Đường Giao Nhau

Chương 8



Mấy ngày này, tôi bắt đầu thu dọn hành lý, chuẩn bị nghe theo lời khuyên của anh, ra nước ngoài thư giãn một thời gian.

Những năm qua anh giảng dạy tại một trường đại học ở nước ngoài, đã giới thiệu cho tôi một giảng viên chuyên ngành nhiếp ảnh, còn giúp tôi gửi một thư giới thiệu cho đối phương.

Tôi trao đổi qua email với vị giảng viên đó, cảm thấy rất hợp.

Nếu xin được, có lẽ tôi sẽ sang Anh học nâng cao, vòng đi vòng lại, đến năm hai mươi tám tuổi, cuối cùng cũng quay lại con đường mình từng theo đuổi khi còn trẻ.

Nhiếp ảnh là thứ tôi cầm lại ba năm trước. Khi đó, tôi nắm trong tay điểm yếu của nhà họ Chu sau khi họ phá sản, ép họ tự đưa Chu Vy Vy ra nước ngoài.

Giữa nhà họ Chu và nhà họ Cố vốn có một mối quan hệ phức tạp, thời kỳ đầu cùng hợp tác làm ăn, hai bên thân thiết đến mức suýt nhận nhau làm thân thích.

Sau này cha mẹ Cố Trường Xuyên qua đời vì t.a.i n.ạ.n xe, anh còn nhỏ, bà cụ đã nghỉ hưu phải gắng gượng đứng ra nắm lại cục diện.

Trong khoảng thời gian đó, vô số người nhòm ngó Cố thị, tập đoàn nhiều lần gặp khủng hoảng, nhà họ Chu như loài linh cẩu ẩn mình trong bóng tối, nhân cơ hội c.ắ.n xé một miếng.

Từ đó hai nhà nảy sinh khoảng cách, nếu không vì lợi ích còn ràng buộc, e là đã sớm trở mặt.

Đó cũng là lý do bà cụ Cố vẫn luôn không chấp nhận Chu Vy Vy.

Nhà họ Chu đầy tham vọng, ai biết cưới về rồi có rước họa vào thân hay không.

Khi ấy gia cảnh nhà họ Chu vẫn còn khá, Chu Vy Vy kiêu ngạo, còn Cố Trường Xuyên vẫn đang cố gắng vì tương lai của hai người, thì cô ta lại là người rút lui trước, hai người chiến tranh lạnh một thời gian rồi chia tay.

Đến năm tôi tốt nghiệp đại học, sức khỏe bà cụ không tốt, tôi dựa vào năng lực mà tiếp nhận phần lớn công việc của bà trong tập đoàn.

Bà cụ bắt đầu có ý định, hỏi tôi có muốn đính hôn với Cố Trường Xuyên hay không.

Lúc đó tôi sững người rất lâu, nghĩ rằng Cố Trường Xuyên và Chu Vy Vy đã chia tay lâu như vậy mà không quay lại, trong lòng lại dấy lên một tia hy vọng.

Tôi nói với bà cụ:

“Cháu muốn tự mình xác nhận xem Cố Trường Xuyên có đồng ý hay không, rồi mới trả lời bà.”

11

Tôi vừa căng thẳng vừa hồi hộp tìm đến anh, nghĩ đến những tiếc nuối vì trước đây chưa kịp nói ra lời thích mà đã bỏ lỡ, tự động viên mình hết lần này đến lần khác.

Tôi tự nhủ, bất kể kết quả thế nào, cũng phải dũng cảm một lần, đã thích thì phải nói ra cho anh biết.

Khi đó, Cố Trường Xuyên lạnh lùng đ.á.n.h giá tôi hồi lâu.

Trong khoảng im lặng kéo dài ấy, tôi ngượng ngùng đến mức chỉ muốn quay người bỏ chạy. Đúng lúc tôi tuyệt vọng nghĩ rằng không còn hy vọng nữa, thì anh lại gật đầu.

“Được thôi, dù sao chọn em, bà nội chắc chắn sẽ hài lòng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong lòng tôi trăm mối ngổn ngang, vừa vui lại vừa không vui, chỉ có thể tự an ủi rằng ít nhất quan hệ giữa tôi và anh đã có một khởi đầu mới.

Tôi nghĩ có lẽ anh vẫn còn giận bà nội, hoặc vẫn chưa vượt qua được chuyện thất tình.

Nếu trước đây tôi từng khiến anh rung động, thì không phải là hoàn toàn không có hy vọng.

Tôi đối xử với anh tốt hơn một chút, rồi sẽ có ngày làm anh cảm động.

Tôi và Cố Trường Xuyên thuận lợi đính hôn.

Sau đó, thế sự xoay vần, việc kinh doanh của nhà họ Chu liên tiếp gặp trắc trở, đứng bên bờ phá sản.

Nhà họ Cố tuy không bỏ đá xuống giếng, nhưng cũng lạnh lùng đứng nhìn, thuận thế nuốt lấy phần thị trường còn lại.

Nhà họ Chu để Chu Vy Vy khóc lóc đi cầu xin Cố Trường Xuyên, dây dưa mãi không dứt.

Cuối cùng, Cố Trường Xuyên cũng đồng ý sẽ giúp nhà họ Chu một tay.

Bà cụ Cố bị anh chọc giận đến phát bệnh, trong lòng càng thêm oán Chu Vy Vy đã ảnh hưởng đến anh quá lớn.

Trong khoảng thời gian đó, Chu Vy Vy như tỉnh ngộ, bắt đầu bám c.h.ặ.t lấy Cố Trường Xuyên.

Cô ta liên tục giở thủ đoạn nhỏ, mấy lần cố ý mượn Cố Trường Xuyên để khiến tôi khó chịu, muốn tôi chủ động hủy hôn.

Tôi chán ghét cô ta đến cực điểm, sau khi thăm dò rõ thái độ của bà cụ, liền không còn kiêng dè gì nữa.

Vì vậy, khi tôi đề nghị đưa Chu Vy Vy đi, bà cụ lập tức đồng ý không chút do dự.

Không những không nghe theo lời Cố Trường Xuyên mà tha cho nhà họ Chu, bà còn thêm một tay, đẩy nhanh quá trình phá sản của họ.

Còn tôi thì giữ lại một đường lui, từ tay trung gian lấy được giấy nợ và hợp đồng thế chấp sau khi nhà họ Chu phá sản.

Nhà họ Chu hoàn toàn phải dựa vào nhà họ Cố mà sống, ngoan ngoãn từ bỏ con gái.

Tôi cứ tưởng không còn cô ta, tôi cuối cùng cũng có thể cùng Cố Trường Xuyên cải thiện mối quan hệ căng thẳng, nhưng quay đầu lại lại bị dội một gáo nước lạnh.

Cố Trường Xuyên cho rằng mình thất hứa, không cứu được nhà họ Chu, khiến Chu Vy Vy tuyệt vọng rời đi. Vì bà cụ không chịu giúp nhà họ Chu, anh lại một lần nữa trở mặt với bà.

Còn tôi, kẻ “tay sai” của bà cụ, đương nhiên cũng bị liên lụy. Anh đòi hủy hôn, về sau đối với tôi cũng lạnh nhạt hờ hững.

Tôi nhiều lần nhiệt tình mà chỉ nhận lại sự lạnh lẽo, trong nỗi buồn bã không rõ vì sao lại lôi chiếc máy ảnh anh tặng ra.

Rùa

Có lẽ lúc đó tôi vẫn ôm hy vọng có thể tháo gỡ khúc mắc trong lòng anh, để hai người có thể ở bên nhau, hoặc đơn giản chỉ là muốn có thêm chủ đề để nói chuyện với anh.

Tôi không cố giấu, nhưng người ngày nào cũng ở bên cạnh tôi như Cố Trường Xuyên lại chưa từng để ý đến chiếc máy ảnh trong tay tôi.