Trong nhà, sủng thiếp giở trò, giữ c.h.ặ.t bà đỡ không cho vào.
Chính Lý mẫu nhận được tin, xách kiếm, dẫn theo y sư và bà đỡ xông vào.
Ánh kiếm như tuyết, c.h.é.m mở từng lớp cửa viện.
Nhưng cuối cùng, mẫu thân ta vẫn ra đi.
Chúng ta bị đưa về cựu trạch Nhữ Nam, nuôi dưỡng nơi tổ trạch.
Mỗi dịp lễ tết, luôn có vải vóc theo mùa, trâm cài mới gửi tới tận cửa.
Cách vài ngày lại có thư hỏi thăm:
Cô nương thân thể có khỏe không? Công t.ử tiểu thư học hành ra sao?
Xe ngựa cách trở, từ kinh thành đến Nhữ Nam, ít nhất cũng phải nửa tháng đường.
Nhưng lễ sinh thần của ta và đệ muội, chưa từng lỡ một lần nào.
Tựa như mẫu thân ta chưa từng rời đi.
Tựa như trên đời này, vẫn có người đếm từng ngày tháng, luôn nhớ đến chúng ta.
Khi ấy ta từng nghĩ, đứa con mà bà sinh ra… hẳn cũng là người tốt.
10
Thân bà mẫu dần dần như chiếc lá vào thu, ngày một nhẹ đi.
Ta ngày đêm túc trực bên cạnh.
Sắc t.h.u.ố.c, lau người, thay khăn — những việc ấy làm quen rồi, cũng không thấy mệt.
Chỉ là thỉnh thoảng ngẩng đầu, nhìn thấy bà nằm đó.
Gò má hõm xuống, xương gò má nhô lên, tựa như đã biến thành một người khác.
Mượn danh nghĩa Trưởng công chúa, ta từ Thái y viện chọn người đến xem bệnh.
Thái y nói là căn bệnh cũ từ nhiều năm trước, trước kia còn ép xuống được, nay dồn lại phát ra một lượt.
Không có phương pháp gì tốt, chỉ có thể dùng t.h.u.ố.c ôn bổ mà duy trì.
Bà mất vào ba ngày trước sinh thần.
Vốn định tổ chức đại thọ, lụa đỏ, nến hỷ, đào thọ, mì trường thọ… mọi thứ đều đã chuẩn bị đủ.
Hạ nhân ra vào tấp nập, miệng không ngừng nhắc “xung hỷ, xung hỷ”, mong rằng xua đi điều xấu, có lẽ sẽ khá lên.
Đêm ấy trước khi ngủ, bà nắm tay ta, nói rất nhiều.
“Sống mũi con,” bà đưa tay, đầu ngón tay khẽ chạm, “giống mẫu thân con. Đều là tướng mạo tốt.”
Ta thoáng ngẩn ra.
Năm mẫu thân ta qua đời, ta mới bảy tuổi, chỉ còn nhớ vài mảnh vụn.
——Bông ngọc lan trên trâm cài của bà, hương thơm ấm áp trên người bà, tay áo bà khi dạy ta kết dây.
Còn lại, đều đã mờ nhạt.
Rất nhiều chuyện, là sau khi gả vào đây mới biết.
Từ miệng bà mẫu.
Hóa ra bà cao ngang ta.
Hóa ra bà thích ăn lạc tô hấp đường, mỗi lần có thể ăn liền hai bát.
Hóa ra bà nhát gan, gặp sâu là có thể nhảy lên ghế, bịt tai kêu la hồi lâu.
Cuối cùng bà nói:
Trịnh ma ma trước kia từng được bà giúp đỡ, một mực ở lại hầu hạ, chưa từng trở về quê Dương Châu.
“Qua ít ngày nữa, con lo liệu chu toàn, để bà ấy hồi hương đi.”
Ta khẽ cười:
“Trịnh ma ma không rời được người đâu. Quay đầu lại lại bảo người đuổi bà ấy đi.”
Bà cũng cười theo:
“Không rời được là một chuyện, không thể rời lại là chuyện khác.”
“Bà ấy nhớ nhà. Ở đây không sống tốt. Đáng ra nên đi.”
Bà nhìn ta, ánh mắt từ hàng mày trượt xuống, dừng lại trên mặt ta rất lâu.
Thương tiếc cùng áy náy đan xen trong đó, khiến hốc mắt ta cay xè.
…Bà nói, đâu chỉ riêng Trịnh ma ma.
“Những chuyện đó…” giọng ta nghẹn lại, “con sẽ sắp xếp ổn thỏa.”
Bà thở phào.
Hơi thở dần dần trở nên yếu ớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi trời sáng, lụa đỏ đổi thành màn trắng.
07
Tang sự đổ xuống, việc lớn việc nhỏ đều cần người quyết định.
Báo tang, lập linh đường, tiếp khách phúng viếng, đáp lễ.
Người dưới dù giỏi đến đâu, đến lúc then chốt vẫn phải có người gật đầu.
Lý Mộ Cẩn thì việc gì cũng muốn ôm đồm, mà việc gì cũng không xử lý rõ ràng.
Vừa mới nhận lời với phòng kế toán kiểm tra danh sách lễ, quay đầu đã bị phòng sự vụ gọi đi định số bàn tiệc tang.
Chạy qua chạy lại hai bên, cuối cùng lại lạc mất chính mình.
——Người thì chạy đến trước linh đường quỳ.
Hai bên không tìm thấy hắn, lại tìm đến chỗ ta.
Ta đặt chén trà trong tay xuống, nhận lấy danh sách lễ còn đang kiểm tra dở.
Người dưới truyền lời, dè dặt nói bên đại gia… thực sự không lo xuể.
Không lo xuể thì thôi.
Cái phủ này vốn cũng không thể trông cậy vào hắn.
Mấy ngày sau đó, việc lớn việc nhỏ đều qua tay ta.
Thiệp báo tang, khách đến viếng, quy trình đưa tang, kinh văn cầu siêu của tăng nhân.
Đêm nằm xuống, trong đầu vẫn toàn là việc.
Từng chuyện từng chuyện cuộn qua, đến sáng lại phải dậy tiếp.
Linh đường đặt ở chính sảnh.
Màn trắng buông xuống từng lớp, gió thổi qua liền lay nhẹ.
Nến cháy ngày đêm, khiến cả gian phòng phủ một màu vàng u ám.
Ta cùng Lý Mộ Cẩn quỳ trước linh vị.
Hắn quỳ bên cạnh ta, từ sáng đến tối.
Người đến phúng viếng từng đợt từng đợt, hắn tiếp khách, đáp lễ, tạ viếng.
Chờ khách đi, lại quay về quỳ, đầu cúi thấp, vai run lên từng nhịp.
Khóc đến nức nở.
Ta không khóc.
Hốc mắt khô khốc, một giọt cũng không rơi ra được.
Chỉ quỳ đó, nhìn dòng chữ trên linh vị.
【Tiên tỷ Lý môn Chu thị Hàn Nhạn chi vị】
Chu Hàn Nhạn.
Đây là lần đầu tiên ta biết tên của bà.
Trước kia ta gọi bà là di mẫu, sau này gọi bà là mẫu thân.
08
Ngày lo xong tang lễ, hơi sức gượng chống bấy lâu vừa buông ra, người liền mềm nhũn mà khuỵu xuống.
Cẩn nhi phía sau vội đỡ một tay, lại không đỡ nổi, hai người cùng quỳ sụp dưới hành lang.
Y sư đến bắt mạch, nhắm mắt vuốt râu hồi lâu, lúc mở mắt ra thần sắc có phần cổ quái.
“Phu nhân đây là… hỷ mạch.”
Lý Mộ Cẩn đứng bên rèm, tưởng mình nghe nhầm.
“Đã hơn một tháng.” Y sư thu dọn gối bắt mạch, “Phu nhân lo nghĩ nhiều, ăn uống ít, may còn trẻ, cần tĩnh dưỡng cho tốt…”
Những lời sau đó, Lý Mộ Cẩn không còn nghe lọt nữa.
Hơn một tháng.
Những năm này, số lần hắn đến phòng nàng, một bàn tay cũng đếm được.
Mỗi lần là ngày nào, tình cảnh ra sao, hắn nhớ rõ mồn một.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Không có.
Không có lần nào khớp với cái “hơn một tháng” này.
——Đứa trẻ là của ai?
Hắn nhớ lại đêm ấy.
Nàng từ biệt viện trở về, hắn chờ sẵn trong phòng.