Gả Cho Cố Tướng

Chương 2



04

 

Vừa đi đến cửa, đã gặp tên tiểu thái giám do Tống Mẫn Thần sai tới.

 

Hắn phất cây phất trần trong tay, ngẩng cổ còn cao hơn cả trời.

 

“Thẩm tiểu thư, tạp gia phụng mệnh Thái t.ử điện hạ tới chỉ cho cô một con đường sáng.”

 

“Thái t.ử nói rồi, nể tình giao tình trước đây giữa hai người, ngài ấy có thể cầu xin Hoàng thượng tha cho Thẩm Thượng thư một mạng.”

 

Mắt ta sáng lên, như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng:

 

“Thật sao? Tốt quá rồi! Thái t.ử điện hạ đúng là người tốt!”

 

Vương thái giám cười lạnh một tiếng.

 

“Nhưng có một điều kiện.”

 

“Cô phải vào Đông cung làm trắc thất, mỗi ngày hầu hạ cô nương Sở Lan Lan.”

 

Không khí lập tức đông cứng lại.

 

“Vậy chẳng phải là làm thiếp sao?”

 

“Thế có phải mỗi ngày trời chưa sáng đã phải dậy thỉnh an Sở cô nương không?”

 

“Với lại mỗi ngày ta phải ngủ đủ bốn canh giờ, còn phải cho Đại Hoàng ăn nữa, lấy đâu ra thời gian hầu hạ nàng ta?”

 

Vương thái giám sững người, nhìn ta như nhìn kẻ ngốc.

 

“Thẩm tiểu thư! Đến nước này rồi mà cô còn nghĩ đến chuyện ngủ nướng sao?”

 

“Ta mà không ngủ đủ bốn canh giờ mỗi ngày là sẽ đau đầu.”

 

“Với lại Sở Lan Lan yếu đuối như thế, ta hầu hạ không tốt đâu.”

 

“Lỡ chọc nàng ta nổi giận, nàng ta lại bảo Thái t.ử c.h.é.m đầu ta thì phải làm sao?”

 

Vương thái giám tức đến mặt tím tái, chỉ thẳng vào mũi ta mà mắng.

 

“Ngoài Thái t.ử điện hạ ra, không ai cứu được cha cô!”

 

“Cô không chịu làm trắc thất, thì cứ chuẩn bị nhặt xác cho cha mình đi!”

 

05

 

Ta sốt ruột đến mức đi vòng vòng không ngừng.

 

Đột nhiên nhớ tới mấy lời đồn đại nghe được ngoài phố dạo trước.

 

Người lợi hại nhất kinh thành chính là Cố Đình Chiêu.

 

Đương triều Thừa tướng kiêm Thái t.ử Thái phó, đến cả Hoàng đế cũng phải nể mặt hắn ba phần.

 

Lần trước có một vị Ngự sử mắng hắn một câu.

 

Bị hắn mắng đến mức hộc m.á.u tại chỗ, từ quan về quê.

 

Mắt ta sáng lên, đập mạnh vào đùi một cái.

 

“Có rồi! Ta không làm thiếp nữa. Ta muốn gả cho thầy của Thái t.ử!”

 

Vương thái giám lập tức hóa đá, như vừa nghe thấy chuyện hoang đường nhất thiên hạ.

 

“Thẩm tiểu thư! Cô điên rồi sao! Cố Thái phó đã ba mươi tư tuổi rồi, hơn cô tận mười tám tuổi!”

 

“Thì sao chứ?”

 

Ta đáp đầy lý lẽ.

 

Nói xong cũng chẳng thèm để ý đến hắn nữa, lôi năm lượng bạc dành dụm suốt nửa năm ra rồi bỏ đi.

 

Ta chạy tới Tây Nhai mua hai hộp bánh hạnh nhân vừa mới ra lò.

 

Đây là món duy nhất ta thấy còn ngon hơn cả kẹo vẽ, bình thường tiếc tiền chẳng nỡ mua.

 

“Xuân Đào, đi phủ Thừa tướng với ta!”

 

Xuân Đào sợ đến mềm nhũn cả chân.

 

“Tiểu thư! Cố Thái phó là Ngọc Diện Diêm La đó! Nghe nói ngài ấy g.i.ế.c người không chớp mắt!”

 

“Không sao. Ta mang đồ ăn ngon cho hắn, ăn của người ta thì khó lòng từ chối.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

06

 

Nửa canh giờ sau, ta đứng trước cánh cổng son đỏ thẫm của phủ Thừa tướng.

 

Thẳng thắn nói với thị vệ rằng ta tới cầu hôn.

 

Hai tên giữ cổng nhìn nhau ngơ ngác.

 

Rõ ràng chưa từng gặp cô nương nào to gan như vậy.

 

Xung quanh đã tụ tập không ít dân chúng tới xem náo nhiệt, chỉ trỏ bàn tán.

 

“Đó chính là Thẩm Ngọc Yên, sao chổi khắc phu ấy phải không? Nàng ta dám tới phủ Thừa tướng cầu hôn?”

 

“Điên rồi à! Cố Thừa tướng là người thế nào chứ? Sao có thể cưới nàng ta!”

 

“Ta thấy nàng ta cùng đường rồi, đành mặt dày tự đưa mình tới cửa thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đúng lúc ấy, một nam nhân mặc võ phục màu huyền bước ra.

 

Hắn đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới một lượt:

 

“Thừa tướng đang xử lý công vụ, không gặp khách.”

 

Ta đưa cho hắn một miếng bánh hạnh nhân:

 

“Ngươi nói với Cố Thái phó rằng ta thật sự có việc gấp.”

 

“Nếu ngài ấy không cưới ta, cha ta sẽ c.h.ế.t.”

 

“Cha ta c.h.ế.t rồi, ta sẽ treo cổ trước cổng phủ Thừa tướng, để cả kinh thành đều biết ngài ấy thấy c.h.ế.t không cứu.”

 

Lâm Mặc im lặng một lát, rồi dẫn ta vào trong.

 

Ta theo Lâm Mặc bước vào thư phòng.

 

Cố Đình Chiêu đang ngồi sau án thư xử lý công văn.

 

Mái tóc đen được cố định bằng một cây trâm ngọc mỡ dê.

 

Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím.

 

Tim ta bất giác giật thót.

 

Thì ra đây chính là Ngọc Diện Diêm La.

 

Đẹp thật đấy.

 

Đẹp hơn Thái t.ử gấp một trăm lần.

 

07

 

Ta bước đến trước bàn, đặt hai hộp bánh hạnh nhân lên đó.

 

Cố Đình Chiêu ngẩng mắt nhìn ta, khiến ta vô thức lùi lại một bước.

 

“Cố Thái phó, ta tên là Thẩm Ngọc Yên, năm nay mười sáu tuổi.”

 

“Ta biết cho ch.ó ăn, biết mài mực.”

 

“Chữ viết không đẹp nhưng vẫn đọc được.”

 

“Người khác đều nói ta khắc phu, nhưng ta thấy mạng ngài cứng lắm, chắc chắn không khắc c.h.ế.t được.”

 

“Ta mệnh cứng, có thể trấn trạch, còn có thể chắn sát khí giúp ngài.”

 

Cố Đình Chiêu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ta.

 

Ta tiếp tục tự giới thiệu:

 

“Cha ta bị người ta hãm hại, hiện đang bị giam trong thiên lao, ba ngày nữa sẽ bị xử trảm.”

 

“Ngài mà cưới ta, ta sẽ giúp ngài quản giáo tên học trò Thái t.ử không nghe lời kia.”

 

Ta cứ tưởng hắn sẽ sai người dùng gậy đ.á.n.h đuổi ta ra ngoài.

 

Không ngờ Cố Đình Chiêu lại cầm một miếng bánh hạnh nhân lên c.ắ.n một miếng.

 

Ánh mắt hắn khẽ động.

 

Thoáng hiện lên một tia cảm xúc phức tạp.

 

“Ngon không?”

 

Ta căng thẳng nhìn hắn.

 

Hắn gật đầu:

 

“Cũng được.”

 

Ta vui mừng vỗ tay:

 

“Vậy ngài đồng ý cưới ta rồi sao? Tuyệt quá! Cha ta được cứu rồi!”

 

Cố Đình Chiêu đặt b.út xuống.

 

“Lâm Mặc.”

 

Lâm Mặc vội vàng ôm kiếm bước tới:

 

“Đại nhân!”

 

“Chuẩn bị sính lễ, theo quy cách cao nhất của nhất phẩm phu nhân, đưa tới Thẩm phủ.”

 

“Đến thiên lao truyền lời, vụ án của Thẩm Thượng thư sẽ do ta đích thân thẩm tra lại.”

 

Ta lập tức hóa đá.

 

Miệng há to đến mức nhét vừa cả một quả trứng.

 

“???”

 

Lâm Mặc cũng ngây người, mắt suýt nữa rớt ra ngoài:

 

“Đại nhân! Xin suy nghĩ lại! Nàng ấy mới mười sáu tuổi! Cả kinh thành sẽ cười ngài trâu già gặm cỏ non mất!”

 

Cố Đình Chiêu thản nhiên liếc ta một cái:

 

“Nàng ấy mệnh cứng, vừa hay có thể trấn trạch.”