03
Sáng hôm sau, ánh sớm xuyên qua song cửa, ta đang đối gương trang điểm, bên ngoài truyền vào tin Lý Mộ Cẩn đã đến.
Hắn vòng qua sau bình phong, đứng lại, cũng không ngồi.
Hỏi chuyện Tô Y Y vào cửa nên lo liệu thế nào.
Ta đem quy củ của lương thiếp giảng lại một lượt.
Những thể diện nên có, ta không hề định cắt xén.
Hắn nghe, không xen lời.
Một lúc sau lại nói, muốn thêm sính lễ cho Tô Y Y, lấy từ tư khố của hắn.
Ta nói: “Được.”
Hắn như trút được gánh nặng, nhưng vẫn đứng đó chưa đi.
Trong gương có thể thấy nửa thân ảnh của hắn, tay buông xuống, đầu ngón tay khẽ miết hoa văn trên ống tay áo.
Ta đặt b.út kẻ mày xuống, quay đầu nhìn hắn:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Còn việc gì nữa sao?”
Hắn lắc đầu, nhưng vẫn đứng yên.
Một lát sau, bỗng mở miệng:
“Nàng… tối qua đau đầu, sao không sai người báo ta?”
“Đêm đã khuya, không tiện kinh động đến chàng.”
Yết hầu hắn khẽ động, cuối cùng chỉ gật đầu, xoay người bước ra ngoài.
Đến cửa lại dừng lại, quay lưng về phía ta, giọng hạ thấp:
“Sau này… có chuyện gì, cứ sai người báo cho ta.”
Rèm buông xuống.
Cẩn nhi nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Hôm nay hắn lại khác thường.”
Ta không đáp, chỉ nâng chén trà nhấp một ngụm.
Trà đã nguội.
…
Ngày Tô Y Y vào cửa, trời âm u.
Ta ngồi ở chính đường, hơi trà từng làn bốc lên.
Bên ngoài vang tiếng bước chân, rèm được vén lên, Lý Mộ Cẩn dìu nàng bước vào.
Bàn tay đỡ nơi khuỷu tay nàng, như nâng một vật dễ vỡ.
Nàng bước chậm, hắn liền theo chậm, cúi đầu nhìn chân nàng, sợ nàng vấp phải bậc cửa.
Ta chợt nhớ tới năm tân hôn, hội đèn.
Ta đoán trúng câu đố, giành được đèn, quay lại muốn đưa cho hắn xem.
Hắn đứng phía sau, chen giữa đám người chắn cho ta, cúi mắt nhìn ta.
Ánh lửa chiếu lên, khiến hàng mày ánh mắt hắn trở nên ôn nhu mềm mại, trong mắt như chứa cả một vũng đèn lung linh.
Ánh nhìn ấy… có lẽ là thứ gần với tình ý nhất mà đời này ta từng nhận được từ hắn.
“Tỷ tỷ, mời dùng trà.”
Tô Y Y cúi đầu, hai tay dâng chén trà.
Ta nhận lấy.
Nàng ngẩng mắt, liếc ta một cái rất nhanh.
Tựa như đang dò xét xem ta có dễ bị nắm thóp hay không.
Ta khẽ cười, ban thưởng cho nàng một bộ trang sức.
04
Sau hôn lễ ba ngày, hai người họ cãi nhau.
Vì chuyện lễ hồi môn.
Những gì Lý Mộ Cẩn chuẩn bị vốn đã hậu hĩnh, nhưng Tô Y Y lại nhắm trúng pho ngọc Phật trong kho của hắn.
——Ngọc trắng thượng hạng, lớn bằng lòng bàn tay, chất ngọc mịn, chạm khắc tinh xảo.
Tô Y Y nói, trong nhà tỷ muội chỉ mình nàng làm thiếp.
Nói pho Phật ấy phụ thân nàng nhất định sẽ thích, người già vui vẻ, người khác cũng không tiện nói thêm điều gì.
Nói nàng chỉ cầu xin lần này.
Lý Mộ Cẩn đã cho.
Tô Y Y không biết lai lịch pho ngọc Phật, nhưng ta biết.
Đó là lễ mừng thọ mà Lý Mộ Cẩn chuẩn bị cho mẫu thân.
Hắn sai người xuống phương Nam tìm ngọc, lại lên phương Bắc tìm thợ.
Tự mình trông coi việc điêu khắc, lại tự mình lên núi thỉnh cao tăng khai quang.
Hắn từng nói với ta, mẫu thân cả đời không có sở thích gì, chỉ tin thứ này, nhất định phải tìm cho được món tốt.
Kết quả thì sao?
Ta đến tìm Lý Mộ Cẩn.
Hắn đang đứng trước cửa sổ thất thần, thấy ta vào, có phần kinh ngạc.
“Mẫu thân đại thọ, chàng định làm thế nào?”
Hắn trầm mặc một lúc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta sẽ tìm một pho khác.”
“Chàng đi đâu tìm được pho giống hệt?”
Hắn không nói.
Ta nhìn hắn.
Một hồi lâu, hắn mới mở miệng:
“Bên mẫu thân… sau này có thể bù lại.”
Ta khựng lại:
“Bù lại?”
Sinh thần qua rồi, vẫn còn sinh thần sau.
“Bên Y Y… đã đưa rồi, cũng không thể lấy lại.”
Ta bật cười một tiếng:
“Lý Mộ Cẩn, chàng có biết mẫu thân chờ pho Phật này bao lâu không?”
“Bà biết chàng sẽ tặng gì, suốt một năm qua gặp ai cũng nhắc.”
“Đến ngày sinh thần, thân thích đều tới, bà sẽ bày pho Phật ra, để mọi người cùng nhìn thấy con trai bà hiếu thuận thế nào.”
“Chỉ còn một tháng nữa là đại thọ, chàng bảo bà lấy gì mà dâng?”
Môi hắn khẽ động, cúi đầu, giống như đứa trẻ phạm lỗi mà không biết mình sai ở đâu.
Ta xoay người rời đi.
Đến cửa, nghe hắn cất tiếng:
“Bên Y Y… phụ thân nàng ấy thích, nàng ấy cũng chỉ muốn làm vui lòng người già thôi.”
Ta giận đến bật cười:
“Phụ thân nàng ta thích, vậy mẫu thân chàng không cần thích nữa sao?”
Phía sau không còn tiếng đáp.
Ta vén rèm, bước ra ngoài.
05
Ta không muốn gặp Lý Mộ Cẩn.
Bèn kiếm cớ dọn đến biệt viện ở mấy ngày.
“Cứng đờ thế này.”
Ngón tay cái của Triệu Dịch Huyền men theo cổ ta ấn xuống, lực đạo không nặng không nhẹ.
Ấn một hồi, tay hắn liền trượt vào trong.
Ta nghiêng đầu nhìn hắn.
Hắn vẻ mặt nghiêm chỉnh:
“Thả lỏng.”
Ta bật cười, đưa tay chạm vào tay hắn, hắn lại lập tức rút về:
“Cô nương, chỉ phục vụ đứng đắn, không cung cấp thứ khác.”
Ta nhìn hắn, hắn nhìn ta.
Ánh nến chiếu vào đôi mắt ấy, sáng rực.
Ta đưa tay kéo thắt lưng hắn.
Hắn lùi lại:
“Ấy—”
Nhưng không lùi được.
Ta giữ một đầu dây, hắn nắm đầu kia.
Cả hai đều không buông.
“Cô nương,” hắn hắng giọng, “thật sự không có phục vụ khác.”
Ta cười.
Buông thắt lưng, đứng dậy, chuyển sang cởi áo hắn.
Hắn vừa né vừa giữ, miệng còn lẩm bẩm:
“Nàng còn như vậy ta gọi người đấy…”
Né rồi né, ngoại bào mở ra.
Né rồi né, trung y cũng lỏng.
Né rồi né… cuối cùng lại hôn lên.
05
Ánh nến lay động, trong màn chỉ còn tiếng thở dồn dập.
Hắn áp bên cổ ta, môi men theo xương quai xanh trượt xuống. Ta ngửa đầu, ngón tay luồn vào tóc hắn. Dây buộc tóc đã sớm lỏng, mái tóc đen buông xuống, cọ vào khiến người ngứa ngáy.
Hắn ngẩng mắt nhìn ta, đuôi mắt ửng đỏ, trong đồng t.ử ánh lên quang sắc.
Ta giơ tay nâng cằm hắn, hắn cúi xuống định hôn tiếp.
“Á! Cô gia sao lại đến đây!”
Ta cứng người.
Triệu Dịch Huyền cũng khựng lại.
Hai người đồng thời quay đầu, nhìn về phía cửa.
Ngoài cửa yên lặng một nhịp.
Sau đó là tiếng bước chân, từ xa đến gần.