Vài ngày sau đó là Tết.
Dù lễ nghi ngày Tết phiền hà, nhưng các tiểu bối trong cung đều rất mong chờ năm mới. Bởi vì hiện nay trong cung, các phi tần lục cung hòa thuận, hoàng tử công chúa lại càng thân thiết.
Nhưng khi mọi người dần trưởng thành, Khang vương, Hằng vương cùng bốn công chúa Ôn Minh, Nhu Ninh, Thục Ninh và Di Ninh lần lượt lập gia đình, đều đã ra ngoài lập phủ, có việc riêng phải lo, nên việc các huynh đệ tỷ muội tề tựu đông đủ là không dễ dàng.
Nhưng vào dịp năm mới, họ đều phải tiến cung. Ba công chúa với thân phận nữ quyến, càng có thể bỏ mặc phò mã, tạm thời dọn về hậu cung ở, mọi người lại có thể sớm tối gặp nhau như lúc còn bé.
Công chúa Ôn Minh Yến Tri Dung do Hoàng hậu sinh ra đã tiến cung từ ngày hai mươi lăm tháng Chạp, ở lại điện các của nàng tại cung Trường Thu trước khi xuất giá.
Đến ngày hai mươi bảy tháng Chạp, công chúa Nhu Ninh Yến Tri Hà của Quý phi cũng đã vào cung. Những ngày này triều đình không có buổi chầu, Hoàng hậu rất rảnh rỗi, bèn mời Quý phi và công chúa Nhu Ninh đến vào buổi chiều, cộng thêm công chúa Ôn Minh và Chúc Tuyết Dao bên này, mọi người cùng vây quanh lò sưởi đánh bài.
Đến ngày hai mươi chín tháng Chạp, công chúa Di Ninh của Tuyên phi cũng vào cung. Khi mẹ con họ đến cung Trường Thu, Lục công chúa chưa xuất giá dưới gối Tuyên phi đương nhiên cũng đi theo.
Số người quá đông, đành phải chia làm hai bàn bài, nhưng vẫn ở chung một điện, trò chuyện với nhau cũng không ngăn trở gì.
Đánh được vài vòng, công chúa Di Ninh hỏi quý phi: "Sao vẫn chưa thấy bóng dáng Tứ tỷ đâu? Năm ngoái không về ăn Tết, năm nay vẫn không về sao?"
"Tứ tỷ" mà nàng ấy nói chính là muội muội của Nhu Ninh, công chúa Thục Ninh Yến Tri Liên. Hai tỷ muội là song sinh, nên tên một người là Hà một người là Liên. Yến Tri Liên năm kia gả cho tân khoa thám hoa, thám hoa lang phải đi nhậm chức ở địa phương khác, nàng đương nhiên phải đi theo, đã hai năm rồi không lộ mặt.
Nhắc đến chuyện này, quý phi chỉ biết lắc đầu: "Nói là sẽ về, nhưng xa xôi như vậy, lúc này sông ngòi đóng băng không đi đường thủy được, cũng không biết mấy ngày nữa mới tới nơi. Ta đã sớm bảo nó đừng gả cho tên thám hoa đó, nó lại cứ thích cái mặt của người ta, thật tức chết mà."
Dứt lời, bà nhìn Chúc Tuyết Dao đang ngồi cạnh hoàng hậu, không giấu nổi vẻ hâm mộ: "Vẫn là thánh nhân có phúc, phu quân của A Dung và A Dao chọn đi chọn lại đều ở trong kinh, nếu thánh nhân muốn gặp con gái... Ơ, có phải mấy người đang tráo bài không đấy?!"
Quý phi trợn tròn mắt phượng.
"Không có, tráo bài gì chứ, ta đang sắp xếp bài của mình thôi." Hoàng hậu thản nhiên nhét quân bài vừa lấy từ chỗ Chúc Tuyết Dao vào xấp bài trên tay, khựng lại một chút rồi nói: "Được rồi, muội chẳng việc gì phải hâm mộ ai cả, phu quân của A Liên làm việc rất tốt, chúng ta đã định điều hắn về kinh nhậm chức, qua năm sẽ hạ chỉ."
Quý phi mừng rỡ, đương nhiên không tính toán chuyện hoàng hậu gian lận tráo bài nữa, thậm chí còn thua ván này, để Chúc Tuyết Dao thắng được một xấp gấm thêu toàn bộ kiểu dáng thời thượng.
...
Qua thêm hai đêm nữa là đến mồng một Tết.
Mồng một là ngày có nhiều quy tắc nhất. Tuy đêm giao trừ trước đó yến tiệc trong cung náo nhiệt đến nửa đêm mới tàn, nhưng các hoàng tử công chúa đều phải dậy sớm đi chúc Tết hoàng đế, hoàng hậu và thái hậu. Về thứ tự lẽ ra phải là thái hậu trước, nhưng hiện tại mọi người chung sống hòa thuận nên có thể linh động, Mọi người đã bàn bạc trước ai đi đâu trước, như vậy đỡ cho họ phải chờ đợi lâu dưới trời đông giá rét, cũng đỡ cho các bậc tiền bối phải lo liệu quá mệt mỏi.
Thế là Chúc Tuyết Dao ở cung Trường Thu đương nhiên đi dập đầu với Hoàng hậu trước, còn Yến Huyền ở cung Trường Lạc thì gặp thái hậu trước.
Để tránh làm mất thời gian của các huynh đệ tỷ muội, Yến Huyền không đến góp vui lúc đông người nhất, mà sai một tiểu thái giám đi canh chừng, đợi đến lúc thái hậu ăn sáng thì báo cho hắn, lúc đó hắn mới đến gặp, vừa hay có thể cùng thái hậu dùng bữa.
Thái hậu tuy đã gần sáu mươi nhưng tinh thần vẫn luôn tốt, rất có khẩu vị. Ăn sáng xong nghỉ ngơi một lát, bà lại lệnh cung nhân dâng một đĩa quất vàng lên, cười gọi Yến Huyền: "Đây là loại mới đưa vào cung hôm qua, thơm giòn thanh ngọt, khác hẳn mọi năm, con nếm thử xem, nếu thích thì mang về làm đồ ăn vặt, dù sao cũng tốt hơn ăn mấy thứ mứt trái cây đó."
Yến Huyền nghe vậy thầm buồn cười, lúc nhỏ hắn quả thực có một thời gian vì thèm đồ ăn vặt mà không chịu ăn cơm hẳn hoi, nhưng giờ đã mười sáu tuổi rồi, đâu còn thèm những thứ đó nữa, mứt trái cây đã lâu hắn không đụng tới. Những điều này thật ra Thái hậu đều biết rõ, chỉ là trong lòng luôn coi hắn như trẻ con, nên sơ sẩy một chút là lại nghĩ như vậy, cứ sợ hắn không ăn uống đầy đủ.
Yến Huyền không tranh luận, cười nhận lời rồi ở lại trò chuyện với thái hậu. Còn về mấy quả quất vàng kia, lát nữa hắn sẽ dặn riêng cung nhân đừng đưa tới cho hắn, cứ để lại cho thái hậu dùng hết, loại cống phẩm theo mùa này thường chẳng có mấy cân.
...
Bên kia, Chúc Tuyết Dao chúc Tết hoàng hậu ở cung Trường Thu xong, liền cùng công chúa Ôn Minh kết bạn ra ngoài, đến điện Ôn Thất chúc Tết Hoàng đế.
Hoàng đế tối qua uống nhiều ở cung yến, hôm nay lại dậy sớm nên vẫn còn mơ màng, hai người không ở lại lâu, dập đầu nhận xâu tiền mừng tuổi xong liền xin lui.
Đang đi trên đường tới cung Trường Lạc, công chúa Ôn Minh sực nhớ ra: "Tối qua nghe nói ngày lành cho hôn lễ đã định rồi đúng không?"
"Vâng." Chúc Tuyết Dao gật đầu, "Ngày hai mươi ba tháng hai, đó là ngày đại cát mọi việc đều thuận lợi."
Công chúa Ôn Minh mỉm cười: "Cũng không còn xa nữa. Được rồi, ta về sẽ nói trước với tỷ phu của muội, tránh để hắn lại bận rộn trong quân ngũ không dứt ra được."
Lời này nếu là quý nữ khác nói, Chúc Tuyết Dao thế nào cũng sẽ khách sáo vài câu, nói mấy câu đại loại như chuyện quốc gia quan trọng, nhưng với tỷ tỷ nhà mình thì nàng không khách sáo.
Hôn lễ của nàng và Yến Huyền, ngoại trừ công chúa Chiêu Minh nhất quyết ở lại Di Châu không chịu về kinh, các hoàng tử công chúa khác đều đến, ngay cả Tứ tỷ đang ở nơi khác cùng thám hoa lang nàng cũng muốn nhân dịp năm mới mà giữ lại.
Tất nhiên, nếu có thể chọn, nàng thực sự rất muốn chặn Yến Quyết ngoài cửa. Người này đến hôn lễ của nàng thì thật xui xẻo. Nhưng người ta vừa là thái tử vừa là trưởng huynh, dù vì công hay tư đều không thể cự tuyệt.
Hai tỷ muội băng qua một đạo cửa cung, đi dọc theo đường cung phía trước chính là cung Trường Lạc.
Hai người đang nói cười vui vẻ, cho đến khi nghe thấy một giọng nam trêu chọc: "Đại ca vì đợi A Dao mà mãi chưa cưới, chúng ta làm đệ đệ đều đã thành thân trước rồi. Giờ hôn sự của Tứ đệ cũng đã bàn bạc gần xong, Đại ca cũng nên có tính toán đi thôi."
Công chúa Ôn Minh nhíu mày nhìn sang, người vừa nói chính là Khang vương Yến Chương.
Yến Chương là đệ đệ cùng mẫu thân với nàng, kém nàng năm tuổi, kém Yến Quyết hai tuổi, giờ đã thành hôn được ba năm, nói lời này khuyên Yến Quyết thực ra rất có lý.
Điều không ổn duy nhất là lại đúng lúc để Chúc Tuyết Dao bắt gặp, thế thì có hơi xấu hổ.
Công chúa Ôn Minh lại thấy Yến Quyết cũng ở đó, nhân lúc còn cách họ một đoạn, nàng kéo Chúc Tuyết Dao định đi nhanh hơn.
Chúc Tuyết Dao cũng có ý này, nhưng vừa mới nhấc chân đã nghe phía sau gọi: "A Dao."
Chúc Tuyết Dao khựng lại, chỉ đành dừng bước, trong lòng thầm mắng Yến Quyết giống như miếng cao dán da chó.
Ôn Minh cũng dừng lại, ngạc nhiên, không hiểu tại sao Yến Quyết lại gọi giật Chúc Tuyết Dao.
Vào thời điểm nhạy cảm này chẳng phải họ càng ít tiếp xúc càng tốt sao?
Càng gặp mặt càng thêm khó xử.
Phía Yến Quyết, Khang vương cũng ngơ ngác. Nhưng thấy Yến Quyết vẫn thản nhiên đi tới, hắn cũng chỉ đành đi theo, cùng Yến Quyết hành lễ với công chúa Ôn Minh: "Nhị tỷ."
Công chúa Ôn Minh gật đầu coi như đáp lễ.
Chúc Tuyết Dao khom người hành lễ: "Đại ca, Nhị ca."
Khang vương có ý muốn tránh ngượng ngùng: "Hai người cũng đi chúc Tết hoàng tổ mẫu phải không?" Rồi hắn lại hỏi công chúa Ôn Minh: "Tỷ phu đâu?"
Công chúa Ôn Minh hiểu ý của Khang vương, cười nói: "Mấy ngày nay ta đều ở trong cung, không đi cùng chàng ấy, tùy chàng ấy lát nữa vào cung tự đi vấn an. Vương phi của đệ đâu?"
Khang vương trả lời: "Mấy ngoại mệnh phụ cùng lúc vào kiến giá, mẫu hậu giữ nàng ấy lại giúp một tay, nên đệ ra trước."
Bầu không khí đến đây đã bình thường trở lại, nếu tiếp theo mấy người cứ việc đi tới cung Trường Lạc, Chúc Tuyết Dao và Yến Quyết không cần nói gì với nhau, cùng đi một đoạn ngắn như vậy cũng chẳng có gì.
Thế nhưng công chúa Ôn Minh và Khang vương vừa định ăn ý cất bước đi tiếp, thì nghe Yến Quyết hỏi: "A Dao, dạo này có khỏe không?"
Nụ cười trên mặt công chúa Ôn Minh và Khang vương lập tức đông cứng.
Khang vương há hốc mồm quay sang nhìn Đại ca, thấy hắn nhìn chằm chằm vào Chúc Tuyết Dao, thần sắc thẫn thờ nhưng khó giấu vẻ thâm tình, rất muốn giơ tay che mắt hắn lại.
Công chúa Ôn Minh thì cảm thấy thật hoang đường, nhìn đệ đệ vốn luôn có danh tiếng cực tốt này mà mấy lần định nói lại thôi, cuối cùng không thể thốt ra câu "Đệ có bệnh à?".
Chúc Tuyết Dao cũng rất cạn lời, nhưng vẫn duy trì nụ cười, hành lễ lần nữa: "Đa tạ huynh trưởng ghi nhớ, muội vẫn khỏe." Nói rồi nàng nhìn lướt qua mấy người: "Chúng ta mau đi thôi, đừng để hoàng tổ mẫu đợi lâu."
Tuy nhiên Yến Quyết lại không muốn dừng, vẫn nhìn chằm chằm Chúc Tuyết Dao: "Ngũ đệ xưa nay không đứng đắn, nếu hắn làm muội tức giận, muội cứ bảo với Đại ca."
"..." Chúc Tuyết Dao muốn mắng.
Cùng lúc đó, Yến Huyền đang chuẩn bị đi chúc Tết cha mẹ bước ra khỏi cửa cung Trường Lạc. Ngước mắt lên vừa hay thấy mấy người kia, hắn lùi lại sau cánh cửa.
"Điện hạ?" Dương Kính đi theo sau không rõ lý do, khó hiểu nhìn hắn.
Yến Huyền híp mắt. Hắn không nghe thấy họ đang nói gì, cũng biết tình huống khả quan nhất là mấy người tình cờ gặp nhau trên đường cung, huynh đệ tỷ muội gặp mặt không tiện giả vờ không quen, kiểu gì cũng phải hành lễ chào hỏi vài câu.
Nhưng mà lỡ như không phải thì sao?
Yến Huyền biết những ngày này Chúc Tuyết Dao đều cố ý tránh mặt Đại ca, cũng loáng thoáng nghe nói Đại ca rất không cam tâm về hôn sự này.
Vậy nên, lỡ như không phải là chào hỏi đơn giản, bất kể đang nói gì, đối với A Dao phần lớn đều không phải chuyện vui vẻ.
Yến Huyền đột nhiên xoay người, chạy như gió về điện Trường Tín.
Trong chính điện đang có hai tông thân vào kiến giá, thấy hắn hùng hổ chạy vào, thái hậu và các tông thân đều giật mình.
Yến Huyền mặc kệ tất cả, đưa tay chộp lấy mấy quả quất vàng trong đĩa quả của Thái hậu: "Quả quất này ăn ngon thật đấy, tôn nhi lấy mấy quả nhé!"
Nói xong, hắn lại chạy đi như một cơn gió.
"?" Thái hậu há hốc mồm, cuối cùng dặn dò cung nhân: "Mang hết chỗ quất vàng đó tới điện Quảng Dương đi." Rồi bà tiện tay bưng luôn đĩa quất trên bàn: "Cái này cũng bưng đi cho nó luôn."
Ngoài điện, Yến Huyền cầm mấy quả quất vàng đã chạy về tới cửa cung Trường Lạc. Hắn dừng bước chỉnh lại y phục, hít một hơi sâu, rồi nghiêm chỉnh cất bước ra ngoài.
Thế là cách đó vài bước chân, Chúc Tuyết Dao đang định mở lời tranh luận đột nhiên nghe thấy một tiếng gọi nhiệt tình và hăng hái: "Dao Dao!"
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn sang, thấy Yến Huyền thoăn thoắt đi tới, cười tươi rạng rỡ như gió xuân: "Sao lâu thế, ta còn tưởng muội không tới nữa, đang định đi tìm muội đây."