GIỚI THIỆU:
Ta trời sinh có chút ngốc nghếch, lại mang mệnh khắc phu.
Bảy tuổi đính hôn từ bé, vị hôn phu đi du hồ gặp thuyền lật, c.h.ế.t đuối.
Mười tuổi lại định thân, vị hôn phu cưỡi ngựa ngã thành tàn tật, khóc lóc đòi hủy hôn.
Mười ba tuổi bỏ ra số tiền lớn mới định được hôn sự, Trạng nguyên lang đi đạp thanh gặp sét đ.á.n.h, tại chỗ tắt thở.
Bà mối vừa thấy ta còn chạy nhanh hơn gặp quỷ.
Ta lại thấy như thế rất tốt.
Cho đến khi phụ thân bị vu oan hãm hại, vào ngục chịu tội, Thái t.ử ép ta làm thiếp, đến hầu hạ bạch nguyệt quang của hắn.
Nghe nói vị Thừa tướng sắt đá quyền khuynh triều dã kia, thê t.ử đầu đã qua đời, từ đó chưa từng tục huyền.
Ta xách hai hộp bánh hạnh nhân, hùng dũng bước tới phủ Thừa tướng:
“Thừa tướng đại nhân, ngài có thiếu một người vợ không?”
01
Khắc phu thì khắc phu thôi, dù sao một mình ta sống còn sung sướng hơn bất kỳ ai.
Hôm nay trời đẹp.
Ta ngồi xổm dưới hành lang cho Đại Hoàng ăn.
Đại Hoàng là con ch.ó hoang ta nhặt về nuôi, trung thành hết mực.
Ta cầm tín vật đính ước mà Thái t.ử Tống Mẫn Thần tặng để chọc nó.
Ba tháng trước, không biết hoàng đế nghĩ thế nào, lại có ý chỉ hôn ta cho Thái t.ử.
Cả kinh thành đều cá cược xem Thái t.ử có thể sống thêm được mấy ngày, nói đây là chuẩn bị vì nước hy sinh.
Đại Hoàng sáp lại gần, đuôi vẫy như trống bỏi.
“Cắn nhẹ thôi nhé, vỡ rồi tên Thái t.ử keo kiệt đó lại nhảy dựng lên c.h.ử.i bới.”
Đại Hoàng ngậm miếng ngọc bội, đột nhiên cong lưng lên, nôn đến trời đất quay cuồng.
Ta ngồi xổm xuống xoa đầu nó, đau lòng vô cùng:
“Biết thế đã không lấy ra chọc ngươi rồi, cái thứ quỷ quái gì thế này, chẳng lẽ còn có độc?”
Xuân Đào xách hộp thức ăn chạy tới:
“Tiểu thư! Đó là ngọc bội đính ước của Thái t.ử điện hạ mà! Sao người có thể lấy cho ch.ó gặm được chứ!”
“Nhưng nó thật sự có độc mà, ngươi xem Đại Hoàng sắp c.h.ế.t đến nơi rồi.”
“Nếu Thái t.ử thích thì bảo hắn tự nhặt về đeo đi.”
Lời còn chưa dứt, ngoài cửa viện đã vang lên tiếng quát giận dữ.
02
“Thẩm Ngọc Yên! Ngươi muốn c.h.ế.t sao!”
Thái t.ử Tống Mẫn Thần đạp cửa xông vào.
“Ngươi dám đem ngọc bội đính ước của cô cho ch.ó gặm? Ngươi cố ý phải không!”
Ta gật đầu, vô cùng chân thành.
“Thái t.ử điện hạ sau này đừng tặng mấy thứ như thế nữa, phí bạc lắm.”
Tống Mẫn Thần tức đến run người.
“Đó là tín vật đính ước! Là tâm ý của cô dành cho ngươi!”
“Ngươi có hiểu thế nào là tín vật đính ước không? Bao nhiêu người cầu còn chẳng được!”
“Hiểu chứ.”
Ta nghiêng đầu, chỉ về phía đình nghỉ bên cạnh.
“Là cái tâm ý lần trước ngài nói với Sở Lan Lan trong Ngự Hoa viên ấy.”
“'Nếu không phải phụ hoàng ban hôn, cô tuyệt đối không cưới con nha đầu khắc phu xui xẻo này. Đợi sau khi đăng cơ sẽ lập nàng làm Hoàng hậu, lúc đó ném ả vào lãnh cung cho ch.ó gặm.'”
“Là cái tâm ý đó phải không?”
Đám thị vệ và nha hoàn xung quanh lập tức cúi đầu.
Mấy bà t.ử đang quét dọn thậm chí còn xoay người đi, bịt miệng cười.
“Ngươi! Ngươi dám nghe lén cô nói chuyện!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Hôm đó ta đang hái hoa hòe ở đó, giọng ngài lớn như vậy, cách ba con phố cũng nghe thấy.”
“Với lại, danh tiếng khắc phu của ta ngài đâu phải không biết.”
“Ba vị hôn phu trước cộng lại còn chẳng ghép nổi một thân thể lành lặn.”
“Nếu ngài không sợ trở thành người thứ tư, cứ việc cưới ta.”
“Ngươi! Ngươi!”
Tống Mẫn Thần tức đến nghẹn một hơi, suýt nữa ngất xỉu.
“Tốt lắm! Cô đã chịu đủ cái đồ sát tinh khắc phu như ngươi rồi!”
“Hủy hôn! Lập tức hủy hôn!”
“Cô muốn xem thử, ngoài cô ra, còn kẻ nào không sợ c.h.ế.t dám cưới ngươi!”
Nói xong, hắn đá đổ chậu hoa bên cạnh, phất tay áo bỏ đi.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn, vui vẻ vỗ tay.
“Tốt quá! Cuối cùng cũng hủy hôn rồi!”
“Xuân Đào, chúng ta ra phố mua kẹo vẽ ăn đi, lâu lắm rồi chưa ăn.”
“Tiện thể mời đại phu khám cho Đại Hoàng luôn. Nếu Đại Hoàng c.h.ế.t, ta sẽ bắt hắn đền cho ta mười con.”
Xuân Đào đỡ trán, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.
“Tiểu thư, người thật sự không lo lắng chút nào sao?”
“Bây giờ cả kinh thành chẳng còn ai dám đến cầu thân với người nữa rồi.”
“Sau này người phải làm sao đây?”
“Không ai cưới thì không ai cưới.”
“Ở nhà cho ch.ó ăn, đọc sách cũng rất tốt mà.”
03
Đại phu khám bệnh cho Đại Hoàng vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
“Tiểu thư, con ch.ó này của cô trúng phải loại kịch độc đấy. Nếu không nôn ra kịp thời, e rằng đã c.h.ế.t tại chỗ rồi.”
Lão đại phu vuốt chòm râu, trên mặt đầy vẻ kinh hãi.
Trong lòng ta cũng thấy sợ hãi về sau.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Biết thế đã ném thẳng thứ đó xuống hố xí rồi, không nên hại Đại Hoàng.
“Đa tạ đại phu. Tiền t.h.u.ố.c...”
Vừa rồi mua bánh hạnh nhân với kẹo vẽ đã tiêu gần hết, số tiền đồng còn lại trong túi kêu leng keng.
“Thôi vậy, lão phu từng chịu ân của Thượng thư đại nhân, không lấy một đồng nào. Chỉ là tiểu thư, sau này cô phải cẩn thận đấy.”
Giọng ông nặng nề, ánh mắt mang theo vẻ thương hại mà ta không hiểu nổi.
Ta gãi đầu, không hiểu lắm.
Chẳng phải chỉ là hòn đá rách do Thái t.ử tặng thôi sao?
Sao làm như ta sắp mất mạng đến nơi vậy?
Dắt Đại Hoàng vừa rẽ vào đầu ngõ nhà mình, đã thấy trước cửa hỗn loạn vô cùng.
“Phu nhân! Tiểu thư! Không xong rồi!”
Quản gia Trương bá vừa chạy vừa hét:
“Lão gia bị người ta đàn hặc tội tham ô thuế muối, tư thông với địch quốc, đã bị tống vào thiên lao rồi! Ba ngày sau sẽ bị xử trảm!”
Thẩm phu nhân mắt tối sầm, ngã vật xuống đất.
Đám nha hoàn cuống cuồng đỡ bà lên giường.
Người bấm nhân trung, người đút nước.
Sau khi tỉnh lại, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, khóc đến đứt từng khúc ruột.
“Ngọc Yên! Cha con bị oan!”
“Ông ấy cả đời thanh liêm chính trực, sao có thể tham ô, thông đồng với địch được chứ!”
“Con đi cầu xin Thái t.ử đi! Nể tình giao tình trước đây giữa hai đứa, bảo ngài ấy cứu cha con!”
Ta nhất thời có chút ngẩn người, gật đầu:
“Mẹ đừng khóc nữa, con đi cầu Thái t.ử điện hạ ngay đây. Cùng lắm thì con quỳ dập đầu với ngài ấy.”