16
Buổi chiều, ánh dương xiên qua song cửa, rải đầy mặt án.
Ta và Triệu Dịch Huyền ngồi sát bên nhau phê tấu.
Hắn phê nhanh, ta phê chậm.
Hắn phê xong một chồng liền đẩy sang, ta nhận lấy xem lại một lượt.
Những chỗ bỏ sót thì chọn ra, chỗ phê cẩu thả thì gạch đi, viết lại bên cạnh.
Việc này đã làm nhiều năm.
Ban đầu là vì hắn bận, lúc đến gặp ta còn mang theo tấu chương.
Phê được một lúc, tiện tay rút một bản đưa cho ta.
Chỉ là những bản thỉnh an, toàn lời thừa.
Ta tưởng hắn ngại phiền, liền giúp hắn lọc bỏ lời rỗng, khoanh lại chỗ quan trọng.
Sau đó, tấu thỉnh an dần ít đi, chính sự dần nhiều lên.
Tấu nghị, điều trần, tấu của Lục bộ — từng bản từng bản đưa đến tay ta.
Rồi sau nữa, hắn trực tiếp đẩy cả chồng sang, bản thân thì nghiêng sang một bên đọc sách nhàn.
Ngày đó ta nhìn hắn rất lâu.
Ta nói, ta là nữ t.ử.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn ta như nhìn một thứ cổ hủ lạc hậu:
“Năm đó nàng học hành lần nào cũng đứng đầu, đừng lãng phí.”
…
Phê đến nửa chừng, hắn bỗng đặt b.út xuống:
“Sắp rồi.”
Ta không ngẩng đầu.
“Chuyện chúng ta thành thân, trước cuối tháng có thể xong.”
Tay ta khựng lại.
Hắn đặt tấu xuống, trượt người xuống, gối đầu lên đùi ta.
Ta cúi đầu nhìn hắn.
Gương mặt ấy ngược sáng, mày mắt giãn ra, như đang nói một chuyện hết sức bình thường.
Ta hé miệng:
“Thật ra chàng không cần làm đến mức này.”
Hắn chớp mắt:
“Mức nào?”
Giọng điệu thật sự không hiểu.
Như thể ta vừa nói điều gì kỳ quái.
Ngoài cửa sổ có chim kêu hai tiếng, rồi lại im.
Ánh dương chiếu xuống, phủ lên mày mắt hắn một lớp vàng nhạt.
Ta bỗng không biết nên nói thế nào.
Nói “ta sợ sau này chàng sẽ hối hận”? Hay nói “ta sợ mình không thể cho chàng nhiều như vậy”?
Đều không phải.
Ta mở miệng:
“Triệu Dịch Huyền.”
“Ừ?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Chàng yêu một người… là kiểu dốc hết tâm can. Còn ta… hình như không phải.”
Hắn không động, cứ thế nhìn ta.
“Chàng cho mười phần, ta đại khái chỉ trả lại sáu bảy phần.”
“Ta quen giữ lại một phần. Giữ lại để khỏi thiệt, giữ lại để ngày sau không quá khó coi.”
Lời vừa nói ra, trong lòng bỗng trống rỗng một thoáng.
Ta nhìn hắn.
Chờ hắn nhíu mày, chờ hắn nói “vậy chẳng phải ta rất thiệt sao”.
Hắn nghe xong.
Không nói gì.
Chỉ nằm trên đùi ta, ngước mắt nhìn lên.
Một lúc lâu, bỗng bật cười.
“Viên Diệu Đàn.”
“Ừ.”
“Ta mười một tuổi đã quen biết nàng rồi.”
17
Ta đợi một lúc, không thấy hắn nói tiếp.
Cúi đầu nhìn.
Người này không biết nghĩ đến điều gì, khóe môi từng chút từng chút cong lên.
Cong mãi, rồi bật cười thành tiếng.
Ta liếc hắn một cái.
Hắn mím môi, vội vàng nén lại.
Một lát sau, lại cong lên.
“Chàng nghĩ gì vậy?”
Hắn không đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trở mình ngồi dậy, cúi xuống hôn ta.
Môi chạm xuống, nhẹ nhàng, từng chút từng chút.
Chạm qua giữa mày, qua mi mắt, qua khóe môi.
“Viên Diệu Đàn,” hắn gọi tên ta, giọng trầm trong hơi thở, “ta không phải đến để cùng nàng làm một cuộc trao đổi.”
Ta khựng lại.
Hắn lùi ra một chút, nhìn ta.
Trong mắt chứa đầy ánh sáng.
“Không ai quy định tình yêu phải thế nào. Nàng như vậy… đã rất tốt.”
Ta nhìn hắn.
Ánh dương từ phía sau chiếu tới, phủ lên mày mắt hắn một lớp vàng nhạt.
Ta nghiêng người hôn hắn.
Lần này nụ hôn chậm rãi, vấn vít, như gió cuối xuân.
Ngoài cửa sổ có tiếng chim hót hai tiếng.
Ta giơ tay, vòng lấy cổ hắn.
Bóng nắng nghiêng về tây, cả gian phòng ấm áp mềm mại.
Sau này hắn nói với ta, hôm đó những lời ta nói, hắn đều hiểu.
Điều hắn hiểu, không phải là “ta không thể cho chàng nhiều như vậy”.
Mà là — giữa những lần cân nhắc đi cân nhắc lại, thứ ta đang cân nhắc, rõ ràng là…
làm thế nào để không phụ hắn.
-HOÀN CHÍNH VĂN-
Ngoại truyện: Góc nhìn của Triệu Dịch Huyền
01
Năm mười một tuổi, Triệu Dịch Huyền làm một chuyện lớn.
Nói cho đúng, là muội muội hắn làm, còn hắn đứng ra gánh tội.
Triệu Trường Doanh đã cắt râu của Thái phó.
Một bên dài, một bên ngắn, nham nhở như ch.ó gặm.
Thái phó dâng tấu lên ngự tiền, hoàng đế hỏi là ai làm, Triệu Trường Doanh lùi về sau một bước.
Triệu Dịch Huyền bị đẩy ra.
Hắn quay đầu trừng nàng.
Nàng mấp máy môi: năm trăm lượng.
Hắn quay lại, nhấc cằm:
“Là con cắt.”
Hoàng đế nhìn hắn, hắn cũng nhìn lại hoàng đế.
Nhờ năm xưa mẫu thân hắn chỉ nhờ một chén rượu mà được sủng ái, phụ hoàng hắn chỉ có hai đứa con, chẳng lẽ lại đ.á.n.h c.h.ế.t hắn?
Không thể.
Nhưng có thể đày đi.
02
Viên tiên sinh năm xưa từng ở Quốc T.ử Giám, dạy qua tiên thái t.ử, cũng dạy qua phụ hoàng hắn.
Sau này không dạy nữa.
Bởi vì… quá thích mắng người.
Mắng hoàng t.ử không chịu học, mắng đồng liêu không làm việc.
Mắng đến hứng, ngay cả hoàng đế cũng bị lôi vào vài câu.
Hoàng đế nhẫn nhịn ông ba năm, cuối cùng thật sự không chịu nổi.
Tại chỗ bãi chức, Viên tiên sinh gói hành lý, trở về Nhữ Nam.
Trước khi đi, phụ hoàng hắn gửi một bức thư.
Viên tiên sinh hồi âm ba phong.
Phong thứ nhất, mắng phụ hoàng hắn một trận.
Nói: con trai mình dạy không nổi, lại ném sang ta làm gì? Chỗ ta là nơi thu rác chắc?
Phong thứ hai, chưa hết giận, lại mắng đến tổ phụ hắn.
Nói: lúc tiên đế còn sống còn biết nghe lời can gián, sao lại sinh ra cái thứ như ngươi? Lại còn để thứ ấy làm hoàng đế?
Phong thứ ba, rốt cuộc nguôi giận.
Nói: cứ ném đứa trẻ qua đây đi.
Phụ hoàng hắn cầm ba phong thư, mặt xanh như tàu lá.
Cuối cùng nghiến răng sai người chuẩn bị xe.
03
Viên tiên sinh thu nhận học trò không phân quý tiện, trong lão trạch tụ tập cả một đám thiếu niên, ồn ào đến mức có thể lật tung mái nhà.
Khi ấy hắn chưa gọi là Triệu Dịch Huyền, mà là A Huyền.
Tiên sinh đối ngoại nói hắn là con của cố nhân, gửi gắm ở đây, người ngoài cũng không hỏi thêm.
Ăn ở đều tại Viên gia.
Hắn hòa đồng với tất cả mọi người.
Đám trẻ kia gọi hắn A Huyền, gọi đến thân thiết.
Hắn hòa vào trong đó, với ai cũng thân, với ai cũng xưng huynh gọi đệ.
Nhưng người đầu tiên hắn ghi nhớ… là Viên Diệu Đàn.