Tống Mẫn Thần vỗ n.g.ự.c bảo đảm:
“Ta lấy ngôi vị Thái t.ử ra bảo đảm, chỉ cần cô giao chứng cứ, ta nhất định sẽ bảo vệ cô chu toàn.”
Ta trầm mặc rất lâu, như cuối cùng đã bị thuyết phục.
Rồi lấy từ cổ ra một cây trâm bạc hoa hạnh buộc bằng sợi dây đỏ.
Đó là cây trâm giả mà ta đã chuẩn bị từ trước.
“Chứng cứ nằm trong cây trâm này, nhưng ngươi phải hứa với ta, nhất định phải cứu phụ thân ta.”
Tống Mẫn Thần nhận lấy cây trâm bạc, trên mặt lộ vẻ vui mừng:
“Cô yên tâm, ta nhất định nói được làm được!”
Sở Lan Lan núp ngoài cửa nghe lén, lập tức chạy đi báo tin cho Liễu Minh Viễn.
Chiều hôm đó, Liễu Minh Viễn hạ lệnh nhốt ta vào một cỗ tù xa đặc chế.
Do năm trăm tinh binh hộ tống, suốt đêm áp giải về kinh.
Ta biết, con cá cuối cùng cũng đã c.ắ.n câu.
31
Ngày đại thọ của Hoàng đế.
Trong ngoài hoàng cung canh phòng nghiêm ngặt.
Tư binh của Liễu Minh Viễn đã thay thế toàn bộ cấm quân, khống chế mọi cửa cung.
Hắn mặc một thân mãng bào thêu rồng vàng bốn móng, đắc ý bước vào Kim Loan điện.
Ngay cả khi hành lễ với Hoàng đế cũng chỉ chắp tay qua loa.
Yến tiệc vừa tới tuần rượu thứ ba, Liễu Minh Viễn đột nhiên đập bàn đứng dậy.
Tay cầm phần chứng cứ giao tiêu giả mạo kia, quỳ xuống khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Bệ hạ! Thần có việc hệ trọng cần tâu! Tể tướng Cố Đình Chiêu lòng lang dạ sói, độc chiếm đại quyền vận chuyển muối!”
“Thậm chí còn bí mật cấu kết với Bắc Địch, mưu đồ cướp ngôi đoạt vị!”
“Đây là chứng cứ sắt đá tìm được trên người trọng phạm Thẩm Ngọc Yên, còn có lời khai chính miệng của Thẩm Ngọc Yên!”
Nói xong, hắn vỗ tay.
Hai thị vệ áp giải ta bước vào.
Trên mặt ta vẫn còn những vết roi chưa lành.
Trông giống như đã chịu đủ cực hình, cuối cùng không thể không khuất phục.
Liễu Minh Viễn chỉ vào ta, hướng về bá quan văn võ nói:
“Nàng ta đã khai hết rồi, mười hai năm trước chính là do Cố Đình Chiêu sai nàng ta sát hại Tô Uyển, sau đó vu oan cho thần.”
“Nhiều năm qua, Cố Đình Chiêu vẫn âm thầm nuôi dưỡng tư binh, tích trữ lương thảo, chỉ chờ ngày hôm nay tạo phản!”
“Nếu không phải thần phát hiện kịp thời, giang sơn tươi đẹp này đã rơi vào tay gian tướng rồi!”
Những quan viên đã sớm quy phục Liễu Minh Viễn lập tức đứng ra phụ họa.
Yêu cầu Hoàng đế lập tức bắt giữ Cố Đình Chiêu.
Cố Đình Chiêu đứng đầu bá quan, sắc mặt bình tĩnh như mặt nước c.h.ế.t.
Ánh mắt lạnh lùng nhìn Liễu Minh Viễn, như đang nhìn một tên hề nhảy nhót.
Liễu Minh Viễn tưởng rằng Cố Đình Chiêu không còn gì để nói, càng thêm đắc ý quên mình.
Hắn quay sang Hoàng đế, chắp tay nói:
“Xin Bệ hạ lập tức hạ chỉ, tống Cố Đình Chiêu vào thiên lao, nghiêm hình khảo vấn, lôi hết đồng đảng ra!”
Sắc mặt Hoàng đế nặng nề, nhìn Cố Đình Chiêu nói:
“Cố ái khanh, những gì Quốc cữu nói có phải là thật không? Khanh có điều gì muốn nói với trẫm?”
Cố Đình Chiêu vừa định mở miệng, Liễu Minh Viễn đã giành trước một bước, quát lớn:
“Bệ hạ! Đừng nghe hắn ngụy biện nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Người đâu, lập tức bắt Cố Đình Chiêu lại! Kẻ nào dám chống cự, g.i.ế.c không tha!”
Ngay lúc thị vệ rút đao, ta đột nhiên lên tiếng.
32
Ta giằng khỏi tay thị vệ, chậm rãi quỳ xuống.
“Bệ hạ, chứng cứ trong tay Liễu Minh Viễn là giả, là do thần phụ và Cố tướng cố ý làm ra.”
“Chứng cứ thật ở đây.”
Dứt lời, ta một tay x.é to.ạc áo tù sau lưng, để lộ vết thương khâu chằng chịt dữ tợn.
Giữa tiếng kinh hô của mọi người, ta rút chủy thủ bên hông một thị vệ bên cạnh, rạch thẳng vào da thịt.
Máu tươi lập tức trào ra, nhuộm đỏ cả tấm lưng.
Ta nhịn cơn đau thấu tim, kéo ra cuộn giao tiêu đã thấm đẫm m.á.u.
“Bệ hạ! Đây mới là chứng cứ thật sự!”
“Trên đó ghi lại toàn bộ tội trạng của Liễu Minh Viễn: tàn sát diêm trường, chôn sống diêm công, buôn lậu binh khí và mưu đồ tạo phản!”
Liễu Minh Viễn nhìn cuộn giao tiêu nhuốm m.á.u ấy, gào thét điên cuồng:
“Không thể nào! Chứng cứ rõ ràng đang ở trong tay ta!”
Đúng lúc ấy, Tống Mẫn Thần bước lên phía trước, lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gấm.
“Bệ hạ, nhi thần còn có thêm chứng cứ bổ sung.”
“Đây là thư mật do chính tay Liễu Minh Viễn viết cho Khả hãn Bắc Địch, cùng với hổ phù điều động tư binh của hắn.”
“Nhi thần nhẫn nhục chịu đựng suốt mười hai năm, chính là vì thu thập những chứng cứ này.”
“Liễu Minh Viễn không chỉ hại c.h.ế.t Tô Uyển, mà còn đầu độc mẫu phi nhi thần mười hai năm trước, tội đáng muôn c.h.ế.t!”
Liễu Minh Viễn không dám tin nhìn Tống Mẫn Thần, tay chỉ thẳng vào hắn:
“Ta đối đãi với ngươi không bạc, ngươi lại dám phản bội ta!”
Tống Mẫn Thần đứng dậy, lạnh lùng nhìn hắn:
“Đối đãi với ta không bạc?”
“Ngươi hại c.h.ế.t mẫu phi ta, biến ta thành con rối để thao túng suốt mười hai năm, đó là cái gọi là đối đãi không bạc của ngươi sao?”
“Ta đã thề, nhất định phải khiến ngươi nợ m.á.u trả bằng m.á.u!”
33
Liễu Minh Viễn hoàn toàn hoảng loạn.
Hắn rút trường kiếm bên hông, chỉ thẳng vào Hoàng đế hét lớn:
“Tất cả câm miệng cho ta! Trọng binh đâu! Lập tức g.i.ế.c hết bọn chúng!”
Nhưng hắn hét đến ba lần, bên ngoài điện vẫn không có lấy một tiếng động.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Đúng lúc ấy, thuộc hạ của Cố Đình Chiêu áp giải vị thống lĩnh trọng binh từ ngoài điện bước vào.
Cố Đình Chiêu lớn tiếng nói:
“Bệ hạ! Ba vạn tư binh của Liễu Minh Viễn đã bị khống chế toàn bộ!”
“Bên ngoài điện còn có những diêm công từng bị Liễu Minh Viễn bức hại, tất cả đều nguyện ý đứng ra làm chứng.”
Hoàng đế xem xong huyết thư và mật tín, đột nhiên đập mạnh lên long ỷ.
“Liễu Minh Viễn! Ngươi thật to gan!”
“Dám thông đồng với địch bán nước, tàn hại trung lương!”
“Trẫm đúng là mù mắt, mới tin tưởng ngươi suốt bao nhiêu năm nay!”
Liễu Minh Viễn ngồi sụp xuống đất, lẩm bẩm:
“Ta thua rồi, ta vậy mà lại thua trong tay một kẻ ngốc.”
Ta ôm lấy lưng mình, m.á.u vẫn đang không ngừng rỉ ra.
Cố Đình Chiêu lập tức kéo ta vào lòng.