Chúc Tuyết Dao thẫn thờ ngồi trước bàn.
Nàng vô thức cho Thẩm Ngư lui, sau đó tiếp tục ngơ ngác ngồi đó, có một lúc dường như đến cả hít thở cũng quên mất.
Nàng biết kiếp này của mình rất khó trôi qua trong bình yên, bởi vì nàng muốn báo thù, mà kẻ thù lại là Thái tử. Chuyện dính dáng đến tranh giành ngôi vị trữ quân thì không thể nào bình yên được.
Nhưng chính vì liên quan đến Thái tử, nàng luôn cảm thấy dù có phức tạp đến đâu thì cùng lắm cũng chỉ đến mức tranh giành ngôi vị mà thôi, sao bây giờ đột nhiên lại kéo cả nước láng giềng vào?
Chúc Tuyết Dao thật sự không giải thích được những biến số này từ đâu mà ra. Rồi có khoảnh khắc, cái lạnh thấu xương đột nhiên ngấm vào tận xương tủy, nỗi bàng hoàng bất an như một cơn gió dữ quét tới, gào thét muốn nuốt chửng lấy nàng.
Cảm giác này nàng vô cùng quen thuộc ở kiếp trước.
Khi đó nàng ở Bắc cung bị cô lập, không ai giúp đỡ, Yến Quyết ngày càng không thèm che giấu sự chán ghét dành cho nàng, Vân Diệp và Sương Chi mà nàng tin tưởng đều không còn, sức khỏe của đế hậu lại mỗi năm một yếu đi, nàng không dám khiến họ phải lo lắng. Nàng thường cảm thấy bên cạnh mình trống rỗng, lòng cũng trống rỗng, không có bất cứ thứ gì có thể cho nàng dựa vào. Cảm giác này thường xuyên chiếm lấy tâm trí nàng, khiến nàng kiệt sức.
Nhưng hiện tại, cảm giác này đã lâu lắm rồi không xuất hiện.
So với kiếp trước trải qua muôn vàn trắc trở, kiếp này có con cái, có mèo bên cạnh, cuộc sống vô cùng thoải mái.
Yến Huyền lại càng một lòng bảo vệ nàng, những chuyện nàng không thích hắn đều đứng ra gạt đi hết, những chuyện nàng muốn làm dù nghe có vẻ vô lý hắn vẫn sẵn lòng giúp một tay.
Thành ra lúc này đột nhiên bị cảm giác đó xâm chiếm trở lại, nàng nhất thời thấy không thích ứng, thậm chí không cách nào gồng mình gượng dậy như kiếp trước được nữa.
Thế là Chúc Tuyết Dao dung túng cho bản thân tùy hứng một chút.
Nàng gọi Thẩm Ngư vào một lần nữa, dặn hắn: "Ngươi mau đến hành cung, bảo Ngũ ca trở về."
Thẩm Ngư sững người, ngước mắt định hỏi, nhưng sắc mặt nàng trắng bệch, trực giác thấy không ổn nên cũng không dám hỏi nhiều, lập tức lên đường đi ngay.
Từ Trăn Viên đến hành cung gần hơn so với đi từ hoàng cung Lạc Dương, tốc độ khinh công của ám vệ lại nhanh, Thẩm Ngư đi gấp suốt đêm, đến gần tối đã thấp thoáng nhìn thấy những dãy núi nơi hành cung tọa lạc.
Trong Cung Chính Ty của hành cung, một quan viên của Hộ bộ vừa chịu hình xong được thị vệ dìu ra ngoài, đám cung nhân khom lưng đứng sừng sững trong sân, đến thở mạnh cũng không dám.
Yến Huyền ngồi dưới hiên, không nói lời nào, cúi đầu nhấp trà.
Mãi đến khi bóng dáng của quan viên Hộ bộ kia biến mất, Yến Huyền mới đặt chén trà trong tay xuống, thở phào, trên mặt hiện lại nụ cười hòa nhã: "Việc lớn như vậy, kẻ muốn mưu lợi riêng luôn có. Chúng ta cứ việc nào ra việc nấy, không cần liên lụy quá nhiều. Chuyện này đến đây coi như xong, các ngươi cứ làm tốt việc của mình, đừng đi vào vết xe đổ của hắn là được."
Đám cung nhân vẫn chưa hoàn hồn, chỉ biết đáp "Vâng".
Có người cảm thấy như vừa nhặt lại được mạng sống, có người bất ngờ, cũng có người không nhịn được mà nhìn Thụy Vương, tâm trạng phức tạp.
Bọn họ đều nghĩ Thụy Vương đích thân tới đây chắc chắn sẽ trừng trị nghiêm khắc những kẻ liên quan để răn đe kẻ khác, không ngờ lại giơ cao đánh khẽ như vậy.
Đối với bọn họ, đây đương nhiên là chuyện tốt, nếu không thì luôn có người phải chịu phạt oan.
Có điều thế này khó tránh khỏi khiến người ta cảm thấy tính cách của Thụy Vương quá mềm mỏng, vậy thì tương lai càng dễ có kẻ lại bí quá hóa liều.
Dù sao đây cũng là việc tu sửa hành cung của thiên tử, cả gan bòn rút một chút thôi cũng đã là cả một gia tài.
Cứ lấy khúc gỗ kim tơ nam lần này ra mà nói, giả sử lấy đồ kém chất lượng thay vào mà không bị phát hiện, thuận lợi bán đi thì đó là số tiền đủ cho ba bốn đời ăn không ngồi rồi, hơn nữa còn là kiểu ăn sung mặc sướng nhung lụa ngập người.
Yến Huyền thu hết những nét mặt muôn màu muôn vẻ của bọn họ vào mắt, nhưng chỉ coi như không biết.
Triệu Kỳ đứng bên cạnh cũng tỏ ra thản nhiên, cho đến khi gã nhìn thấy trên đầu tường gần có bóng người thoáng qua, chắc chắn gã đã nhìn thấy rồi lại lách người biến mất.
Triệu Kỳ cúi đầu nói với Yến Huyền: "Điện hạ, bận rộn cả ngày rồi, đã đến ăn tối."
Yến Huyền "ừ" một tiếng rồi đứng lên.
Đám cung nhân vội vàng nhường ra một lối đi, một đoàn chủ tớ rầm rộ đi qua sân, rời khỏi Cung Chính Ty.
Yến Huyền quả thực cũng nên ăn tối, sau khi Triệu Kỳ ra khỏi cửa lớn đã lệnh cung nhân truyền thức ăn.
Đợi bọn họ bước vào Thương Tùng Các nơi Yến Huyền ở thì bữa tối đã chuẩn bị xong.
Yến Huyền bận rộn đến mức bữa trưa còn chưa kịp ăn, vừa bước vào cửa viện ngửi thấy mùi cơm thức ăn đã thèm thuồng.
Nhưng vừa vào phòng, nhìn thấy Thẩm Ngư, hắn không khỏi sững người, nhưng vẫn bước tới bàn ăn trước, cười nói: "Sao ngươi lại tới đây? Ngồi xuống vừa ăn vừa nói."
Thẩm Ngư không bước lên ngồi, cúi mắt hành lễ: "Điện hạ, nữ quân mời người lập tức trở về Trăn Viên."
Yến Huyền mới ngồi vững cầm đũa, nghe vậy thì giật mình: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"... Thuộc hạ cũng không rõ lắm." Thẩm Ngư nói.
Yến Huyền cau mày: "Dao Dao nói thế nào?"
Thẩm Ngư suy nghĩ một lát: "Nữ quân chỉ bảo thuộc hạ lập tức tới hành cung mời điện hạ trở về. Chuyện khác... Thuộc hạ thấy sắc mặt của nữ quân không tốt nên không dám hỏi nhiều. Có điều trước đó nữ quân đọc một bức thư do nhóm Vu Khinh gửi về, có lẽ trong thư đã nói gì đó, nữ quân có vẻ rất sợ hãi."
"Ta về ngay đây." Yến Huyền lập tức đứng dậy, tiện tay lấy hai cái bánh nướng đi ra ngoài, "Triệu Kỳ, chuẩn bị ngựa nhanh!"
"..." Triệu Kỳ định khuyên hắn ăn tối xong rồi hãy đi, nhưng hắn đã đi nhanh như gió ra ngoài. Triệu Kỳ cũng không dám nói nhiều, khom lưng đáp "Vâng", vội đi truyền lời.
Khi Yến Huyền từ Thương Tùng Các ra khỏi hành cung thì hai cái bánh nướng cũng vừa ăn xong, ngựa cũng đã chuẩn bị sẵn ở ngoài hành cung.
Yến Huyền bảo Thẩm Ngư truyền lời trước, bản thân mình thúc ngựa điên cuồng chạy về.
Thẩm Ngư trở về Trăn Viên vào sáng sớm ngày hôm sau, Yến Huyền đến lúc gần tối cũng đã tới nơi.
Hắn bước vào Bách Hoa Đường, thấy đèn trong phòng ngủ vẫn sáng, cứ ngỡ Chúc Tuyết Dao chưa ngủ, bước vào gian chính nghe Tĩnh Thư trực đêm bẩm báo rằng "nữ quân đã ngủ rồi".
Yến Huyền khựng lại, cũng cảm nhận được có gì đó không đúng.
Chúc Tuyết Dao vốn không phải là người thích thắp đèn khi đi ngủ, đi ngủ mà không tắt đèn, xem ra đúng là bị chuyện gì đó dọa sợ thật.
Yến Huyền bước vào phòng, thấy Chúc Tuyết Dao đúng là đã ngủ rồi, nhưng màn giường không buông xuống, bị ánh đèn trong phòng rọi sáng.
"Dao Dao." Yến Huyền ngồi xuống cạnh giường, thử khẽ gọi.
Chúc Tuyết Dao bỗng mở mắt ra.
Tiếp đó không đợi hắn hỏi gì, nàng đã bật ngồi dậy nhào vào lòng hắn.
Yến Huyền vô thức ôm lấy nàng, cảm nhận toàn thân nàng đang run rẩy. Hắn nín thở vuốt lưng dỗ dành, kiên nhẫn đợi nàng bình tĩnh lại mới hỏi: "Dao Dao, xảy ra chuyện gì rồi? Muội đừng sợ, ta về rồi, muội cứ từ từ nói."
Chúc Tuyết Dao gật đầu trong lòng hắn, vẫn rúc thêm một lát nữa. Trong hơi thở và nhịp tim quen thuộc, nàng dần hoàn hồn, lúc này mới xoay người sờ dưới gối: "Muội cho huynh xem..." Nàng lôi bức thư đó ra đưa vào tay hắn, "Muội, muội không ngờ lại như vậy... Chuyện này lớn quá rồi Ngũ ca, huynh nói xem là ai làm, là nhắm vào ai cơ chứ?"
Nói được câu này, Chúc Tuyết Dao đã phải rất bình tĩnh.
Hai ngày nay nàng đều nghi thần nghi quỷ cảm thấy bàn tay đen phía sau này nhắm vào mình, bởi vì đây là chuyện kiếp trước không có, hơn nữa chỉ có nàng là người trọng sinh.
Nhưng trong thâm tâm lại có một giọng nói lý trí còn sót lại thỉnh thoảng hiện lên khuyên nhủ nàng, bảo nàng rằng chuyện này không thể nào nhắm vào nàng được, bởi vì nàng và nước Xiêm La, giang hồ, hay thậm chí là Di Châu đều không có một chút quan hệ.
Trước khi Yến Huyền trở về, luôn là vế trước chiếm giữ tâm trí nàng, giờ nhìn thấy hắn rồi, nàng có thêm chút tự tin, vế sau rốt cuộc cũng thắng được một trận.
Yến Huyền muốn ấn nàng nằm xuống trước: "Chuyện này chúng ta bàn bạc kỹ hơn sau, muội ngủ trước đi, sáng mai chúng ta thong thả nói."
"Muội không sao." Chúc Tuyết Dao nắm ngược lại tay hắn, "Muội biết nên làm thế nào. Chuyện lớn như vậy nhất định phải bẩm rõ với cha mẹ để họ quyết định. Việc liên quan đến hai nước, có lẽ còn phải thông báo cho Hồng Lư Tự, để quốc vương Xiêm La tự biết đường mà tính."
Nghe nàng nói mà Yến Hyền sững sờ.
Hắn vốn tưởng nàng vội vã tìm mình về là vì bị dọa cho quýnh quáng lên.
"Muội ứng phó được mà..." Chúc Tuyết Dao cúi đầu, thẹn thùng lẩm bẩm, "Muội chỉ là... chỉ là..."
Lời đến cửa miệng, nàng bỗng không nói ra được.
Yến Huyền nhìn chằm chằm đôi má ửng hồng của nàng rồi híp mắt lại: "Nhớ ta rồi?"
Chúc Tuyết Dao quay mặt đi chỗ khác, cảm thấy mặt mình nóng ran lên.
Đúng vậy, nàng nhớ hắn rồi.
Những lúc rơi vào trạng thái bàng hoàng bất an, nàng rất hy vọng có hắn ở bên cạnh, dù chỉ là ngồi đó không nói gì cũng được.
Yến Huyền khẽ cười.
Nàng cảm thấy hắn đang cười nhạo mình, chỉ muốn trốn vào trong chăn. Nhưng còn chưa kịp nằm xuống thì hắn đã một tay ôm chặt lấy nàng.
"Về rồi đây." Yến Huyền nói trong tiếng cười, "Ngày mai hai chúng ta nghỉ ngơi, ngày kia vào cung bẩm báo chuyện này. Tạm thời ta cũng không cần đến hành cung nữa, ở nhà bầu bạn với muội."
"Được." Chúc Tuyết Dao đỏ mặt, gật đầu hài lòng.
"Muội ngủ trước đi, một lát ta sẽ vào ngay." Yến Huyền cười một tiếng, nói xong thì đứng dậy ra khỏi phòng ngủ, vội vã đi tắm rửa thay quần áo.
Đợi đến khi hắn trở lại phòng ngủ, Chúc Tuyết Dao vẫn chưa ngủ, nhưng đèn trong phòng đã tắt đi quá nửa, màn giường cũng đã buông xuống. Hắn trở lại bên giường, vén màn lên, vừa hay chạm phải đôi mắt sáng ngời của nàng. Hắn nằm xuống, nàng lập tức dùng cả chân lẫn tay ôm chặt lấy hắn.
Trong đầu Yến Huyền hiện ra hình ảnh mình bị một con bạch tuộc tám chân bám trên người, bị ôm chặt cứng không dám cử động, chỉ có nhìn sang: "Làm gì thế?"
"Nhớ huynh rồi." Chúc Tuyết Dao nũng nịu, "Để muội ôm một lát."
"Được." Yến Huyền nghiêm túc đồng ý, kiên nhẫn để mặc cho nàng ôm thật lâu.
Chúc Tuyết Dao nghe nhịp tim của hắn, một chút bất an cuối cùng còn sót lại trong đáy lòng cũng dần tan biến. Nàng nghĩ dù chuyện kỳ lạ ở nước Xiêm La thật sự nhắm vào nàng đi nữa thì nàng cũng không sợ, dù sao thì có hắn ở đây, mọi việc họ đều có thể cùng nhau đối mặt.
Nàng nghĩ như vậy thì không nhịn được cười khẽ, tự thấy mỹ mãn bèn buông hắn ra, ngoan ngoãn nói "Ngũ ca ngủ ngon!" rồi xoay người nhắm mắt lại.
Nhưng hắn lập tức đuổi theo ngay, nàng vừa mới nằm vững đã thấy hơi thở của hắn tiến sát sau gáy, tay cũng mò đến bên hông nàng, theo sau chính là giọng điệu đầy hứng khởi của hắn: "Ta cũng nhớ muội rồi."
Chúc Tuyết Dao nhịn cười, trong lòng hiểu rõ hắn muốn làm gì, nghiêm túc đẩy hắn ra: "Đi ngủ sớm đi!"
Yến Huyền: "Mệt rồi mới dễ ngủ chứ."
Chúc Tuyết Dao định quay đầu lườm hắn, nhưng vừa mới quay sang thì bị hắn giữ chặt. Nàng lập tức phá vỡ hình tượng nghiêm túc, cười mắng "Ngũ ca phiền chết đi được!" rồi bị hắn trùm kín mít vào trong chăn.