Tình cảnh hiện tại của Yến Quyết tuy không khác gì bị giam lỏng, cung nhân bên cạnh cũng âm thầm bị thay thế hơn phân nửa, trong số thân tín chỉ còn lại Lưu Cửu Mưu, nhưng chuyện nội bộ của Đông Cung vẫn được thuận lợi bẩm lợi đến hắn.
Khoảng hai khắc sau, từ thư phòng của Thái tử truyền ra khẩu dụ, không cho người làm theo ý của Thái tử phi là giao Phương Nhạn Nhi ăn nói không cố kỵ cho Cung chính ty xử lý, mà chỉ hạ chỉ cấm túc nàng ta. Còn việc Thái tử phi nói sẽ bẩm báo chuyện này lên Nhị thánh, Thái tử không ngăn cản.
Điều này giống với dự tính của Kiều Mẫn Ngọc. Nàng thầm tính toán, cảm thấy Thái tử đè chuyện này xuống chắc không phải để bảo vệ Phương Nhạn Nhi, mà là vì Đông Cung hiện tại không thể để người ngoài xem trò cười thêm. Dù là giao cho Cung chính ty hay tư hình trong Đông Cung thì cũng khó tránh khỏi tiếng gió đồn đại, chỉ có cấm túc là lặng lẽ nhất.
Còn về việc Thái tử đồng ý cho bẩm báo lên Nhị thánh, có thể thấy hiện giờ Thái tử cũng rất căng thẳng, không dám để xảy ra thêm chút hiềm khích nào.
Đây được coi là một chuyện tốt đối với Kiều Mẫn Ngọc.
Nàng vốn có thể trực tiếp cấm túc Phương Nhạn Nhi, cố ý nhắc đến Cung chính ty là muốn chuyện này không nói trước với Thái tử, nhằm thăm dò thái độ của hắn.
Hiện giờ thấy Thái tử đã biết thận trọng, lòng nàng cũng thả lỏng đôi chút, bởi vì dù không thể xoay chuyển cục diện bị động hiện tại, thì vẫn tốt hơn việc Thái tử tiếp tục chọc giận thánh nhan.
Kiều Mẫn Ngọc tự nhủ, Nhị thánh vẫn là người nhân từ, dù Thái tử thực sự bị phế, những nữ quyến hậu trạch như họ cũng có thể cầu xin một sự an bài thỏa đáng, chỉ cần Thái tử đừng gây thêm rắc rối là được.
Thế là Kiều Mẫn Ngọc không phí tâm sức vào chuyện của Phương Nhạn Nhi nữa.
Lưu Cửu Mưu thấy Thái tử phi không có ý kiến gì bèn đích thân dẫn người đi nhốt Phương Nhạn Nhi lại, viện và cửa phòng đều phải khóa chặt, còn tăng thêm gấp đôi nhân thủ canh giữ viện này.
Đây là ý của Thái tử.
Ai cũng biết Phương Nhạn Nhi biết võ công, điểm này từng khiến Thái tử thấy mới mẻ, nhưng bây giờ hắn thực sự sợ nàng ta cậy vào võ nghệ mà lại gây thêm họa đoan.
Lưu Cửu Mưu đứng ở cửa viện của Phương Nhạn Nhi, vừa nhìn cung nhân bận rộn, vừa thầm cười cợt: "Chậc, Thái tử điện hạ... Năm xưa ham của lạ, ham k*ch th*ch, giờ mới biết là một rắc rối sao?"
Cách đó vài trượng, tiếng gào thét của Phương Nhạn Nhi từ trong phòng truyền ra.
Nàng ta không phục, gào lên những câu kiểu như: "Ta là vì tốt cho A Quyết!", sau đó bắt đầu giở thói ngang ngược: "Đại công tử còn đang nuôi ở viện của ta, các người dựa vào cái gì mà quản ta"...
Cung nhân do Lưu Cửu Mưu dẫn đến đã sớm có chuẩn bị, dĩ nhiên không thèm quan tâm, mặc cho nàng ta chửi bới.
Trong đó còn có mấy thái giám lực lưỡng từng tập võ, rất nhanh đã khống chế được nàng ta, ra hiệu cho tiểu thái giám dưới trướng mau chóng khóa cửa phòng và cửa viện lại.
Khi công việc sắp hoàn thành thuận lợi, Lưu Cửu Mưu chợt nghe một tiếng "ầm" thật lớn, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Yến Minh Dương đang hầm hầm lao ra từ sương phòng.
Yến Minh Dương lao thẳng đến chỗ Lưu Cửu Mưu, lòng Lưu Cửu Mưu thắt lại, thầm hô không ổn.
Nhưng sau đó Yến Minh Dương đến trước mặt mình, dõng dạc nói: "Phụ vương cấm túc nàng ta, chứ có cấm túc ta đâu, dựa vào đâu mà ta phải bị nhốt ở đây! Ta muốn sang chỗ mẫu phi của ta!"
Yến Minh Dương nói được nửa câu, Lưu Cửu Mưu thầm nghĩ cái điệu bộ mở miệng là "dựa vào đâu" này thực sự giống hệt Phương Nhạn Nhi.
Nghe đến câu cuối, Lưu Cửu Mưu lại nghĩ: Ngươi chẳng phải vẫn luôn ở cùng mẫu phi đó sao?
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, Lưu Cửu Mưu đã kịp phản ứng lại.
Gã kinh hãi, nhìn chằm chằm Yến Minh Dương, hỏi: "Ý của ngài là... Hứa Lương đệ?"
"Phải!" Yến Minh Dương nói, "Dựa vào đâu muội muội được ở với mẫu phi, còn ta thì không? Ta nhất định phải chuyển đến chỗ mẫu phi!"
Chuyện này rõ ràng Lưu Cửu Mưu không thể tự quyết định, Yến Minh Dương tại sao lại có ý nghĩ như vậy gã cũng không biết, việc gã có thể làm chỉ là bẩm báo trung thực cho Thái tử.
Mà Thái tử bị Nhị thánh cấm túc, lúc này không thể đến hậu trạch, nên gã sai cung nhân đi hỏi ý của Hứa Lương đệ.
Hứa Lương đệ làm việc vốn luôn đúng mực, nguyên do vì Thái hậu và Nhị thánh nên có chút thể diện trước mặt Thái tử.
Từ khi Phương Nhạn Nhi thất sủng, nàng ở Đông Cung càng như cá gặp nước, nay lại có thêm một đứa con gái, dù không phải Trắc phi nhưng sống cũng không kém gì hai vị Trắc phi kia.
Hiện giờ nghe nói Yến Minh Dương muốn đến chỗ mình, Hứa Lương đệ dỗ dành đứa trẻ đang ngó nghiêng trong lòng, cười nhạo: "Cho nó đến chỗ ta? Ta thì chẳng sợ nó đến, chỉ sợ điện hạ không sợ Phương phụng nghi lại đến đây đại náo một trận, truyền đến tai Nhị thánh sao?"
Tiểu thái giám đến truyền lời cứng đờ.
Hứa Lương đệ ngẫm lại, biết tâm trạng Thái tử gần đây không thể tốt, nói những lời này e là khiến cung nhân bị trách phạt oan, bèn dịu giọng đổi lời: "Ngươi về bẩm với Thái tử, cứ nói ta chăm lo một đứa trẻ đã kiệt sức rồi, Đại công tử mà đến nữa, ta e là cả hai đều không chăm sóc tốt. Đến lúc đó đừng nói là Phương phụng nghi không vui, ngay cả truyền đến chỗ Nhị thánh, Nhị thánh e là cũng chê Đông Cung gia trạch không yên."
Cách nói này dễ nghe hơn nhiều, lại có thể khuyên được Thái tử, vẹn toàn ý muốn của Hứa Lương đệ.
Tiểu thái giám mừng rỡ, cúi đầu thật sâu với Hứa Lương đệ, nói: "Nô tài đã hiểu, tạ Lương đệ chu toàn!"
Hứa Lương đệ phẩy tay, cho gã lui xuống.
.
Tối hôm đó, nhũ mẫu Chu thị của Yến Minh Dương tránh mặt cung nhân, tự mình đi gặp Hoàng hậu, thuật lại tất cả trắc trở ban ngày.
Cuối cùng, nhũ mẫu dè dặt hỏi: "Lần này Phương thị không chỉ là bị cấm túc, mà là bị khóa trong phòng. Đại công tử ở chỗ nàng ta, e là có chỗ không ổn?"
Hoàng hậu liếc bà ta, suy tư: "Nếu ngươi không đành lòng, bổn cung cũng có thể tìm cho nó một chỗ khác."
Nhũ mẫu lắc đầu: "Nô tỳ chỉ làm việc cho Thánh nhân, đối với người khác không có gì là không đành lòng, chỉ sợ chuyện này truyền ra ngoài nghe không hay."
Hoàng hậu im lặng suy nghĩ, nhớ lại chuyện Thái tử phi sai người đến bẩm báo ban ngày.
Lúc đó bà thực sự rất bận, nghe loáng thoáng một tai nên không để ý, giờ nghe Chu thị kể lại những trắc trở sau đó mới nhớ ra, bèn hỏi: "Rốt cuộc Phương thị nói thế nào với Thái tử phi? Ngươi có mặt ở đó không?"
Chu thị nói: "Nô tỳ không có mặt, nhưng đã hỏi kỹ mấy cung nữ thân cận của Phương phụng nghi." Rồi bà kể lại diễn biến ban ngày cho Hoàng hậu nghe.
Hoàng hậu thấy nhất trí với lời Thái tử phi nói, cười khẩy: "Vậy thì không cần sợ người khác nói lời ra tiếng vào nữa. Phương thị một lòng muốn mưu cầu tiền đồ cho đứa con trai này, chúng ta há có thể không đề phòng? Hiện giờ nhốt họ lại cùng một chỗ cũng là lẽ thường tình."
Chu thị nghĩ cũng thấy đúng, an tâm nói: "Thánh nhân nói phải."
Chu thị cáo lui, không lâu sau, Hoàng đế vốn bận rộn triều nghị đã trở về tẩm điện. Ông vẫn chưa ăn tối, mấy ngày nay lại thực sự phiền lòng, nên cũng không màng lễ nghi quy củ, chỉ bảo cung nhân nấu cho một bát mì.
Mì nhanh chóng được mang lên, kèm theo mười mấy loại thức ăn kèm. Hoàng đế ăn như hổ đói, Hoàng hậu kể hết chuyện náo nhiệt của Đông Cung cho ông nghe, Hoàng đế liếc bà một cái: "Minh Dương còn nhỏ, hay là chuyển nó ra ngoài?"
Hoàng hậu nhướng mày: "Nếu ông không đành lòng thì tự mình hạ chỉ đi, tóm lại trong lòng ta không có hạng người như nó, nghĩ đến nỗi oan ức của A Dao năm xưa là ta lại thấy bực! Ông cũng đừng nói nó tuổi còn nhỏ, đợt trước nó mắng Tuế Kỳ, Tuế Hoan thế nào? Ta thật sự không thể thương xót nó."
"Coi như ta chưa nói gì." Hoàng đế lắc đầu, cũng không để tâm.
Thái độ của Hoàng hậu bỗng trở nên nghiêm túc: "Ta lại thấy chúng ta nên nghĩ nhiều một chút, lời của Phương thị là có ý gì?"
Hoàng đế: "Ý gì là ý gì?"
Hoàng hậu nói: "Nàng ta nói mình có cách giữ vững ngôi vị cho Thái tử, nàng ta có cách gì?"
Hoàng đế nhíu mày: "Nàng ta nói lời hoang đường còn ít sao mà bà cũng tin?"
Lời Hoàng đế nói dĩ nhiên là có lý, nhưng Hoàng hậu không yên tâm.
Bà đứng dậy khỏi giường, mang giày rồi đi đến ngồi đối diện Hoàng đế, nói: "Dạo trước hai chúng ta cùng lúc lâm bệnh, tuy đã điều tra tận gốc rễ mà không tìm ra gì, nhưng lòng ta cứ thấy bất an. Phương thị là người trong giang hồ, giang hồ có khối thứ chúng ta chưa từng thấy qua, chúng ta cứ để mắt tới xem sao."
Hoàng đế rơi vào trầm tư.
Hơn trăm năm qua triều đình và giang hồ không can thiệp lẫn nhau, nhìn thì có vẻ đều giữ quy tắc, nhưng thực chất là vì cả hai bên đều từng nếm mùi đau khổ. Sau mấy chục năm tranh chấp không ngừng nghỉ đó, đôi bên đều thương vong vô số, nguyên khí đại thương. Triều đình từ đó nhận ra mình không diệt được giang hồ, giang hồ cũng nhận ra đoạt quyền tuyệt đối không phải chuyện dễ, bấy giờ mới có chuyện nước sông không phạm nước giếng, dù có thay triều đổi đại thì mọi người cũng mặc định quy củ này.
Cho nên, hiện giờ Hoàng hậu nói Phương Nhạn Nhi, một "nhân sĩ giang hồ" này ra tay với họ?
Chuyện này sơ sẩy một chút là một trận phong ba máu tanh, nàng ta điên rồi sao?
Lý trí bảo Hoàng đế rằng, một người lớn như vậy, lại có con rồi, không thể điên đến mức độ đó.
Nhưng nhớ lại Phương Nhạn Nhi vốn chẳng liên quan gì đến hai chữ "lý trí", Hoàng đế trịnh trọng gật đầu: "Bà nói rất đúng!"
.
Cơn sóng nhỏ ở Đông Cung từ đó không nhắc tới nữa, lại qua hai ngày, triều thần đều đã đến đông đủ. Trong mười mấy năm qua, hành cung tuy chưa từng sử dụng chính thức, nhưng họ đều biết đây là chuyện sớm muộn, vì vậy nhiều nhà đã sớm đặt biệt uyển ở gần hành cung, lúc này liền dùng tới.
Vài người chưa có nhà thì tạm trú ở quan dịch hoặc ở nhờ nhà đồng liêu, cũng đều ổn thỏa.
Đến bình minh, trong hành cung diễn ra buổi đại triều đầu tiên.
Tại đại triều, văn võ bá quan tề tựu đông đủ, Thái tử cũng theo chỉ đến nơi.
Hoàng đế chẳng hề kiêng dè, mở miệng là hỏi Thái tử: Chẳng phải nói chứng cứ Thụy vương tham ô hối lộ rành rành như núi sao? Chẳng phải nói tiền tu sửa đại điện có một nửa chui vào túi Thụy vương mới khiến đại điện sụp đổ sao? Giờ đại điện vẫn hiên ngang ở đây, thì nói thế nào?
Thái tử không thể tranh biện, chỉ còn biết quỳ xuống tạ tội.
Hoàng đế liền tuôn ra một hồi mắng mỏ xối xả. Tuy câu nào cũng chỉ mắng Thái tử, nhưng mắng đến mức quần thần không ai dám ngẩng đầu.
Đợi Hoàng đế mắng mệt rồi, Hoàng hậu lại hỏi hắn: Chuyện Nhị thánh lâm bệnh, Khánh vương ban đầu tra đến đầu Thái tử, sau đó lại đổi hướng chỉ thẳng Khang vương và Thụy vương cấu kết hãm hại Thái tử, hắn nói sao?
Thái tử bàng hoàng dập đầu, biện minh rằng trong đó tuyệt đối không có âm mưu, nếu có nửa lời gian dối hắn sẽ không được chết tử tế.
Sau đó...
Sau đó Hoàng hậu vỗ tay, sai người áp giải chứng nhân lên.
Cung nhân Đông Cung, hạ nhân của Khánh vương, quan viên Đông Cung, quan viên trong triều, phàm là những người có liên quan, bất luận Thái tử đã từng gặp hay chưa, toàn bộ đều ở đây.