Vào ngày Yến Huyền vào cung bộc bạch hết mọi toan tính của mình với đế hậu, xe ngựa của phủ Thục Ninh công chúa cũng vừa hay đến Trăn Viên.
Chúc Tuyết Dao bày tiệc "khúc thủy lưu thương" ở Ngọc Trúc Đường để đón gió tẩy trần cho bọn họ. Nàng vốn định làm vậy để tăng thêm phần thú vị, không ngờ đám trẻ con lại thích mê kiểu tiệc tùng này.
Yến Minh Liễu và Yến Hiểu Như nhờ sự mới mẻ này mà ăn cơm ngon miệng hơn hẳn.
Thục Ninh công chúa nói nhỏ với Chúc Tuyết Dao: "Dạo này Minh Liễu kén ăn lắm, bếp trong phủ có vắt kiệt sức lực cũng khó mà ép nó ăn thêm được một miếng. Chiêu này của muội hay thật, nhoáng cái đã khiến nó ăn hết hai bát cơm, ta về cũng phải bảo người làm chuẩn bị thế này mới được."
Chúc Tuyết Dao nghe thế thì nảy ra một ý, nghiêm túc nói: "Muội nhớ kỹ rồi, sau này Tuế Kỳ và Tuế Hoan mà kén ăn, muội cũng sẽ dỗ chúng ăn như thế."
Lời này vừa hay lọt vào tai Tuế Kỳ.
Cô bé đang gặm một miếng cá hun khói, nghe thế liền quay đầu nhìn Chúc Tuyết Dao: "Con kén ăn bao giờ đâu ạ!"
"Con không kén ăn." Thục Ninh công chúa mỉm cười xoa đầu cô bé, "Tuế Kỳ của chúng ta ngoan nhất, không những không kén ăn, mà còn biết bảo vệ danh tiếng của ông bà nội nữa."
Nụ cười trên mặt Tuế Kỳ bỗng cứng đờ: "Dì!"
Chúc Tuyết Dao sững người: "Tứ tỷ nói gì cơ?"
Thục Ninh công chúa bày ra vẻ mặt "muội quả nhiên không biết gì", kể lại chuyện Tuế Kỳ truyền bá mấy bài thơ vè ở học cung Văn Hoa cho nàng nghe.
Tuế Kỳ nghe đến chuyện này thì chột dạ, lập tức buông đũa xuống: "Mẫu thân, con no rồi, con đi làm bài tập đây ạ!"
Nói xong, không đợi Chúc Tuyết Dao phản ứng lại, cô bé đã túm váy chạy mất.
"Ơ, Tuế Kỳ!" Chúc Tuyết Dao định đứng dậy đuổi theo thì bị Thục Ninh công chúa giữ cổ tay kéo lại.
Tễ Vân biết hai người có chuyện riêng cần nói, mỉm cười đứng dậy: "Nô đi trông chừng quận chúa, nữ quân cứ yên tâm."
Hiểu Như cũng chạy theo ra ngoài: "Tuế Kỳ đợi với, chúng ta cùng chơi đi! Tễ Vân thúc thúc đợi con!"
Tễ Vân vừa bước ra khỏi cửa lại dừng bước đợi cô bé.
Yến Minh Liễu thấy muội muội đi rồi cũng rời bàn đi theo.
Chúc Tuyết Dao đành ngồi lại.
Thục Ninh công chúa nói lời: "Muội không cần đuổi theo nó. Ta cố ý đến đây nói chuyện này không phải để muội mắng con bé, mà là nhắc muội hãy lưu tâm một chút."
Chúc Tuyết Dao không khỏi căng thẳng: "Thái tử biết rồi?"
Thục Ninh công chúa nhìn nàng: "Chuyện mà ta còn nhìn thấu thì Đại ca sao lại không hiểu? Có điều chúng ta biết đây là ý của con nít, Đại ca thì chưa chắc đã nghĩ vậy đâu, muội cẩn thận huynh ấy tìm muội gây rắc rối đấy."
Chúc Tuyết Dao biết tỷ tỷ có lòng tốt, chỉ cười: "Huynh ấy muốn làm gì thì cứ tự nhiên. Huynh ấy nhìn thấu chuyện của bọn trẻ thì phụ hoàng mẫu hậu cũng nhìn thấu chuyện của huynh ấy. Nếu huynh ấy dám giở trò nham hiểm với đám nhỏ, tự khắc sẽ có người xử lý huynh ấy thôi."
Thục Ninh công chúa ngẫm nghĩ theo lời nàng nói, rơi vào suy tư: "Muội nói thế cũng đúng, là ta lo xa."
Chúc Tuyết Dao mỉm cười: "Đa tạ tỷ tỷ luôn nhớ đến muội." Nàng vừa nói vừa gắp một miếng ngỗng quay từ chiếc bát nhỏ trôi qua trước mặt vào đĩa của Thục Ninh công chúa, lại nhìn ra cửa phòng, khẽ hỏi: "Muội thấy Tễ Vân và đám Minh Liễu khá thân đúng không?"
Thục Ninh công chúa thở dài: "Hiểu Như thì hợp với hắn, Minh Liễu hiểu chuyện sớm nên rất khó thân thiết với hắn, ngoài mặt khách sáo cho qua chuyện mà thôi."
"Thế cũng tốt rồi." Chúc Tuyết Dao cười.
Thục Ninh công chúa gật đầu, không nói gì thêm.
...
Phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.
Kha Vọng nhận được thư bồ câu đưa đến vào buổi sáng liền muốn đi bẩm báo với đại trưởng công chúa. Nhưng Trung Tín Hầu vừa ăn sáng xong đã đến, Kha Vọng cảm thấy có những lời không tiện nói trước mặt Trung Tín Hầu nên luôn túc trực ở chỗ tối chờ đợi.
Kết quả, lần đợi này kéo dài đến tận lúc sập tối.
Kha Vọng tận mắt nhìn Trung Tín Hầu rời phủ mới sải bước tiến vào phòng ngủ của đại trưởng công chúa.
Yến Tri Phù đang ngồi trước bàn trang điểm tẩy trang, từ trong gương thấy hắn lúc này mới bước vào liền biết hắn chắc hẳn đã đợi rất lâu, thản nhiên bảo: "Nếu không phải chuyện quan trọng, lần sau cứ việc bẩm báo trước mặt hắn. Nếu ngươi chuyện gì cũng đề phòng hắn, hắn sẽ nhận ra."
Kha Vọng ôm quyền: "Thuộc hạ hiểu rõ, nhưng lần này là chuyện quan trọng."
Yến Tri Phù thầm nghĩ mấy việc giao xuống không nên có hồi âm nhanh như vậy, nhướng mày hỏi: "Chuyện gì?"
Kha Vọng đáp "Khôn doanh phát hiện gần đây ở mấy ngôi làng giáp biên giới Di Châu và Xiêm La thường có bóng dáng của ám vệ, nhưng không phải người của chúng ta. Thế nên thuộc hạ đã lưu ý theo dõi vài ngày, phát hiện người cầm đầu là Vu Khinh."
Yến Tri Phù hoàn toàn không có ấn tượng gì với cái tên này: "Là ai?"
Kha Vọng nói: "Chính là Tốn Nhị Thập Thất trước đây."
"Ồ." Yến Tri Phù chợt hiểu ra, "Hình như đã thưởng cho Ngũ đệ rồi? Hắn đến đó làm gì?"
Kha Vọng cười khổ: "Người cũng biết đấy, có hỏi cũng không hỏi ra. Dùng cực hình tra khảo thì có thể đánh cược, nhưng đã là người của Thụy Vương điện hạ, chúng ta..."
"Không cần thiết phải làm đến mức đó." Yến Tri Phù lắc đầu.
"Vâng, cho nên Khôn doanh cũng không động vào bọn họ." Kha Vọng trầm giọng, "Bọn họ âm thầm điều tra, phát hiện những người này dường như đang tìm kiếm thứ gì đó ở nơi xảy ra lũ lụt. Sau đó thấy bọn họ thỉnh thoảng sẽ ăn cơm ở sạp hàng của người dân trong thôn, liền đoán có lẽ bọn họ sẽ nghe ngóng manh mối từ những người đấy. Khôn doanh bèn đến lân la bắt chuyện với mấy chủ sạp hàng, nghe đâu mấy người này rất tò mò về nguyên nhân vỡ đập năm ngoái."
Yến Tri Phù sững người: "Bọn họ nghi ngờ việc vỡ đập có ẩn tình khác? Tại sao?"
"Thuộc hạ không biết." Kha Vọng cũng hoang mang như nàng.
Trận lũ lụt năm ngoái tuy bị làm lớn lớn, sau đó lại có dịch bệnh ập đến, nhưng nếu nói thiên tai có ẩn tình khác thì nghe không hợp lý cho lắm, ngay cả Hộ bộ cũng không nghi ngờ như vậy.
Kha Vọng trước khi đến gặp nàng đã lặp đi lặp lại các loại khả năng, nhưng vẫn không đoán ra được, lúc này cũng chỉ đành nói: "Chủ thượng, hay là trực tiếp đi hỏi Thụy Vương và Phúc Tuệ quân? Người của bọn họ đến Di Châu, chủ thượng muốn một lời giải thích cũng không có gì là quá đáng."
"Di Châu là đất phong của ta, nhưng cũng là quốc thổ của Đại Diệp, bọn họ có gì mà phải giải thích với ta?" Yến Tri Phù buồn cười nhìn hắn, lắc đầu, "Hơn nữa dưới tay bọn họ không thiếu người, Phúc Tuệ quân còn đang luyện binh cơ mà, ngươi đoán xem tại sao bọn họ lại phái ám vệ đi?"
Phái ám vệ chẳng qua là để che mắt thiên hạ, tuy chưa chắc là nhắm vào nàng, nhưng lỡ như là thật thì việc đi hỏi sẽ rất khó xử.
Kha Vọng do dự: "Vậy theo ý của chủ thượng, chúng ta mặc kệ sao? Nhưng chuyện này dù sao cũng liên quan đến Phúc Tuệ quân..."
"Cứ tùy bọn họ đi." Yến Tri Phù khẽ nhếch môi, tuy không vui nhưng vẫn nói, "Ta không thích Phúc Tuệ quân, nhưng nàng ấy không biết chuyện đó, chẳng có lý do gì để tính kế ta cả. Ngũ đệ lại càng không có tâm địa xấu xa, cứ bảo Khôn doanh mặc bọn họ tra xét đi."
Kha Vọng đáp một tiếng "Vâng", đang định cáo lui thì phát hiện Yến Tri Phù rơi vào trầm tư, dường như còn có dự tính khác, hiểu ý mà yên lặng cung kính chờ đợi.
Chờ một lúc lâu, quả nhiên ông ta nghe thấy Yến Tri Phù nói: "Bọn họ phái người đi đối với chúng ta ngược lại cũng là một cơ hội. Ngươi bảo Tốn, Khảm, Cấn, Khôn, mỗi doanh chọn ra hai mươi tay sai giỏi, tản vào trong núi của Xiêm La, Phù Nam và Miến Điện. Nếu gặp quan phủ chất vấn thì cứ hào phóng thừa nhận là người của ta, chỉ cần nói quan viên dưới trướng đệ đệ ta ra khỏi biên cảnh Di Châu rồi mất tích không rõ tung tích, bọn họ đi giúp tìm người."
Kha Vọng kinh ngạc: "Phái nhiều người như vậy ạ?"
"Ừ." Yến Tri Phù gật đầu, móng tay gõ lên mặt bàn trang điểm, lại nói tiếp, "Bảo bọn họ tìm cơ hội lẻn vào trong các dãy núi giữa Miến Điện và Xiêm La, không cần vội, nhưng nhất định phải làm thật lặng lẽ."
Yến Tri Phù sắp xếp mọi chuyện, trong lòng bỗng nhiên hiện lên một khuôn mặt đã lâu không gặp.
Chiếm lấy tâm trí nàng đầu tiên là nỗi nhớ nhung, ngay sau đó chính là tức giận.
Bởi vì nếu Thẩm Ngư trước đây nghe theo lời dặn của nàng đi Di Châu thì hiện tại chức vụ này đã có thể giao cho hắn làm rồi. Thế nhưng cái người vốn trước nay luôn bảo sao nghe vậy ngày hôm đó lại bướng bỉnh đến chết.
Nghĩ đến người này lại là do chính tay mình cứu mạng, Yến Tri Phù bất lực, có cảm giác như tự bê đá đập chân mình.
...
Ở Trăn Viên, Thục Ninh công chúa ở lại chơi ba ngày, lúc rời đi tiện đường đón Tuế Kỳ về Lạc Dương đi học luôn.
Tuế Kỳ rất thích học cung, mỗi lần rời Trăn Viên đều không làm loạn, lần này trên đường đi có cả Yến Minh Liễu và Yến Hiểu Như nên cô bé càng vui.
Trèo lên xe ngựa cô bé hớn hở vẫy tay với Chúc Tuyết Dao: "Mẫu thân, mấy ngày nữa gặp lại!"
Yến Minh Liễu và Yến Hiểu Như cũng vẫy tay chào Chúc Tuyết Dao: "Tạm biệt thúc mẫu ạ!"
Tuế An mới hơn một tuổi được nhũ mẫu bế trên tay cũng cười khanh khách vẫy tay chào các anh chị.
Người không vui duy nhất chỉ có Tuế Hoan.
Mấy năm trước cô bé luôn chơi cùng Tuế Kỳ, mấy tháng nay phần lớn thời gian tỷ tỷ đều không ở nhà khiến cô bé không quen được. Hiện tại lại thấy tỷ tỷ đi học cung có thể chơi đùa cùng các anh chị khác, chỉ có mình mình mồ côi bạn bè, cô bé cảm thấy bản thân thật thảm thương.
Là một đứa trẻ đã bắt đầu biết sĩ diện, lúc đầu Tuế Hoan còn ráng nhịn, chỉ rầu rĩ không vui. Cho đến khi xe ngựa chạy xa mất hút, Tuế Hoan rốt cuộc không kìm nén được nữa, khóc đến xé lòng xé gan.
Tuế An nhìn nhị tỷ gào khóc thảm thiết thì ngơ ngác không hiểu gì.
Chúc Tuyết Dao vội quay người bế Tuế Hoan, dở khóc dở cười dỗ dành cô bé: "Đừng vội, đợi đến mùa thu năm nay là con cũng được đến học cung rồi."
Tuế Hoan vẫn chưa có khái niệm với thời gian, chỉ cảm thấy những ngày không có tỷ tỷ trôi qua thật dài dằng dặc, lời Chúc Tuyết Dao nói căn bản không dỗ được cô bé. Chúc Tuyết Dao bế cô bé trở về Bách Hoa Đường, cô bé còn khóc ròng rã một hồi lâu, mèo chạy đến cọ cọ cũng vô dụng, cuối cùng khóc đến kiệt sức rồi ngủ thiếp đi.
Chúc Tuyết Dao đợi cô bé ngủ say mới lấy khăn ướt đến lau mặt cho cô bé, nghe thấy trong giấc mơ cô bé vẫn còn nấc nghẹn thì rất bất lực.
Nàng vốn cực kỳ không thích câu "con gái gả đi như nước hắt đi", nhưng hiện tại con gái cách ngày xuất giá ít nhất cũng phải mười năm nữa, vậy mà trong chuyện đi học đã có cái khí thế của "nước hắt đi" rồi, thế này có đúng không vậy?
"Thật sự đi học rồi, con đừng có mà khóc lóc đòi về nhà đấy nhé!" Nàng dùng khăn bọc lấy ngón tay chọc chọc trán Tuế Hoan, "Làm gì có đứa trẻ nào thích đi học đâu chứ!"
Tuế Hoan ngủ say không biết gì.
"Nữ quân." Giọng của Tĩnh Thư truyền vào từ ngoài cửa, "Thẩm thị vệ cầu kiến."
Chúc Tuyết Dao nhìn ra ngoài: "Vào đi."
Thẩm Ngư nhanh chóng bước vào, sải bước dài đến bên giường, trình lên cho Chúc Tuyết Dao một bức thư: "Vu Khinh gửi đến ạ."
Chúc Tuyết Dao giật mình, lập tức bóc thư ra, tim đập thình thịch.
Nàng rất sợ bức thư này sẽ nói cho nàng biết vụ vỡ đập ở Xiêm La thật sự có ẩn tình khác, vì điều đó có nghĩa là nàng đang bị cuốn vào một âm mưu động trời. Nhưng nàng cũng sợ chuyện không có ẩn tình gì, vì như thế nàng lại không làm rõ được sự khác biệt giữa hai kiếp từ đâu mà ra.
Thẩm Ngư thấy tay bóc thư của nàng run bần bật, xé hai lần đều không xé rách được phong thư, không khỏi hoang mang: "Nữ quân?"
"... Không sao." Chúc Tuyết Dao hoàn hồn, rốt cuộc cũng xé được phong thư.
Nàng rút ra xấp giấy thư dày cộm bên trong, hít sâu một hơi, nghiến chặt răng đọc. Đôi bàn tay của nàng nhanh chóng run rẩy trở lại, trong đầu truyền đến từng đợt ong ong liên hồi.
Vu Khinh ở trong thư liệt kê ra rất nhiều bằng chứng, đa phần là lời bàn tán của người dân trong thôn gần đó, ngoài ra còn nhắc tới một vài mảnh gạch vụn mà bọn họ tìm được từ gần bờ đê.
Những bằng chứng này đều là bằng chứng gián tiếp, không có cái nào khẳng định hoài nghi trong lòng Chúc Tuyết Dao, nhưng số lượng quá nhiều, khi đối chiếu chứng thực lẫn nhau thì cũng đủ sức nặng.
Tất cả các bằng chứng đều chỉ về cùng một kết quả: Con đập của Xiêm La nằm ở phía thượng nguồn Di Châu có lẽ là bị người ta dùng thuốc nổ làm nổ tung.