Đường Giao Nhau

Chương 12



Có lẽ không phải bậc cha mẹ nào cũng yêu con, nhưng đứa trẻ thì bản năng luôn yêu cha mẹ. Chỉ cần một chút tốt đẹp sau này cũng đủ khiến người ta muốn gần gũi.

Thấy tôi cười, Phó Minh Hoa thở phào, cẩn thận hỏi:

“Vậy… em còn muốn sang Anh không?”

Tôi lau nước mắt, trong lòng có chút gần quê mà lại sợ.

Phó Minh Hoa đưa điện thoại cho tôi xem đoạn chat giữa anh và mẹ, dày đặc những tin nhắn nối tiếp nhau.

Anh cười khổ:

“Cô cứ như mỗi phút lại hỏi anh một lần về tình hình của em, sợ em đổi ý.”

Tôi lại bật cười, cuối cùng hạ quyết tâm, gật đầu thật chắc chắn:

“Đi!”

Tôi rất muốn gặp bà.

Càng muốn để bà nhìn thấy…

Con gái của bà cũng kiên cường như bà, tự mình sống thật tốt.

Bà không cần phải quá lo lắng cho tôi nữa.

16

Khoảng mười phút trước khi lên máy bay, tôi nhận được cuộc gọi từ trợ lý của Cố Trường Xuyên.

Anh ta sốt sắng hỏi tôi:

“Giám đốc Úc! Tổng giám đốc Cố vì muốn đuổi theo chị mà gặp tai nạn, chị có thể đổi chuyến, qua xem anh ấy trước được không?”

Tôi chợt nhớ ra lúc trước vì muốn đuổi Cố Trường Xuyên đi nên đã tùy tiện nói bừa thời gian. Chắc anh tưởng tôi bay ngày mai, đến khi phát hiện tôi đi hôm nay thì vội vàng lái xe đuổi theo.

Chậc, lái xe không cẩn thận, người thân hai hàng lệ.

Nhưng tôi đâu phải người thân của anh.

Ở đầu dây bên kia vang lên giọng gào lên của Cố Trường Xuyên:

“Cậu làm gì vậy! Tôi đã nói đừng nói với Tĩnh Vân mà!”

Tôi mặt không biểu cảm, chẳng hề d.a.o động.

Rùa

“Tôi đến xem anh ta thì có ích gì?”

“Có bệnh thì đi gặp bác sĩ, t.a.i n.ạ.n thì tìm cảnh sát.”

Tôi nói xong, đầu dây bên kia im lặng như tờ.

Một tiếng động khẽ vang lên, Cố Trường Xuyên nhận điện thoại, gọi tôi bằng giọng trầm thấp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tĩnh Vân…”

Chỉ gọi tên tôi thôi, anh đã không kìm được mà nghẹn ngào.

“Chúc em lên đường bình an, học tập thuận lợi.”

“Ừ.”

Tôi đáp một tiếng rồi định cúp máy.

Anh vội hỏi:

“Sau này… anh có thể sang thăm em không?”

“Vé máy bay sang Anh chỉ khoảng mười nghìn tệ, khoảng cách không phải vấn đề, chỉ cần em gật đầu cho anh đến.”

Tôi không gật đầu, chỉ khẽ thở dài:

“Cố Trường Xuyên, thật ra nếu lúc trước tôi muốn trả thù anh, tôi có rất nhiều cách.”

“Tôi có thể âm thầm ra tay với anh, nhưng bà nội Cố có ơn với tôi, tôi không thể hại cháu bà.”

“Tôi cũng có thể lợi dụng Cố thị khiến anh mất tất cả, nhưng trước khi qua đời, điều bà lo nhất vẫn là Cố thị.”

“Cuối cùng, tôi chỉ có thể chọn cách không đau không ngứa, để anh mất mặt một chút… mà còn chưa chắc đã thành công.”

“Cho nên lúc này, tôi cũng chỉ có thể chúc anh mạnh khỏe, công việc thuận lợi. Nhưng đời này… tôi không muốn gặp lại anh nữa.”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc bị kìm nén của anh, tôi cúp máy.

Giờ tôi tin là anh yêu tôi rồi.

Nhưng khi anh bắt đầu yêu tôi, tôi lại đang dần học cách không còn yêu anh nữa.

Chúng tôi chỉ giao nhau trong một đoạn ngắn ngủi, rồi mỗi người một hướng càng lúc càng xa.

Phó Minh Hoa cầm túi xách của tôi bước tới:

“Đi chứ?”

“Đi.”

Tôi sẽ bước tới một sân khấu rộng lớn hơn, theo đuổi giấc mơ rực rỡ nhất của mình.

Tôi sẽ gặp gỡ nhiều người hơn, trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình…

Và từ nay, không còn liên quan gì đến anh nữa.

 

(Hết)