đó, trợ lý nói mà lắp bắp, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu.

Tôi thẳng thừng từ chối, nhưng bên phía Cố Trường Xuyên tình hình chưa rõ, dù chỉ vì ân tình của bà cụ Cố, tôi cũng phải đi một chuyến.

Khi tôi đến phòng bệnh, bên trong đã có rất nhiều người, nhưng bầu không khí lại im lặng đến khó tả.

Tôi giật mình, trong lòng dâng lên nỗi bất an, chẳng lẽ tình trạng của Cố Trường Xuyên rất nghiêm trọng?

Thấy tôi đến, mọi người đều lúng túng chào hỏi, thậm chí bác sĩ còn quay mặt đi, không dám nhìn tôi.

Tôi càng thấy khó hiểu, vội vàng bước lên hỏi:

“Cố Trường Xuyên sao rồi? Mọi người là có ý gì?”

Mấy người kia nhìn nhau, rồi ăn ý lùi lại, đẩy bác sĩ ra trước mặt tôi.

Bệnh viện tư này vốn do Cố thị đầu tư, bác sĩ cũng xem như người quen. Anh ta có vẻ khó mở lời, rõ ràng đang do dự.

Tôi lo cho Cố Trường Xuyên, đầu óc lúc này rối như tơ vò, như đang đứng dưới lưỡi đao chờ phán quyết.

Trong lòng lúc thì nghĩ đến bà cụ đã qua đời…. nếu Cố Trường Xuyên thật sự xảy ra chuyện, tôi làm sao đối diện với bà, lúc lại nghĩ đến Tập đoàn Cố thị — một đống công việc lớn như vậy rồi sẽ ra sao.

Cuối cùng, bác sĩ hạ quyết tâm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Cố tổng… Cố tổng bị mất trí nhớ, một phần ký ức đã bị thiếu hụt.”

Còn Cố Trường Xuyên, đầu vẫn quấn băng, lại chắc chắn nói:

“Nhưng tôi vẫn nhớ em, vị hôn thê của tôi.”

Rùa

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, hỏi:

“Đính hôn lâu như vậy rồi, bao giờ chúng ta kết hôn?”

3

Hôm đó, đoạn đối thoại giữa Cố Trường Xuyên và mấy người anh em của anh, tôi nghe đến đó thì tắt máy.

Người vốn đã có thành kiến thì dù thế nào cũng sẽ không nhìn nhận bạn một cách công bằng, từ miệng họ cũng chẳng bao giờ nghe được điều gì tốt đẹp về tôi, hà tất tự chuốc lấy phiền lòng.

Khi tôi bắt đầu không còn để tâm đến Cố Trường Xuyên nữa, thì cũng không còn để tâm đến cách người thân bạn bè anh nhìn nhận tôi.

Tôi nghĩ lần này anh hẳn sẽ d.a.o động, dù sao thì anh chỉ mất trí nhớ, chứ đâu phải mất trí.

Nhưng không ngờ, anh trở về lại như chưa từng có chuyện gì, ôm lấy tôi.

“Tĩnh Vân, hay là chúng ta dời ngày cưới sớm hơn một chút, được không?”

Nghe thật nực cười.

Kể từ ngày trong phòng bệnh anh nhắc đến chuyện kết hôn và tôi gật đầu đồng ý, ngày cưới đã đổi ba lần.

Mỗi lần lại được đẩy sớm hơn.

Lần này, anh sốt ruột đến mức dời hẳn lên hơn mười ngày sau, hôm nay còn kéo tôi đi viết thiệp cưới.

Ánh mắt anh khi nhìn tôi đầy mong chờ, giống hệt như hôm đó trong phòng bệnh hỏi tôi khi nào kết hôn.

Ngày hôm đó, trán anh còn quấn băng, sắc mặt tái nhợt, yếu ớt nhưng vẫn không mất đi vẻ tuấn tú.

Hôm nay lại càng mong manh, giống như một chú cún ướt sũng.

Quả thật là một vẻ ngoài đẹp đẽ.

Tôi biết rõ, từ đầu đến cuối, mình chưa từng có ý định thật sự tổ chức hôn lễ với anh.

Trước đây, tôi cũng từng như bao cô gái khác, từng mơ mộng về việc kết hôn với người mình thích.

Nhưng không rõ từ khi nào, tôi đã không còn tưởng tượng được cuộc sống sau hôn nhân với Cố Trường Xuyên nữa.

Mỗi lần gặp nhau, bầu không khí lạnh nhạt giữa hai người khiến tôi rất lâu cũng không biết phải cư xử với anh thế nào.

Lẽ nào sau khi kết hôn, tôi vẫn phải chịu đựng việc anh mãi không quên Chu Vy Vy, vẫn phải tiếp tục ngồi đối diện nhau trong im lặng?

Lần cầu hôn cuối cùng ấy, nói là muốn anh đồng ý kết hôn, chi bằng nói là sự không cam lòng trong phút bốc đồng, ép anh phải cho tôi một câu trả lời.

Mà anh, từ lâu đã cho tôi đáp án rồi.