GIỚI THIỆU:
Trên yến tiệc trong cung, phu quân ta cùng bạch nguyệt quang của hắn đưa mắt trao tình, cả điện xì xào bàn tán.
Không ai trông thấy—
Trên cao nơi ngự tọa, thiên t.ử cầm chén vàng, từ xa xa nâng lên về phía ta.
Khóe mắt khẽ cong, tựa cười mà không phải cười, hướng về ta… ném tới một ánh mắt phong tình.
01
Trong yến tiệc cung đình, Lý Mộ Cẩn cùng Tô Y Y bị người bắt gặp phía sau hòn giả sơn.
——Dẫu hắn một mực khẳng định không phải tư hội.
Hắn nói, Tô tiểu thư bị ép gả, trong lòng khổ sở, tìm hắn khóc lóc giãi bày.
Hắn chỉ đưa khăn tay, an ủi vài câu.
Ta hỏi hắn:
“Rồi sau đó ôm nhau, vừa hay bị người trông thấy?”
Hắn không đáp.
Ta lại hỏi hắn định xử trí thế nào.
Hắn ấp úng hồi lâu, nói muốn nâng người vào cửa.
“Hôm nay bị bắt gặp, ngày mai bên ngoài không biết sẽ đồn đãi ra sao. Tô gia vốn đã không ưa nàng ấy, nay còn sống thế nào được…”
Ta gật đầu, không nói thêm gì.
Lý Mộ Cẩn về phủ bẩm lại với mẫu thân, liền bị tát một cái.
“Ngươi hồ đồ rồi!”
Lý mẫu không ưa Tô Y Y.
Chẳng nói đến việc Tô gia gia đạo sa sút, chuyện xấu lan khắp kinh thành.
Chỉ riêng bản thân Tô Y Y, bà cũng không thích.
Bà nói, cô nương ấy làm chính thê thì không chống đỡ nổi, làm thiếp lại không yên phận.
Ta từ ngoài bước vào, vừa lúc thấy Lý mẫu ho một trận.
Lý Mộ Cẩn quỳ trước mặt mẫu thân, đầu cúi thấp, giống như đứa trẻ phạm lỗi mà không biết mình sai ở đâu.
Lý mẫu phất tay:
“Cút.”
Hắn đứng dậy, không nhìn ta, cúi đầu rời đi.
Rèm buông xuống, lay động mấy lượt.
Lý mẫu đưa tay về phía ta, ta bước đến nắm lấy.
“Làm khó con rồi.” Giọng bà khàn đặc, “Cái nhà này… vẫn phải nhờ con chống đỡ.”
Ta im lặng một thoáng:
“Mẫu thân, cứ để hắn nâng nàng vào cửa đi.”
Lý mẫu ngước mắt nhìn ta.
“Nếu Tô thị mãi không vào cửa, lời đồn bên ngoài sẽ không dứt. Tâm của Mộ Cẩn cũng không còn ở nơi con, muốn cản cũng không cản nổi. Chi bằng cho vào phủ, khỏi để hắn ngày ngày vướng bận.”
Lý mẫu nhìn ta hồi lâu, thở dài.
“Đứa trẻ này… ta là thay con thấy thiệt thòi.”
“Mẫu thân đối đãi với con tốt, con hiểu.”
Khi vén rèm bước ra, gió xuyên hành lang cuốn qua.
Ngẩng đầu liền thấy Lý Mộ Cẩn đứng đó.
Hắn đã nghe hết.
Dưới hành lang ánh sáng nửa sáng nửa tối, trong mắt hắn có điều gì đó d.a.o động.
“Đa tạ nàng.”
Ta gật đầu, xoay người rời đi.
Sau lưng vọng tới một câu:
“Sau này… ta sẽ đối tốt với nàng.”
Ta không quay đầu.
Xuyên qua hành lang, vòng qua bức bình phong, trăng đã lên cao.
Cẩn nhi đứng chờ dưới cổng hoa, thấy ta liền vội bước tới.
Ta đi được vài bước, chợt nhớ ra điều gì.
“Chuẩn bị xe.”
“Tiểu thư, đi đâu?”
Ta không đáp.
Đi gặp một con hồ ly ngàn năm.
02
Tư trạch của Triệu Dịch Huyền ở phía Đông thành, là một tiểu viện một gian không mấy nổi bật.
Đẩy cửa bước vào, trong chính phòng có tiếng đồ vật bị đập vỡ.
Gia nhân cúi rạp lưng lui ra, thấy ta như gặp cứu tinh, vội hành lễ rồi chạy đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Dịch Huyền đang ngồi trên tháp, nghe tiếng bước chân cũng không quay đầu:
“Cút.”
Ta dừng lại.
Hắn cũng không động.
Ta xoay người định rời đi.
Chưa kịp bước, phía sau đã vang lên tiếng sột soạt.
Tiếng chân đuổi tới, một tay nắm c.h.ặ.t cổ tay ta.
“Nàng thật sự định đi?”
Ta quay đầu.
Mặt hắn ửng đỏ.
Là vì tức giận.
Những ngày trước hắn bận, ta cũng bận, gần một tháng chưa gặp.
Cung yến đêm nay vốn là cơ hội hiếm có.
Khi hắn rời tiệc, còn ném cho ta một ánh mắt phong tình. Ta mượn cớ thay y phục, vòng qua điện phụ, hai người vừa thân mật đến mức quên trời đất—
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân.
Tiếp đó là giọng Cẩn nhi, qua cánh cửa ép thấp mà gấp gáp:
“Cô nương… Lý đại nhân. Lý đại nhân cùng Tô tiểu thư bị mấy vị mệnh phụ bắt gặp sau giả sơn rồi.”
Ta cúi đầu nhìn hắn.
Hắn cũng ngẩng lên nhìn ta.
Ánh mắt ấy, giống như con sói đang ngậm miếng thịt, lại bị người ta cưỡng ép tách miệng ra.
Ta chỉnh lại y phục, cúi đầu chạm nhẹ lên môi hắn:
“Quay lại tìm chàng.”
Hắn không động.
Ngồi đó, thân trần giữa đống y phục, nhìn ta mở cửa rời đi.
…
Lúc này, hắn vẫn nắm cổ tay ta, kéo ta trở lại.
Ta mặc cho hắn kéo, ngẩng mắt nhìn.
Ánh nến chiếu lên nửa khuôn mặt hắn, giữa mày vẫn còn vương vẻ giận dữ ban nãy.
Mím môi, nhưng đuôi mắt lại hơi rũ xuống, giống như con mèo đang chờ được dỗ dành.
Ta khẽ cười:
“Thật sự giận rồi sao?”
Hắn không đáp.
“Đã giận đến thế, còn ra gặp ta làm gì?”
Hắn hừ một tiếng, nhưng tay vẫn không buông.
Ánh mắt ta dừng trên người hắn — vẫn là y phục dự yến tối nay.
Gấm Thục dệt vàng, dưới ánh đèn chuyển động như có lưu quang.
Mày mắt được tô điểm, môi cũng điểm chút son, mềm ẩm, phơn phớt đỏ.
Hắn nhận ra ta đang nhìn, đuôi mắt khẽ nhướng.
Một lúc sau, bỗng lên tiếng:
“Hôm nay ta chuẩn bị trước hai canh giờ.”
“Trang điểm thế này, chỉ để trên yến tiệc cho nàng nhìn một cái.”
“Vậy mà nàng… lại dồn hết tâm tư lên người tên họ Lý kia.”
Ta không nhịn được cười:
“Đâu có dồn hết tâm tư lên hắn.”
Ta đưa tay đặt lên n.g.ự.c hắn.
“Trái tim này… chẳng phải đang ở đây sao?”
Hắn cúi đầu nhìn tay ta, rồi lại ngước lên nhìn ta, khóe môi đã khẽ cong.
“Vậy mà nàng đi dứt khoát như thế.”
Giọng vẫn còn nặng nề, nhưng lực trên tay đã buông lỏng.
Ta không đáp, chỉ nhìn hắn.
Ánh nến chập chờn, hắn mặc ta nhìn.
“Hôm nay ta có đẹp không?”
Ta gật đầu:
“Đẹp.”
Tiến lại gần, hạ thấp giọng:
“Không mặc… còn đẹp hơn.”
Tai Triệu Dịch Huyền lập tức đỏ bừng, một tay kéo ta vào trong.
Cửa khép lại phía sau, ngăn cách cả một khoảng trăng ngoài viện.