Dưới ánh nến, hắn nhìn thấy nơi cổ áo nàng có một vết đỏ.
Muỗi đốt.
Khi đó hắn tự nói với mình như vậy, cũng nói với nàng như vậy.
Đầu hạ rồi, muỗi mòng nhiều.
Lời đã nói ra, nàng không đáp.
Hắn cũng không dám nhìn thêm.
Sau đó mẫu thân xảy ra chuyện, vết tích kia bị hắn giấu sâu vào tận đáy lòng, như phủ một lớp vải lên, giả vờ chưa từng thấy.
Giờ đây, lớp vải ấy bị người ta giật phăng.
09
Khi ta tỉnh lại, Cẩn nhi đang túc trực bên cạnh.
Mắt đỏ hoe, thấy ta mở mắt, liền nhào tới, đem mọi chuyện nói ra sạch sẽ.
Ta ngẩn người hồi lâu.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nghe rồi, chợt bật cười một tiếng.
Cẩn nhi sợ đến im bặt, nhìn ta dò xét, như sợ ta vì quá kích động mà xảy ra chuyện.
Ta không kích động.
Kinh hoảng, sợ hãi, áy náy — những thứ đáng ra phải có, lại không thứ nào nổi lên.
Nổi lên, chỉ là một hơi thở.
Một hơi thở đã nén rất lâu, nay bỗng buông ra.
——À, hắn đã phát hiện.
Vậy thì chuyện này dễ xử rồi.
Khi mẫu thân còn sống, ván cờ này dù khó đến đâu, ta cũng nguyện chơi tiếp.
Bà đối đãi với ta tốt, ta liền nghĩ, nhẫn nhịn một chút, chịu đựng một chút, rồi cũng sẽ qua.
Bà mong gia đình này hòa thuận êm ấm, ta thay bà chống đỡ là được.
Nhưng giờ bà đã không còn.
Trong phủ này, còn điều gì đáng để ta chịu đựng nữa?
Vốn dĩ còn đang phiền não.
Không lý do mà nhắc đến hòa ly, khó mở miệng.
Giờ thì tiện rồi.
Ta sai người gọi Lý Mộ Cẩn đến.
Chỉ có hai người chúng ta, câu đầu tiên ta nói với hắn là:
“Bên ngoài ta có người, đã một thời gian.”
Từng câu từng câu ném ra, vừa nói vừa nhìn sắc mặt hắn.
Chờ hắn nổi giận, chờ hắn đập phá, chờ hắn làm ầm ĩ long trời lở đất.
Ta đã nghĩ kỹ rồi, hắn ném gì ta cũng nhận, đập gì ta cũng chịu.
Hòa ly cũng được, hưu thê cũng xong.
Thế nào cũng được.
Nhưng hắn nghe xong, trên mặt lại không có biểu cảm gì.
Ta ngừng lại, nhìn hắn.
Hắn cúi mắt đứng một lúc, rồi bỗng ngẩng lên nhìn ta.
Ánh mắt ấy, khó mà nói rõ là gì.
Rồi hắn nói:
“Nàng nghỉ ngơi đi. Dưỡng thân cho tốt rồi hãy nói.”
Xoay người rời đi.
Ta nhìn tấm rèm lay động, ngẩn ra hồi lâu.
Chỉ vậy thôi?
…Cũng được.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Trịnh ma ma, ta liền mặc kệ tất cả.
Ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.
Cẩn nhi dâng t.h.u.ố.c thì ta uống, dâng cơm thì ta ăn.
Chuyện trong phủ, một mực không hỏi.
Dù trời có sập xuống, cũng không liên quan đến ta nữa.
10
Đến ngày thứ mười, Lý Mộ Cẩn mới đến.
Hắn nói muốn cùng ta nói chuyện, trước đó đã cho lui hết mọi người.
Quỳ bên giường ta, trong tay nâng một bát t.h.u.ố.c.
Hốc mắt đỏ ngầu vì thức trắng, tựa như mấy ngày chưa chợp mắt.
Hắn nói, uống đi. Sau này chúng ta sống cho tốt.
Ta nhìn chằm chằm bát t.h.u.ố.c, không nhận.
Hắn lại đưa tới gần hơn:
“Diệu Đàn, chúng ta vốn dĩ như trước đã rất tốt rồi, nàng đừng phá hỏng nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta ngẩng mắt nhìn hắn.
Trong đáy mắt hắn có lệ quang, nhưng không phải hối hận, mà là cầu xin.
Cầu ta nghe lời, cầu ta nuốt xuống, cầu ta coi như những chuyện kia chưa từng xảy ra.
“Ta biết. Nàng bên ngoài có người, là vì ghen với Y Y. Là ta không tốt, đã lạnh nhạt nàng quá lâu.”
Hắn nói sau này sẽ không như vậy nữa.
Nói sau này sẽ thường đến.
Nói còn chuyện con cái… sau này có thể sinh lại.
Ta nghe, nghe rồi bỗng muốn cười.
Hóa ra, trong mắt hắn, cái gọi là “rất tốt” bấy lâu nay… là như vậy.
Hắn không bạc đãi ta, vậy ta không nên oán.
Nếu ta có oán, ắt là vì một nữ nhân khác.
Chỉ cần hắn sau này ghé qua nhiều hơn vài lần, ta liền phải biết đủ.
Phải xóa sạch những chuyện kia, tiếp tục thay hắn chống đỡ cái nhà này.
Ta hỏi hắn:
“Chàng có biết đứa trẻ kia là của ai không?”
Hắn khựng lại một chút:
“Ta không muốn biết.”
Đáp nhanh mà nhẹ, như đã chuẩn bị sẵn.
Ta bật cười thành tiếng.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, giọt lệ nơi đáy mắt rốt cuộc cũng rơi xuống:
“Nàng cười cái gì?”
Ta không đáp.
Hắn bỗng lao tới, một tay bóp cằm ta, một tay nâng bát t.h.u.ố.c ép vào miệng.
Thuốc đắng tanh, b.ắ.n tung tóe ướt cả y phục.
Ta giãy, hắn ép, khớp ngón tay kẹp nơi má ta, siết đến đau nhức.
Ta giơ tay.
Một cái tát.
Hắn nghiêng mặt sang một bên, bát t.h.u.ố.c tuột khỏi tay, đập vào mép giường, vỡ vụn.
Hắn không động.
Vai run lên từng hồi, rồi chậm rãi ngã ngồi xuống.
Ánh nến lay động, soi thấy nước mắt hắn từng giọt rơi xuống.
Rơi trên mu bàn tay, rơi trên mảnh sứ, rơi trong vũng t.h.u.ố.c loang.
Hắn không ngẩng đầu, chỉ khàn giọng, lặp đi lặp lại một câu:
“Ngày tháng tốt đẹp như vậy… sao nàng lại…”
Những lời phía sau, ta không còn nghe rõ.
11
Đêm ấy, ta dọn đến biệt viện.
Lý Mộ Cẩn không chịu hòa ly.
Ta sai người đưa thư hòa ly qua, hắn trả lại nguyên vẹn.
Gửi lần thứ hai, vẫn bị trả.
Đến lần thứ ba, hắn nhìn qua một lượt, sắc mặt trắng bệch như giấy.
Nắm c.h.ặ.t mấy tờ giấy đứng đó hồi lâu, cuối cùng nhét vào trong n.g.ự.c, xoay người đi vào.
Rồi đến Viên gia.
Chỉ nói ta giận dỗi, đòi hòa ly, nói hắn ở nhà khuyên thế nào cũng không được.
Xin nhạc phụ đại nhân đến một chuyến, giúp khuyên giải.
Phụ thân ta dẫn theo kế mẫu đến.
Kế mẫu là người mở lời trước:
“Con đã chịu đựng bao năm, lo liệu cái nhà này, lão thái thái cũng là do con tiễn đi, tang sự lo chu toàn, cả kinh thành ai mà không khen một câu.”
“Giờ khó khăn lắm mới vượt qua, Mộ Cẩn cũng đã hiểu chuyện hơn chút, con lại buông tay như vậy, để cho người khác hưởng lợi sao?”
“Con nghĩ kỹ chưa? Từng cành cây ngọn cỏ trong Lý phủ đều qua tay con, thật nỡ bỏ sao?”
Ta:
“Con nỡ.”
Kế mẫu nghẹn lời.
Phụ thân ta đứng bên, sắc mặt trầm đến mức như có thể nhỏ nước.
Kế mẫu gượng cười hai tiếng:
“Đứa trẻ này, lời nói lúc nóng giận không tính, nghĩ lại đi.”
Ta:
“Không phải lời lúc nóng giận.”
Kế mẫu nhìn ta, lại nhìn phụ thân ta, lúng túng nâng chén trà.
Phụ thân ta bỗng lên tiếng:
“Ngươi ra ngoài.”
Kế mẫu sững lại, đặt chén trà xuống đứng dậy, nhìn ta một cái.