Đường Giao Nhau

Chương 11



Tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn kể ra đoạn chuyện này. Người kể thì bình tĩnh, còn anh lại vùi mặt vào gối, lén lau nước mắt mấy lần.

Sau ngày hôm đó, anh tặng tôi chiếc máy ảnh ấy:

“Loại mới nhất đấy, nhân viên nói chụp ảnh đẹp lắm. Em thích chụp thì dùng nó mà chụp, hỏng thì đổi cái khác.”

“Nhà họ Cố có tiền, đổi bao nhiêu cái cũng không tiếc.”

14

Nhớ lại chuyện cũ ấy, sắc mặt Cố Trường Xuyên lập tức thay đổi.

Anh còn chưa kịp nói gì, thì giọng Phó Minh Hoa đã vang lên.

“Tĩnh Vân? Mấy quyển sách này em có mang theo không? Anh để vào túi nào cho em?”

Sắc mặt Cố Trường Xuyên lập tức trở nên khó coi.

“Phó Minh Hoa? Sao cậu lại ở nhà cô ấy?”

Tôi đảo mắt: “Liên quan gì đến anh.”

Phó Minh Hoa bước tới, tỏ vẻ kinh ngạc có phần khoa trương:

“Tôi không để ý có người đến, làm phiền hai người rồi à?”

“Trường Xuyên, Úc tiểu thư chẳng phải đã hủy hôn với cậu rồi sao? Cứ bám riết như vậy không hay đâu.”

Cố Trường Xuyên tức đến đỏ cả cổ, siết c.h.ặ.t nắm tay nhìn anh.

Tôi đau đầu nhìn hai người, đẩy Phó Minh Hoa vào trong, rồi nói với Cố Trường Xuyên:

“Anh nên đi đi, đừng khiến mình trông khó coi như vậy.”

Cố Trường Xuyên liếc nhìn Phó Minh Hoa, yết hầu khẽ động, nhưng không nói được lời nào.

Cuối cùng, anh cúi đầu, hai giọt nước mắt nhanh ch.óng rơi xuống.

“Tĩnh Vân…”

“Xin lỗi, trước đây anh quan tâm em quá ít.”

“Em muốn đi Anh thì cứ đi… chỉ là lúc nào đi, có thể báo cho anh một tiếng được không?”

Anh thấp giọng cầu xin:

“Anh muốn tiễn em.”

Để anh mau đi, tôi tùy tiện nói qua loa một thời gian, rồi lập tức đóng cửa lại.

Trong nhà, Phó Minh Hoa nhìn tôi với vẻ vô tội.

Tôi tức đến bật cười, hỏi anh:

“Vui lắm à?”

Anh ngượng ngùng sờ mũi, tôi thấy vậy liền nói thẳng:

“Giả vờ thích tôi, theo đuổi tôi, còn cố tình làm ra dáng vẻ đó trước mặt Cố Trường Xuyên để kích thích anh ta… vui lắm đúng không?”

“Cố Trường Xuyên là bạn thân của anh đấy, hai người từ khi nào trở mặt rồi mà tôi không biết?”

Anh khẽ ho một tiếng:

“Cũng chưa đến mức trở mặt, chỉ là… đột nhiên thấy cậu ta không vừa mắt thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chậc, cái kiểu người như cậu ta, phải chịu chút khổ thì đầu óc mới tỉnh ra được.”

Tôi khoanh tay, nghĩ mãi không hiểu nổi:

“Đều là người lớn rồi, anh có thật sự thích tôi hay không, nhìn là biết ngay.”

“Vậy mục đích của anh là gì?”

“Đừng nói với tôi là anh chỉ là chính nghĩa ra tay giúp tôi đấy nhé.”

Rùa

Thấy tôi nghiêm túc, anh suy nghĩ một lúc, rồi ngoan ngoãn nói thật:

“Là mẹ em… bảo tôi đến.”

15

Một câu nói của anh khiến đầu óc tôi như đứng lại.

Hai chữ “mẹ” xa lạ đến mức tôi không biết phải phản ứng thế nào.

Tôi cũng không biết lúc này gương mặt mình trông ra sao, chỉ thấy trong mắt Phó Minh Hoa thoáng qua một tia xót xa. Anh kéo tôi ngồi xuống ghế sofa, rồi mới tiếp tục nói:

“Vị giảng viên vẫn trao đổi email với em… chính là mẹ em.”

Phó Minh Hoa kể từ lúc anh sang Anh, mẹ tôi là giảng viên của anh, đã giúp đỡ anh rất nhiều.

Khi anh bị phân biệt c.h.ủ.n.g t.ộ.c ở nước ngoài, là mẹ tôi đứng ra đòi lại công bằng cho anh, khi tác phẩm của anh bị sao chép, là mẹ tôi giúp anh bảo vệ quyền lợi, khi đi thực tế bị cướp, cũng là mẹ tôi đứng ra chắn trước tất cả sinh viên để bảo vệ họ.

“Mẹ em là một người rất tốt, là một giảng viên khiến người khác kính trọng. Ở trường bọn anh, rất nhiều người đều quý cô.”

“Sau khi quen thân, bọn anh mới biết cô từng trải qua một quá khứ rất bi thương, cũng biết cô có một đứa con gái đã để lại phía sau. Ngoài thời gian làm việc, tất cả thời gian còn lại cô đều dùng để tìm em.”

“Mỗi năm, nghỉ hè hay nghỉ đông, cô cũng bay về nước để tự mình tìm kiếm.”

“Khi mới chạy trốn ra ngoài, sức khỏe và tinh thần của cô đều có vấn đề. Sau khi hồi phục, cô lại không dám quay về, sợ bị giữ lại, nên nhờ bố mẹ mình giúp đón em ra ngoài.”

Nước mắt tôi rơi lúc nào không hay, đến khi Phó Minh Hoa đưa khăn giấy tôi mới nhận ra.

Tôi cố nén lại, giọng run rẩy không kìm được:

“Tại sao… bà không đến?”

“Tôi đã đợi rất lâu…”

Phó Minh Hoa quay mặt đi, nói một cách khó khăn:

“Ông bà ngoại em… thương con gái mình, không muốn nhận em, sợ em sẽ trở thành gánh nặng cho mẹ em.”

“Sau khi mẹ em khỏe lại, cô tự đi tìm, nhưng do chính sách di dời xóa đói giảm nghèo, người trong làng cũ đều đã chuyển xuống khu tái định cư ở thị trấn, vị bí thư năm đó cũng đã được điều đi từ lâu.”

“Cô vất vả tìm đến trường của em, nhưng giáo viên cũ cũng không nhớ rõ em đi đâu, chỉ nói em được người tốt giúp đỡ, đưa lên thành phố lớn học.”

“Thành phố lớn thì nhiều như vậy, chẳng khác gì mò kim đáy bể. Nhưng những năm qua, cô thật sự chưa từng từ bỏ.”

Phó Minh Hoa nói, là khi nghe giảng viên nhắc đến tên con gái mình đặt, anh mới chợt nhớ đến tôi… cô gái vùng núi từng được nhà họ Cố giúp đỡ. Sau khi đối chiếu kỹ càng, mới phát hiện người mà giảng viên tìm lại chính là tôi.

“Anh đã kể cho cô nghe về những năm qua của em. Cô sợ em sẽ hận mình, không chịu nhận, lại thêm chuyện visa không thể làm nhanh, nên nhờ anh về nước trước, giúp cô xem tình hình của em.”

“Ban đầu định nếu em sống hạnh phúc thì chưa vội nói ra chuyện này, từ từ thử dò xét. Ai ngờ Cố Trường Xuyên cái tên đó…”

Biểu cảm nghiến răng của anh khiến tôi bật cười qua nước mắt.

Thật ra tôi chưa từng hận mẹ. Khi còn nhỏ từng buồn vì bị bỏ lại, nhưng lớn lên hiểu chuyện rồi, biết hoàn cảnh của bà, tôi chỉ thấy may mắn vì bà đã có thể rời đi.