Ngược lại, Phó Minh Hoa ở cách xa hàng nghìn cây số, không biết từ lúc nào đã theo dõi tài khoản của tôi, tỉ mỉ xem qua từng tác phẩm trong bộ sưu tập của tôi.
Tôi vừa thu dọn hành lý, vừa cầm chiếc máy ảnh Cố Trường Xuyên tặng, lại nhớ đến đoạn chuyện này.
Vuốt ve chiếc máy ảnh đã cũ kỹ ấy, cuối cùng tôi không cho nó vào vali, mà đặt vào một chiếc hộp khác.
Trong đó là những thứ trước khi ra nước ngoài tôi định bán hoặc vứt bỏ.
Quay lại, tôi vừa nói vừa cười với Phó Minh Hoa, bắt đầu mong chờ cuộc sống ở Anh.
“Hy vọng tôi có thể quen với thời tiết và đồ ăn bên đó.”
Phó Minh Hoa cười:
“Chỗ chúng ta ở rất gần nhau, tôi ở bên đó mấy năm rồi, cũng luyện được chút tay nghề nấu ăn, hoan nghênh cô ghé qua thưởng thức.”
Tôi còn chưa kịp nói thêm gì, thì chuông cửa vang lên.
Nhìn qua mắt thần, người đứng ngoài chính là Cố Trường Xuyên.
12
Tôi không cho Cố Trường Xuyên vào nhà, chỉ hé cửa một khe, bảo anh có gì thì nói nhanh.
Giọng anh khàn đặc đến mức tôi thấy xa lạ.
Quầng mắt thâm, gương mặt tiều tụy, trông như đã mấy ngày không ngủ.
“Tĩnh Vân, anh đã để Chu Vy Vy đi làm xét nghiệm ADN bằng chọc ối, kết quả anh gửi vào điện thoại em rồi, em xem một chút được không?”
Anh hạ giọng, mang theo chút tủi thân khó nhận ra:
“Đứa bé không phải của anh, người phụ nữ đó đang nói dối.”
Rùa
“Nhà họ Chu không quản cô ta, ở Anh cô ta nợ vay nặng lãi, sống không nổi nên quen một người bạn trai, lại m.a.n.g t.h.a.i rồi bị bỏ rơi, cho nên…”
Tôi hơi hứng thú:
“Chu Vy Vy chịu đi xét nghiệm à?”
Cố Trường Xuyên khựng lại, giọng nói lập tức thay đổi, đầy oán hận:
“Anh tìm đến nhà họ Chu, bố mẹ cô ta tự tay ép cô ta đi, không đến lượt cô ta muốn hay không.”
“Anh cũng nhân chuyện này thúc họ nhanh ch.óng trả nợ, bọn họ đều cho rằng là do Chu Vy Vy chọc giận em, mới khiến họ rơi vào tình cảnh này.”
“Giờ Chu Vy Vy và nhà họ Chu oán trách lẫn nhau, cô ta còn bị xô đẩy đến mức sảy thai. Em yên tâm, cả hai bên đều sẽ không yên ổn, em có thấy vui hơn không?”
Anh hỏi đầy dè dặt, ý lấy lòng gần như không che giấu.
Nhưng tôi lại không vui nổi.
Anh thấy đấy, thật ra anh luôn biết trước đây tôi để ý điều gì.
Anh cũng có vô số cách để giải quyết vấn đề, bù đắp sai lầm.
Chỉ là đến tận bây giờ mới muốn đào bới vết thương mục nát giữa chúng tôi… thì đã quá muộn rồi.
Thấy tôi không nói gì, giọng anh mang theo chút nghẹn ngào:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tĩnh Vân, chiếc nhẫn đó là cô ta lấy trộm, nhưng nếu đã bị vấy bẩn rồi, anh đã đặt làm lại cái mới gấp rồi… cho anh thêm một cơ hội được không?”
“Xin em, anh biết sai rồi, anh thật sự yêu em.”
Giọng anh càng lúc càng nhỏ, có lẽ chính anh cũng biết những lời này chẳng có bao nhiêu sức thuyết phục.
Tôi thấy chán nản vô cùng.
“Dù sao thì lúc đó anh cũng đã gặp cô ta, cho cô ta cơ hội giở trò.”
Cố Trường Xuyên khó khăn thừa nhận:
“Là lỗi của anh… lúc đó anh nghĩ dù sao cũng là anh có lỗi với cô ta, đã hứa mà không làm được. Cô ta nói đến cơm cũng không có mà ăn, nên trước khi ra sân bay anh gặp cô ta một lần.”
Anh vội ngẩng đầu:
“Anh thậm chí còn không xuống xe, chỉ bảo cô ta đứng bên đường, đưa cho cô ta một tấm séc. Ý anh là muốn dứt khoát!”
“Anh muốn sau khi quay về sẽ ở bên em thật tốt, không gặp lại cô ta nữa. Anh thật sự đã sớm không còn thích cô ta.”
“Lúc đó cô ta bám vào cửa xe đòi lên, thấy anh không kiên nhẫn thì nói ra sự thật về việc mình rời đi năm đó. Khi ấy anh quá kinh ngạc, không để ý, có lẽ lúc đó cô ta đã lấy chiếc nhẫn đặt trong xe, anh không hề đưa cho cô ta.”
“Chiếc nhẫn đó là dành cho em, được đặt theo kiểu em thích, cô ta không xứng.”
Tôi gật đầu qua loa:
“Ừ, tôi cũng không xứng, anh giữ lấy đi, tôi đóng cửa đây.”
Cố Trường Xuyên không chịu bỏ cuộc, chặn tay vào cửa.
“Tĩnh Vân! Chuyện ở tiệc sinh nhật… anh xin lỗi! Nhưng anh không phải vì Chu Vy Vy mà cãi nhau với em, anh chỉ là…”
“Bị ép chia tay với Chu Vy Vy, lại không cứu được nhà họ Chu, đó là lúc anh bất lực nhất, đến chính anh cũng xem thường bản thân mình.”
“Anh quá khó chịu, không muốn người khác chạm vào vết thương đó, nên mới tức giận mà nói năng không suy nghĩ.”
“Nhưng xin em tin anh, anh đã sớm yêu em rồi, Chu Vy Vy chỉ là người không liên quan, không phải trở ngại giữa chúng ta.”
Tâm trạng vừa mới ổn định của tôi lại bị phá vỡ, phiền đến mức chỉ muốn anh biến đi.
“Chu Vy Vy chưa từng chiếm được lợi thế trước tôi, đương nhiên không xứng làm chướng ngại của tôi. Giữa chúng ta, từ đầu đến cuối chỉ có chính anh.”
“Anh có lỗi với tôi đâu chỉ một lần, sớm làm gì rồi? Giờ có thể cút được chưa?”
Anh vẫn bám c.h.ặ.t vào khe cửa, mặc kệ ngón tay bị kẹp đau, nhất quyết không chịu rời đi.
Tôi gỡ từng ngón tay của anh ra, anh đỏ mắt, bướng bỉnh nhìn tôi.
“Xin lỗi, lần em cầu hôn đầu tiên, anh vì chuyện của bà nội mà trút giận lên em, nói những lời làm tổn thương em.”
“Xin lỗi, em đã rất mệt vì công việc, anh còn cố tình đối đầu với em trong công ty, để đồng nghiệp cười nhạo em.”
“Xin lỗi, lần cầu hôn thứ hai… thật ra anh đã rung động rồi, anh nghĩ nên đến lượt mình chủ động, nhưng lại không nghĩ đến cảm nhận của em, không nói rõ khiến em tổn thương.”
“Xin lỗi, chuyện mất trí nhớ… anh đã lừa em. Khi biết em từ chức muốn rời đi, anh vội vàng quay về, biết lần đó em thật sự tức giận, trong lúc hoảng loạn đã nhân chuyện t.a.i n.ạ.n mà nghĩ ra cách giữ em lại.”
“Còn nữa…”