Gả Cho Cố Tướng

Chương 10



34

 

Hoàng đế nổi trận lôi đình, giao Liễu Minh Viễn cho các diêm công ở Hoài Nam xử trí.

 

Để nguôi cơn phẫn nộ của dân chúng.

 

Cả họ Liễu bị xử trảm, Liễu Quý phi bị ban rượu độc, Sở Lan Lan bị sung làm quan kỹ.

 

Ba ngày sau, tại diêm trường Hoài Nam.

 

Nơi đây cỏ dại mọc um tùm, mỗi tấc đất đều thấm đẫm m.á.u của các diêm công.

 

Ngay cả lá cỏ cũng vàng úa héo tàn.

 

Các diêm công từ sớm đã đào sẵn một cái hố sâu tới ngang lưng người.

 

Liễu Minh Viễn bị ném xuống hố, quan bào hoa lệ ngày nào giờ đã thành giẻ rách.

 

Muối thô chui vào những vết thương từng bị rạch trên người hắn, chui cả vào mũi và miệng.

 

Đó là nỗi đau còn gấp mười lần d.a.o cắt.

 

“Tha cho ta đi! Ta không dám nữa! Ta thật sự không dám nữa!”

 

Liễu Minh Viễn gào khóc t.h.ả.m thiết giữa đống muối.

 

Hai tay hắn điên cuồng cào cấu những hạt muối chí mạng ấy, nhưng càng cào, muối càng lún sâu hơn.

 

Không ai để ý tới hắn.

 

Muối đổ xuống ngày một nhiều, ngọn núi muối trắng xóa dần dần nhấn chìm mọi giãy giụa của hắn.

 

Cuối cùng nhấn chìm cả tiếng kêu của hắn.

 

Liễu Minh Viễn nhờ muối mà phát tài, nhờ muối mà hại người.

 

Cả đời coi muối là mạng sống.

 

Cuối cùng lại bị chính muối ăn mòn xương cốt đến c.h.ế.t.

 

Đó là báo ứng mà hắn đáng phải nhận.

 

Ta đứng từ xa nhìn tất cả, nước mắt lặng lẽ trượt xuống.

 

Ta hướng về bãi cỏ hoang ấy, thật sâu cúi mình một lễ.

 

Đại thù đã báo, nỗi oan của ta cũng được rửa sạch hoàn toàn.

 

Hoàng đế hạ chỉ truy phong Tô Uyển làm Trung Liệt Trưởng Công chúa, lập từ đường, dựng miếu thờ.

 

Cuối cùng người ta tìm thấy phụ thân trong mật thất của phủ họ Liễu, nhưng ông đã qua đời từ nhiều ngày trước.

 

Hoàng đế truy phong phụ thân ta làm Trung Dũng Công, truy phong mẫu thân ta làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân.

 

Tất cả những diêm công từng bị Liễu Minh Viễn bức hại đều được chia ruộng đất và tiền an gia.

 

35

 

Người trong kinh thành đều cho rằng, lần này Cố Đình Chiêu càng thêm quyền khuynh triều dã.

 

Chàng được phong làm Nhiếp Chính Vương, phụ tá Thái t.ử Tống Mẫn Thần giám quốc.

 

Nhưng không ai ngờ, chàng chỉ làm đúng ba tháng.

 

Lão Hoàng đế băng hà, truyền ngôi cho Thái t.ử.

 

Tống Mẫn Thần sau khi đăng cơ ngồi trên long ỷ hỏi:

 

“Thầy thật sự muốn đi sao?”

 

“Cả đời này của thần, c.h.é.m g.i.ế.c quyết đoán đã đủ rồi.”

 

“Tâm nguyện lớn nhất của thần, chính là ở bên nàng ấy, sống những ngày tháng bình thường.”

 

Khi nói những lời ấy, ánh mắt chàng chỉ nhìn về phía ta.

 

Một tháng sau, Cố Đình Chiêu đưa ta đến bên hồ Thái Hồ ở Giang Nam.

 

Chúng ta mua một tiểu viện ven hồ.

 

Trong viện trồng đầy hoa sen và củ ấu.

 

Từ đó không còn hoa hạnh nữa, cũng không còn muối nữa.

 

Hơi nước Giang Nam ấm áp dịu dàng, ngay cả gió cũng mềm mại như tơ.

 

Vết sẹo trên lưng ta dần dần lành lại, mỗi lần soi gương, dấu vết dữ tợn ấy đã nhạt đi rất nhiều.

 

Tựa như một đóa sen nhàn nhạt nở trên sống lưng.

 

Mỗi buổi sớm, chàng đều cùng ta tản bộ bên hồ.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chiều tối, chúng ta lại ngồi dưới gốc cây quế trong sân.

 

Cố Đình Chiêu bóc một đài sen rồi đưa cho ta:

 

“Nếm thử xem, đài sen năm nay đặc biệt ngọt.”

 

Ta nhận lấy, c.ắ.n một miếng, vị ngọt thanh lan thẳng tới tận đáy lòng.

 

Đôi mắt ta cong cong như vầng trăng non:

 

“Ngọt hơn tất cả những gì ta từng ăn.”

 

“Chúng ta sẽ không trở lại kinh thành nữa, cứ ở đây, canh giữ hồ sen này, sống hết một đời.”

 

Ta tựa vào lòng chàng, ngửi hương mực tùng quen thuộc trên người chàng.

 

Đó là mùi hương khiến ta an tâm nhất.

 

Năm tháng bình yên, năm năm trường an.

 

Con bé ngốc mang tiếng “khắc phu” của kinh thành năm nào, cuối cùng cũng không còn khắc ai nữa.

 

36

 

Một năm sau, ta thuận lợi sinh hạ một bé trai bụ bẫm.

 

Cố Đình Chiêu đặt tên cho con là Cố Niệm Chiêu, nhũ danh là Mộ Ngọc.

 

Đứa nhỏ này đúng là một Cố Đình Chiêu thu nhỏ, chỉ có tính cách là giống ta.

 

Những đứa trẻ khác khi thôi nôi thì chọn bàn tính hay b.út lông, nó lại chọn đồ ăn.

 

Những đứa trẻ khác học nói thì gọi cha gọi mẹ trước, còn nó lại học chỉ tay về phía tiểu trù phòng rồi kêu “đói”.

 

Cố Đình Chiêu trêu nó, phải rất lâu sau nó mới khanh khách cười.

 

Thường là chúng ta đã cười xong rồi, nó mới bắt đầu vui vẻ.

 

Hai năm sau nữa, trong nhà có thêm một cô con gái, đặt tên là Cố Niệm Uyển.

 

Niệm Uyển giống ta như đúc, mềm mại đáng yêu.

 

Nhưng tính tình lại giống hệt Cố Đình Chiêu.

 

Mới nhỏ xíu đã luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc, ai trêu cũng không cười.

 

Có lần Cố Đình Chiêu muốn bế con bé, ai ngờ nó giơ bàn tay nhỏ ra đẩy nhẹ:

 

“Phụ thân, nam nữ thụ thụ bất thân, còn ra thể thống gì nữa.”

 

Cố Đình Chiêu đứng hình tại chỗ.

 

Ta ở bên cạnh cười đến suýt không thở nổi.

 

Mặc quần áo cho bọn trẻ là nhiệm vụ độc quyền của chàng.

 

Rõ ràng đôi tay ấy có thể cầm kiếm g.i.ế.c địch, vậy mà mỗi lần cài chiếc cúc áo bé tí lại run như sàng.

 

Buổi chiều là thời gian tản bộ cố định của chúng ta.

 

Cây lựu trong vườn đã chín, chàng ngồi trên ghế đá bóc lựu.

 

Mộ Ngọc đứng bên cạnh trông ngóng tha thiết, Cố Đình Chiêu ngay cả mí mắt cũng chẳng nâng lên:

 

“Mẫu thân con cần bồi bổ cơ thể, con ăn bánh bao nhỏ của con đi.”

 

Mộ Ngọc tủi thân đến mức cái miệng có thể treo được bình dầu, quay đầu liền đuổi theo con ch.ó Đại Hoàng để trút giận.

 

Buổi tối lại càng là thời gian kể chuyện bất di bất dịch.

 

Cố Đình Chiêu ôm hai quyển sách.

 

Một quyển nói về trị quốc an bang.

 

Một quyển kể những chuyện kỳ lạ chốn giang hồ.

 

Uyển Nhi nghe vô cùng chăm chú, còn Mộ Ngọc thì nghe đến chảy cả nước miếng.

 

Đợi bọn trẻ ngủ rồi, chàng liền kéo ta vào lòng:

 

“Phu nhân, hay là chúng ta sinh thêm đứa thứ ba nhé?”

 

Trong cái nhà này, địa vị được xếp hạng rõ ràng đến mức khiến người ta không biết nói gì:

 

Con gái đứng thứ nhất, ta đứng thứ hai, Đại Hoàng đứng thứ ba, con trai đứng thứ tư.

 

Cố Đình Chiêu tự xếp mình cuối cùng, nhưng chàng lại vô cùng hưởng thụ điều đó.

 

-HẾT-