Công chúa Ôn Minh cũng nhìn sang, thấy Ngũ đệ đang đi tới thì không khỏi run rẩy.
Một cặp hôn phu hôn thê chính thức, cộng thêm một Yến Quyết hiện vẫn chưa cam tâm về hôn sự của A Dao, nàng thay họ nghĩ thôi đã thấy xấu hổ đến mức ngón chân muốn cấu xuống mặt đất qua lớp giày thêu rồi.
Công chúa Ôn Minh, người vừa nãy còn muốn kéo Chúc Tuyết Dao rời đi thật nhanh, lúc này lại muốn túm lấy Khang vương chạy trốn trước.
Chúc Tuyết Dao, Yến Quyết và Khang vương đều có biểu cảm phức tạp. Bởi tiếng gọi "Dao Dao" vừa rồi của Yến Huyền nghe thì có vẻ bình thường, nhưng thực chất lại là một cách xưng hô rất mới mẻ, từ trước đến nay chưa có ai gọi nàng như vậy.
Dù là dưỡng phụ dưỡng mẫu là đế hậu hay các hoàng tử công chúa lớn tuổi hơn nàng xưa nay vẫn luôn gọi nàng là "A Dao".
Bản thân Chúc Tuyết Dao cảm thấy cái tên này có hơi sến súa.
Gọi tên láy mà.
Yến Huyền vờ như không thấy biểu cảm khác nhau của mấy người, hắn đi tới, dừng bước bên cạnh Chúc Tuyết Dao, đưa bàn tay đang đỡ mấy quả quất vàng ra: "Quất vàng mới cống nạp vào cung Trường Lạc, ta ăn thấy rất ngon, lấy cho muội mấy quả, nếm thử không?"
Thái độ của hắn tùy ý đến mức tự nhiên, điều mà với mức độ thân thiết trước đây của hai người thì không nên như vậy.
Chúc Tuyết Dao không nhịn được ngước mắt nhìn hắn thêm hai lần, nhưng điều nàng thấy chỉ là một nụ cười không chút gợn sóng. Nàng chần chừ một lát, đưa tay lấy một quả quất: "Đa tạ Ngũ ca."
"Muội cầm hết đi." Tay Yến Huyền thuận thế lật lại, đổ hết mấy quả quất vào lòng bàn tay nàng, sau đó chắp tay vái chào ba người còn lại: "Nhị tỷ, Đại ca, Nhị ca."
Cứ như thể việc nhét hết quất cho nàng chỉ là để tiện cho hắn hành lễ vậy.
Chúc Tuyết Dao nghĩ ngợi, đưa một quả quất vào miệng, cắn một cái lớp vỏ liền vỡ ra, vị ngọt thanh cùng hương thơm đặc trưng của quất lập tức lan tỏa. Nàng híp mắt, nói nhỏ với Yến Huyền: "Ngon lắm!"
Yến Huyền mỉm cười: "Thích ăn thì lát nữa nói với hoàng tổ mẫu."
Tất cả những điều này đều lọt vào mắt Yến Quyết, trong lòng hắn bùng lên một ngọn lửa vô danh. Hắn cố gắng kiềm chế, hít một hơi sâu, nghiến răng hỏi Yến Huyền: "Ngũ đệ, đệ gọi muội ấy là gì?"
"Dao Dao." Yến Huyền đường hoàng đón nhận ánh mắt của huynh trưởng, "Có chuyện gì sao?"
Đến lúc này, Chúc Tuyết Dao đã chắc chắn màn kịch này của Yến Huyền là đang giúp nàng. Nàng vừa biết ơn vừa nắm lấy tay Yến Huyền.
Mười ngón tay đan vào nhau, trái tim Yến Huyền mềm đi.
Chúc Tuyết Dao cười nói: "Đúng rồi, Lễ bộ hôm qua đã chọn được ngày lành cho hôn lễ của chúng muội, báo trước với Đại ca Nhị ca một tiếng , thiệp mời đợi Ngũ ca viết xong sẽ gửi tới cho hai ca ca."
Khang vương hớn hở gật đầu: "Được, ta chờ đấy."
Yến Quyết uất nghẹn trong lòng nhưng không thể nói được gì, mặt xanh mét chằm chằm Yến Huyền hồi lâu, cuối cùng cũng nhịn xuống cơn giận này.
Chúc Tuyết Dao không muốn bị hắn làm phiền nữa, lại ngẩng đầu hỏi Yến Huyền: "Ngũ ca có định đi chúc Tết phụ hoàng mẫu hậu không?"
Yến Huyền gật đầu.
Chúc Tuyết Dao mỉm cười: "Cùng đi nhé, muội sẽ đến gặp hoàng tổ mẫu muộn một chút."
Nói xong nàng trực tiếp hành lễ cáo lui với ba huynh tỷ, không nói hai lời đã kéo Yến Huyền đi mất.
Trước đó, công chúa Ôn Minh vốn đã cùng nàng chúc Tết phụ mẫu từ sớm. Yến Quyết và Khang vương tuy không đi cùng họ, nhưng biết Chúc Tuyết Dao ở cung Trường Thu, nên biết hôm nay ít nhất nàng đã chúc Tết Hoàng hậu rồi.
Bây giờ lại muốn cùng đi với Yến Huyền lần nữa...
Cặp phu thê trẻ này quấn quýt thật đấy. Khang vương thầm cười nghĩ.
Liếc thấy sắc mặt Đại ca khó coi, hắn vỗ vai Yến Quyết: "Đi thôi Đại ca, hoàng tổ mẫu còn đang đợi."
Yến Quyết cứng nhắc đáp một câu "Được", ba huynh đệ tỷ muội cuối cùng cũng đi tiếp.
...
Theo hướng ngược lại với họ, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đi được một đoạn, nàng nghiêng đầu khẽ nói: "Đa tạ Ngũ ca."
Yến Huyền cười hiểu ý: "Quả nhiên Đại ca đang làm phiền muội đúng không?"
"Vâng." Chúc Tuyết Dao thở dài bất lực, "Huynh ấy một lòng nghĩ muội nên gả cho huynh ấy, rất không cam tâm với hôn sự này."
"Sao lại như vậy?" Yến Huyền ngạc nhiên lắc đầu, "Thường ngày chẳng thấy Đại ca có thể làm ra chuyện như thế."
... Không, hắn vẫn luôn là người như vậy, chẳng qua trước đây giả vờ giỏi thôi, sau này sẽ càng ngày càng quá quắt hơn. Chúc Tuyết Dao thầm nghĩ.
Chúc Tuyết Dao theo Yến Huyền đến cung Trường Thu một chuyến nữa, lần này mấy phi tần cũng có mặt.
Mọi người nghe nói Chúc Tuyết Dao đã chúc Tết Hoàng hậu từ sớm, giờ lại cùng tới với Yến Huyền, đều vui mừng.
Đến lúc Yến Huyền đi vấn an hoàng đế xong quay về cung Trường Lạc, nhóm người Yến Quyết đều đã cáo lui, giờ cũng đã gần trưa, Chúc Tuyết Dao bèn ở lại cung Trường Lạc dùng bữa trưa cùng thái hậu.
Trong các bữa cung yến, mọi người thường ngồi mỗi người một mâm, nhưng ngày thường để thể hiện sự thân thiết và thoải mái, thỉnh thoảng họ cũng tụ tập bên một chiếc bàn dài để dùng bữa. Lúc này thái hậu vẫy tay gọi Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao đến ngồi cùng mình.
Yến Huyền vừa múc canh cho Thái hậu vừa nói: "Hoàng tổ mẫu, không biết Đại ca có chuyện gì... Đến giờ vẫn còn làm phiền Dao Dao. Hôm nay huynh ấy gặp Dao Dao ở bên ngoài, hoàn toàn không biết tránh hiềm nghi, trước mặt Nhị tỷ Nhị ca mà hỏi đông hỏi tây với Dao Dao."
Tay Chúc Tuyết Dao vừa mới gắp một miếng thịt gà bỗng run rẩy, miếng thịt từ đôi đũa rơi tõm vào bát.
Nàng chưa từng nghĩ sẽ nhắc chuyện này với Thái hậu, không khỏi nhìn Yến Huyền.
Nhưng Yến Huyền không nhìn nàng, đặt bát canh xuống trước mặt Thái hậu, nói tiếp: "Tôn nhi biết huynh ấy và Dao Dao tình nghĩa sâu nặng, nhưng hôn sự này là ý của chính Dao Dao, phụ hoàng mẫu hậu cũng đã hạ chỉ, sao huynh ấy lại có thể như vậy?"
Giờ Chúc Tuyết Dao mới nhận ra người này dường như gọi "Dao Dao" một tiếng rồi lại một tiếng rất thuận miệng...
Thái hậu rõ ràng cũng thấy bất ngờ, nhíu mày nói: "Nó là huynh trưởng, sao lại không có chừng mực như vậy? Các con tháng sau đã hoàn hôn rồi, bất kể trước đây nó thế nào, sau này Phúc Tuệ cũng là em dâu của nó, nó phải tự hiểu rõ mới đúng."
"Đúng vậy." Yến Huyền thở dài, "Thực ra huynh ấy tình cũ khó quên, tôn nhi cũng hiểu. Nhưng huynh ấy không biết kiềm chế như thế, ngộ nhỡ thực sự gây ra lời ra tiếng vào, người ta không dám bàn tán thái tử là huynh ấy, nhưng sẽ bàn tán Dao Dao. Con gái nhà người ta sao chịu nổi cái danh xấu như vậy!"
Cả hai đều là cháu nội ruột của Thái hậu, ban đầu bà chỉ hơi không vui, nhưng thế, sự không vui lập tức biến thành tức giận, giọng điệu cũng đanh lại: "Đúng thế. Giữa nam và nữ hễ có gì không ổn, thế gian luôn thích đổ lỗi lên đầu nữ nhi, Đại ca con làm vậy là hại người ta quá rồi."
Bà nắm lấy tay Chúc Tuyết Dao, chân thành nói: "Các con vẫn chưa thành hôn, Ngũ ca con không thể ở bên con suốt ngày được. Nếu còn có chuyện như vậy, con cứ tới nói với ai gia, ai gia sẽ thay con dạy dỗ thái tử."
Nói xong, không đợi Chúc Tuyết Dao kịp phản ứng, bà gọi Hồ ma ma tới dặn dò: "Đi bảo với hoàng đế, thái tử là trữ quân, ngày thường không chỉ nên chăm chỉ đọc sách, mà còn phải biết chia sẻ lo toan với triều đình. Bảo hoàng đế cứ giao thêm việc cho nó làm, tránh để nó rảnh rỗi sinh nông nổi."
Những lời này nhìn thì có vẻ chẳng kiện cáo gì, nhưng thực ra là nói hết tất cả, hoàng đế nghe xong tự nhiên sẽ đi tìm hiểu xem đã xảy ra chuyện gì. Cho dù thực sự không tìm hiểu, chỉ cần ông nghe lời thái hậu, thực sự giao việc cho Yến Quyết, thì hắn cũng khó lòng có thời gian rảnh để trêu chọc Chúc Tuyết Dao.
Trong cung nhiều khi là như vậy. Những lời khó nghe không cần nói quá rõ ràng, chỉ cần nhẹ nhàng nhắc qua một câu là vừa đạt được mục đích, vừa giữ được thể diện cho nhau.
Chúc Tuyết Dao nghiền ngẫm lời của Thái hậu, ngước mắt nhìn Yến Huyền, chợt nhận ra Ngũ ca này cũng là một tay rất giỏi nhẹ nhàng nhắc qua vấn đề. Lời hắn vừa nói nghe thì giống như một đệ đệ bực bội buôn chuyện về ca ca mình, nhưng thực chất là phân tích lợi hại, nhờ đó xóa bỏ phiền phức Yến Quyết có thể lặp lại trò cũ.
Xem ra, dù hắn cả đời tiêu dao tự tại, nhưng cũng không phải là người thực sự không màng thế sự.
Chúc Tuyết Dao thầm toan tính.
Yến Huyền nhận ra điều đó, bất thình lình ngước mắt, vừa hay đối diện với nàng. Nàng lập tức cụp mắt tránh ánh nhìn của hắn, trong lòng lại muốn cảm ơn hắn, bèn lẳng lặng gắp một viên thịt viên bỏ vào bát cho hắn.
Yến Huyền lập tức bưng bát lên nhận lấy.
Viên thịt được kho tàu, khi rơi xuống lăn qua lớp cơm, nước sốt màu nâu đỏ thấm vào những hạt cơm trắng ngần, tỏa ra ánh sáng đẹp mắt.
Yến Huyền mãn nguyện gắp viên thịt lên cắn một miếng, từ từ nhai để thưởng thức, cảm thấy thịt vừa mềm vừa dai, nấm hương và củ năng băm nhỏ trộn lẫn bên trong làm tăng thêm khẩu vị một cách hoàn hảo, hắn chân thành khen ngợi: "Hoàng tổ mẫu, đầu bếp hôm nay làm viên thịt thật khéo."
"Thật sao?" Hoàng thái hậu vừa ra hiệu cho cung nhân đi ban thưởng cho đầu bếp làm món thịt viên kho tàu, vừa tự gắp một viên để ăn. Cắn nửa miếng nếm kỹ, Hoàng thái hậu nhìn nửa viên thịt còn lại trên đũa rồi lại nhìn Yến Huyền, lộ vẻ nghi ngờ.
Chẳng phải vẫn giống như trước đây sao? Chẳng thấy có gì mới lạ cả.
Sau ngày hôm đó, hoàng đế có điều tra rõ ngọn ngành để răn đe Yến Quyết hay không thì Chúc Tuyết Dao không biết, nhưng tóm lại Yến Quyết không còn tìm đến gây phiền phức cho nàng nữa.
...
Tại phủ Khang vương.
Khang vương Yến Chương âm thầm quan sát trong triều vài ngày, phát hiện thái tử gần đây vừa bận rộn vừa tiêu sái, trong lòng mừng rỡ như nở hoa.
Thật ra, nếu chỉ là "thái tử bận rộn" thì với hắn cũng không hẳn là chuyện tốt, vì trừ phi thái tử làm hỏng việc, nếu không càng làm nhiều việc thì địa vị càng vững chắc.
Cho nên điểm mấu chốt nằm ở chỗ "tiêu sái". Khang vương đoán rằng, chắc là những lời hắn vẽ thêm chuyện để "tâu ác" với phụ hoàng hôm đó đã có hiệu quả. Hắn đoán không sai, phụ hoàng quả nhiên là một người cha nghiêm minh công chính, Đại ca mập mờ trong chuyện của A Dao, phụ hoàng dù tin hắn đến đâu thì vẫn thấy phật lòng.
Yến Chương hớn hở đi chia sẻ tin vui này với vương phi.
Tuy nhiên, Khang vương phi vừa mới đối phó xong với yêu thiếp mới của hắn, lúc này đang bốc hỏa, nghe hắn nói xong liền cười lạnh "Thiếp chẳng thấy chuyện này có thể lung lay được ngôi vị thái tử gì cả, cũng chẳng biết điện hạ thực sự vui mừng vì chuyện đó, hay là 'uống rượu không vì rượu'."
Yến Chương nhíu mày: "Nàng lại nói lời mỉa mai gì thế?"
Ngữ điệu Khang vương phi càng thêm sắc sảo cay nghiệt: "Ai mà không biết mấy người với Dao muội muội là thanh mai trúc mã. Thái tử cầu mà không được, Ngũ đệ thì đổ xô vào, còn chàng..." Nàng nhìn phu quân từ trên xuống dưới, "Thiếp không biết chàng nghĩ gì đâu."
"Ăn nói bừa bãi!" Yến Chương trợn tròn mắt nhìn vương phi, vừa thấy bực mình vừa thấy hoang đường, "Nàng đang khua môi múa mép cái gì thế? A Dao là muội muội của ta!"
Lời vừa thốt ra, Yến Chương đã nhận thấy có gì đó không ổn. Hắn thực sự không có tâm tư nào khác ngoài tình huynh muội với Chúc Tuyết Dao, nhưng lấy lời này làm đạo lý thì lại không có sức thuyết phục, bởi vì hắn với thái tử, Ngũ đệ đều là huynh đệ ruột thịt, ai với A Dao chẳng là huynh muội?
Càng giải thích càng thêm đen tối!
Mặt Yến Chương xanh mét, chỉ có thể cảnh cáo vương phi: "Ta không cần biết nàng đang nghĩ vớ vẩn cái gì, nhưng không được phép nói năng bừa bãi trước mặt A Dao!"
Khang vương phi lườm hắn một cái: "Bớt ở đây mà ly gián đi! Đàn ông mấy người toàn là thay lòng đổi dạ, hễ cái gì tốt là đều muốn vơ vào hết, liên quan gì đến Dao muội muội! Thiếp chỉ tính sổ với chàng thôi!"
Yến Chương nghe thế liền đoán được lý do Vương phi kiếm chuyện vô cớ...