Hôm ấy trời mưa.
Sau này hắn từng nghĩ, nếu hôm đó nàng nhìn hắn thêm một lần—
Hoặc căn bản không nhìn hắn—
Có lẽ mọi chuyện đã không đến nông nỗi này.
Nhưng hết thảy lại là như thế—
Mưa bụi dệt thành rèm, phủ lên trời đất một màn mờ ảo.
Khi hắn ngẩng đầu, nàng vừa từ đầu hành lang bước tới.
Vành ô hơi nghiêng, lộ ra một đoạn cằm.
Qua làn mưa, qua cả vườn xuân đang tàn chưa tàn, đôi mắt ấy rơi về phía hắn.
Nhẹ đến mức như cánh hoa lướt qua mặt nước, đến một gợn sóng cũng lười lưu lại.
Chỉ một lần.
Rồi thu về.
Nàng đi qua, bước chân không dừng, chiếc ô cũng không nghiêng lệch.
Chỉ có hải đường ngoài hành lang không chịu nổi mưa, rơi lả tả lên nửa vai nàng.
Nàng không phủi, mặc cho những cánh hoa tàn dính trên y phục, rồi theo gió rơi xuống.
Nàng… không hề để tâm.
04
Về sau, Triệu Dịch Huyền thử bắt chuyện với nàng.
Chọn một quyển sách, tiến lại gần hỏi một chữ.
Nàng ngẩng mắt, liếc qua, chỉ vào dòng chú nhỏ bên góc phải:
“Ở đây có viết.”
Rồi cúi đầu, tiếp tục lật sách.
Hắn đứng đó, chờ một lúc.
Nàng không ngẩng lên.
Hắn lúng túng rời đi, trong lòng có chút không dễ chịu.
Trước kia ở hoàng gia, hắn là kẻ được nâng niu.
Sau này đến Viên gia, cũng vẫn như vậy.
Hắn đi đến đâu cũng náo nhiệt.
Chỉ có nàng—
Người khác vây quanh hắn, nàng thì không.
Người khác gọi tên hắn, nàng đến mở miệng cũng lười.
Có lần hắn cố ý đi ngang trước mặt nàng, bước thật chậm.
Nàng đến nhìn cũng không nhìn.
Hắn bỗng nhiên khó chịu.
Đêm về trằn trọc không ngủ được, nghĩ mãi không thông.
Vì sao?
Ngoài hiên tiếng côn trùng rì rầm, ánh trăng nhạt trải đầy giường.
Hắn nhìn chằm chằm đỉnh màn, trong đầu chỉ có một ý nghĩ—
Vì sao nàng lại không nhìn hắn thêm một lần?
05
Về sau, Triệu Dịch Huyền cũng học được cách khôn khéo.
Không trực tiếp tìm nàng, mà tìm người bên cạnh nàng.
Viên gia con cháu đông đúc, chính phòng thứ phòng chen chúc một chỗ, hắn lần lượt làm quen.
Chỉ mấy ngày công phu, đã trở thành “A Huyền ca ca”.
Quen thân rồi, bọn họ dẫn hắn đến Nam viện.
Cả đám ồn ào xông vào, gọi “tỷ tỷ”, “Diệu Đàn tỷ”, “đại tỷ tỷ”, tiếng gọi vang cả một góc.
Hắn không gọi như vậy.
Hắn đứng dưới hành lang, gọi thẳng cả họ tên:
“Viên Diệu Đàn.”
Nàng quay đầu.
Ánh mắt ấy rơi xuống, mang theo chút nghi hoặc.
Hắn bỗng có chút đắc ý.
Gọi “tỷ tỷ” thì vô số, gọi thẳng tên… chỉ có mình hắn.
“Viên Diệu Đàn.”
Hắn lại gọi thêm một tiếng.
Nàng đáp lại.
Sau đó, hắn gọi rất nhiều lần.
Lẫn trong đám đông mà gọi, tranh thủ gọi một tiếng.
Gặp riêng cũng gọi, gọi xong liền đứng chờ.
Mỗi một lần, nàng đều quay đầu.
06
Triệu Dịch Huyền lui tới ngày càng nhiều.
Viên Diệu Đàn đối với hắn, cũng như đối với các đệ muội.
Trên bàn có bánh vân phiến hắn thích, trên án chuẩn bị sẵn thiếp chữ hắn cần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn luyện chữ, nàng ngồi bên đọc sách, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn, nói nét này lệch rồi.
Hắn cố ý viết lệch, chờ nàng chỉ.
Nàng chỉ xong, hắn lại viết cho ngay.
Niềm đắc ý ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Một ngày nọ, hắn đứng dưới hành lang chờ, bên trong ồn ào náo nhiệt.
Đệ muội ruột thì đòi nàng làm diều, đệ muội họ thì chen nhau muốn nàng giảng sách.
Mấy đứa họ xa cũng không chịu kém, ôm lấy tay áo nàng gọi “tỷ tỷ”.
Nàng đáp từng đứa.
Đứa này xoa đầu, đứa kia véo má, miệng luôn miệng “được rồi được rồi, đều làm, đều làm”.
Triệu Dịch Huyền đứng bên ngoài nhìn, bỗng nhiên nhận ra điều gì đó không ổn.
——Hắn không phải là đặc biệt.
Cũng không phải là duy nhất.
Đệ muội còn có phân thứ tự.
Thân thì cùng một mẫu thân, họ thì cùng một tông tộc, xa thì cũng có chút huyết mạch.
Còn hắn—
Chẳng là gì cả.
Không có gì khiến nàng đứng về phía hắn.
Cũng không có gì khiến hắn có thể gần gũi nàng.
07
Từ sau ngày ấy, hắn không còn hòa vào đám trẻ kia nữa.
Mỗi ngày tự mình chạy đến Nam viện.
Nàng đi đâu, hắn theo đó, không gần không xa, cứ lặng lẽ theo phía sau.
Nàng quay đầu nhìn, hắn liền đứng yên, ánh mắt sáng rực.
Có lần, Viên Diệu Đàn hỏi hắn:
“Sao vậy?”
Hắn đáp:
“Sao là sao?”
“Ngày nào cũng chạy đến chỗ ta.” Nàng khựng lại một chút, “là sao?”
Hắn hé miệng.
Không nói được.
Thật sự là không nói được.
Ban đầu là hiếu kỳ, là hiếu thắng.
Muốn xem trong mắt người này rốt cuộc chứa thứ gì, vì sao lại không chịu nhìn hắn thêm một lần.
Nhưng rồi hắn thấy được cái tốt của nàng.
Thấy nàng đối tốt với người khác, cũng thấy chính con người nàng tốt đẹp ra sao.
Hắn muốn nàng đối với hắn như vậy.
Nhưng nàng… đối với ai cũng như vậy.
Phần dành cho hắn, lẫn trong phần dành cho người khác, không tách ra được, cũng chẳng xếp được thứ tự.
Thế là hắn muốn tranh một phần đặc biệt, muốn giành lấy vị trí duy nhất.
Chỉ có thể mặt dày bám riết không buông, dần dần kéo gần khoảng cách.
8
Có lần hắn cùng bạn chơi đùa, ngã mạnh, trầy xước chút da.
Bạn bè vây quanh hỏi có sao không, hắn xua tay nói không sao.
Một mình cà nhắc đi về, đến cổng Nam viện, thấy nàng đang ngồi dưới hành lang đọc sách.
Hắn dừng lại.
Nàng nghe động tĩnh, ngẩng đầu, ánh mắt rơi lên người hắn.
“Sao ra nông nỗi này?”
“Ngã một cái.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Giọng hắn vẫn bình ổn, chính hắn cũng nghĩ là không sao.
Nhưng nàng đứng dậy bước tới, ngồi xuống xem vết thương.
Nhíu mày nói:
“Đã rỉ m.á.u rồi, sao không xử lý?”
Thế là hắn… bỗng không chịu nổi nữa.
Khóc đến vô cớ, nước mắt lộp bộp rơi xuống.
Rõ ràng không đau, rõ ràng vừa nãy còn ổn.
Trong màn lệ nhòe, có người lấy tay áo lau cho hắn.
Lực đạo nhẹ nhàng, từ khóe mắt lau xuống má, một lần, rồi lại một lần.
Hắn nấc nghẹn, ngẩng đầu lên.
Qua làn nước mắt, hắn nhìn nàng, mờ mờ ảo ảo, chỉ thấy một bóng dáng.
Rồi nước mắt được lau khô.
Thế giới bỗng trở nên rõ ràng.
Đôi mắt ấy ở rất gần, trong trẻo sáng ngời, như lưu ly vừa được mưa gột rửa.
Trong đồng t.ử phản chiếu chính hắn — mắt đỏ, mũi cũng đỏ, xấu xí vô cùng.
Nhưng nàng không hề chê hắn.
Hắn bỗng không biết phải làm gì.