Đương Hướng Kim Đình

Chương 6



Ánh mắt ấy ta hiểu — là bảo ta đừng cãi, hãy nói chuyện cho t.ử tế.

 

Ta không đáp.

 

Cửa khép lại, trong phòng trở nên yên tĩnh.

 

Phụ thân nhìn ta, ta cũng nhìn ông.

 

Ông là người mở lời trước.

 

Từng câu từng chữ, đều lấy danh tiếng ra mà ép.

 

Nói rằng con có biết sau này bên ngoài sẽ đồn đại thế nào không?

 

Nói rằng tang kỳ chưa hết đã đòi hòa ly, là bất hiếu bất nghĩa.

 

Nói rằng mẹ chồng xương cốt còn chưa lạnh, con đã muốn rời đi.

 

Nói rằng còn có đệ muội của con, sau này chúng sẽ ngẩng đầu làm người thế nào.

 

Nói rằng mấy đời Viên gia chưa từng xảy ra chuyện như vậy.

 

11

 

Khóe mắt chân mày ông đều lộ vẻ lý trực khí tráng.

 

Giống như đã cúi đầu nửa đời người, rốt cuộc cũng có thể đứng thẳng trước mặt ta.

 

Ta bỗng mở miệng:

“Thanh danh Viên gia? Chẳng phải đều bị ông làm hỏng hết rồi sao?”

 

Ông sững lại.

 

“Dung túng sủng thiếp hãm hại chính thất,” ta nói từng chữ một, “bất nhân bất nghĩa, ông là thứ tốt đẹp gì?”

 

Mặt ông đỏ bừng như gan lợn:

“Ngươi—!”

 

“Ta cái gì? Lúc mẫu thân ta qua đời, ông ở đâu? Đêm bà tắt thở, ông có kịp trở về không? Ngày bà hạ táng, ông có đưa tiễn không? Bao năm qua ông có từng hỏi chúng ta sống c.h.ế.t ra sao? Lễ tiết của Lý gia năm nào cũng đến, còn ông — thân là phụ thân — đã từng sai người hỏi thăm một câu chưa?”

 

“Giờ thì hay rồi, sợ ta làm mất mặt ông, lại vội vàng chạy đến nói chuyện thanh danh.”

 

Ngón tay ông chỉ vào ta, run rẩy:

“Ngươi… ngươi cái đồ nghịch—”

 

“Người đâu.”

 

Giọng ta không lớn, nhưng cửa lập tức mở ra. Gia nhân ùa vào.

 

Ta nhìn phụ thân, từng chữ từng chữ nói:

“Tiễn khách.”

 

Ông sững sờ.

 

Gia nhân tiến lên, mỗi người một bên giữ lấy cánh tay ông.

 

Ông giãy giụa, không thoát được, bị kéo ra ngoài, miệng vẫn không ngừng mắng.

 

Mắng ta nghịch đạo, mắng ta bất hiếu.

 

Tiếng mắng dần xa.

 

Cuối cùng cửa viện khép lại, không còn nghe thấy gì nữa.

 

12

 

Triệu Dịch Huyền sau khi biết ta mang thai, ngây người rất lâu.

 

Ngây xong, phản ứng đầu tiên là xin lỗi.

 

Hắn nói hắn quên uống t.h.u.ố.c.

 

Hắn không thích trẻ con — điều này hắn từng nói.

 

Nói sinh con nguy hiểm quá lớn.

 

Vốn dĩ chúng ta cũng không định có con, nhưng hắn sợ ta uống t.h.u.ố.c hại thân thể.

 

Đặc biệt nhờ Thái y viện điều chế nam t.ử tránh t.h.a.i thang, uống trước khi gần gũi.

 

Chỉ có lần đó là quên.

 

Ta phất tay, không để tâm.

 

Một lát sau, hắn trèo lên giường, ôm lấy ta:

“Giờ phải làm sao? Hòa ly hay không?”

 

Ta nghiêng đầu nhìn hắn:

“Hòa chứ.”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Vậy vấn đề bây giờ nằm ở đâu?”

 

Ta chớp mắt:

“Bước thứ nhất — hắn không chịu.”

 

Hắn nhìn ta một lúc, bật cười vì tức.

 

Nhưng cũng không tức lâu.

 

——Bởi vì Lý Mộ Cẩn tự mình tìm đến.

 

Khi đó Triệu Dịch Huyền đang bóc quýt cho ta.

 

Hắn nhìn ta, ta chỉ tay về phía bình phong.

 

Hắn trốn vào sau bình phong, còn trừng ta một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta không để ý, mặc cho Lý Mộ Cẩn bước vào.

 

Hắn ngồi xuống, ánh mắt quét một vòng trong phòng.

 

Quét đến chỗ bình phong thì dừng lại.

 

——Vạt áo của Triệu Dịch Huyền lộ ra một đoạn.

 

Lý Mộ Cẩn thu lại ánh nhìn, giả như không thấy.

 

“Diệu Đàn, ta đã suy nghĩ nửa tháng.”

 

“Nàng đã không nỡ bỏ đứa trẻ, vậy thì sinh ra đi, ta nhất định sẽ coi như con ruột.”

 

Giọng hắn trầm thấp, khàn đi vì mấy ngày qua lao lực.

 

“Nhà mẹ đẻ nàng như vậy, nếu hòa ly rồi lại mang theo đứa trẻ, thì sống thế nào?”

 

Hắn lại kéo Tô Y Y vào câu chuyện.

 

Nói sau này sẽ sắp xếp nàng ta ở ngoại viện, hai bên không can dự.

 

Trong lời nói, tựa như bao năm qua, điều ta cầu chỉ là kéo hắn rời khỏi bên nàng ta.

 

——Hắn cho rằng ta có người bên ngoài, là vì không cam tâm.

 

Không cam tâm hắn không yêu ta, nên tìm một kẻ thay thế.

 

Tìm mãi tìm mãi, lại khiến chính mình lún vào, sinh ra đứa trẻ không thể thu xếp.

 

Giờ hắn lấy chuyện đó ép ta.

 

Đứa trẻ không thể tùy tiện xử trí, phải mang về nuôi dưỡng.

 

Hắn cho danh phận, cho điều kiện, cho một gia đình t.ử tế.

 

Trước kia ta có tự hạ thấp mình thế nào cũng được, nhưng đứa trẻ vô tội, không thể theo ta mà hồ đồ.

 

Phẫn nộ cùng hoang đường dâng lên trong lòng.

 

Vì sao hắn lại cho rằng… ta sẽ vì hắn mà tự hủy hoại bản thân mình?

 

13

 

Ban đầu ta gả cho Lý Mộ Cẩn, là vì muốn sống một đời yên ổn.

 

Hắn là người thật thà, không có nhiều tâm tư rối rắm.

 

Ta nghĩ, tương kính như tân cũng được, chí ít vẫn hơn phụ thân ta.

 

Chỉ là về sau sống lâu, mới phát hiện không phải như vậy.

 

Con người Lý Mộ Cẩn này, làm bằng hữu có lẽ còn được.

 

Nhưng làm người đầu gối tay ấp… thì khó.

 

Mẫu thân hắn bảo bọc hắn quá kỹ.

 

Hắn chưa từng dầm mưa, chưa từng chịu gió.

 

Sau khi thành gia, mọi việc tự nhiên đổ lên đầu ta.

 

Trong ngoài phủ đệ, từng việc từng việc đều qua tay ta.

 

Đêm đêm dưới đèn đối sổ đến canh ba, hắn hỏi ta có mệt không.

 

Ta nói mệt, hắn liền bảo: vậy thì nghỉ đi.

 

Nhưng ta nghỉ rồi, việc thì sao?

 

Vẫn chất đó.

 

Chất đó, đợi ta khỏe lại rồi xử lý.

 

Ta đâu cần hắn hái trăng cho ta.

 

Chỉ là khi có ngày không chống nổi, có một người có thể đỡ lấy một tay.

 

Nhưng Lý Mộ Cẩn… vĩnh viễn ngã trước ta một bước.

 

Năm ấy, mẫu thân hắn và ta lần lượt đổ bệnh.

 

Hắn hoảng loạn, muốn giúp, lại không biết bắt đầu từ đâu.

 

Gia bộc trung thành bày kế, chỉ dẫn từng bước.

 

Hắn hớn hở đi làm, làm việc nào hỏng việc ấy.

 

Ba ngày giày vò, trong phủ càng thêm rối loạn.

 

Cuối cùng vẫn là ta gắng gượng chống thân mà dậy lo liệu.

 

Nếu không, chờ ta khỏi bệnh, cục diện còn tệ hơn.

 

Hắn chỉ đứng bên cạnh nhìn.

 

Ngay cả rót một chén nước cũng không nghĩ tới.

 

Lần đó bệnh kéo dài nửa tháng.

 

Sau này nghe nói hắn đi chép kinh, nói là cầu phúc cho ta.

 

Cẩn nhi kể lại cho ta nghe, khi ấy ta đang uống t.h.u.ố.c, đắng đến tê cả lưỡi.

 

Nghe xong cũng không nói gì, chỉ nghĩ… nếu lúc đó hắn đút cho ta một viên đường, còn hơn chép trăm cuốn kinh.