Khi nhìn thấy những chứng nhân này, văn võ bá quan cả triều đều hiểu rằng vị trí Thái tử này sắp tới hồi kết rồi.
Chẳng quan trọng hai chuyện này lớn đến mức nào, cũng chẳng quan trọng những chứng nhân này có bao nhiêu sức nặng, mấu chốt là Nhị thánh đã mượn buổi đại triều lần này để bày tỏ hoàn toàn thái độ.
Họ với tư cách là Nhị thánh nắm giữ thực quyền, lại là phụ mẫu của Thái tử, có trăm phương nghìn kế để xoa dịu cơn sóng gió này. Dù vết nhơ của Thái tử đã khó lòng gột rửa, những chuyện này vẫn có thể kết thúc một cách êm đẹp, đó là mọi tội danh cấu kết hãm hại huynh đệ có thể đẩy hết lên đầu Khánh vương, còn Thái tử cùng lắm chỉ bị coi là "nhìn người không rõ", không đến mức lung lay ngôi vị.
Nhưng Nhị thánh lại chọn cách trực tiếp để nhân chứng lên đại điện, để văn võ cả triều đều nhìn thấy rành rành, lại còn mắng thẳng mặt Thái tử tội mưu hại huynh đệ không chút nể nang, đây rõ ràng là không muốn để lại đường lui cho Thái tử.
Thái tử quỳ dưới đất, mấy lần muốn tranh biện, nhưng dưới cơn thịnh nộ của Hoàng hậu thì không thể xen vào lời nào.
Trong suốt một khắc đồng hồ, cả đại điện im phăng phắc như tờ, chỉ có tiếng mắng mỏ của Hoàng hậu vang vọng khắp điện.
Làm huynh trưởng bất nhân!
Làm con bất hiếu!
Là điềm báo của hôn quân!
Các triều thần chưa bao giờ thấy Thái tử phải chịu sự giáo huấn như vậy.
Đợi đến khi mắng đã đời, Hoàng hậu không thèm nhìn Thái tử lấy một cái, chuyển sang nói về việc điều động quan viên.
Việc này tưởng chừng như đột ngột đổi chủ đề, nhưng thực tế không phải vậy.
Các đại thần nhanh chóng nhận ra những quan viên được điều chuyển hầu hết đều có chút liên quan đến Đông Cung.
Ví dụ như Thẩm Thừa Hoài, dù làm quan ở Đông Cung nhưng trước đó vì chuyện của Đại Trưởng công chúa mà kết oán với Thái tử, nay được Hoàng hậu hạ chỉ điều khỏi Đông Cung, chuyển sang làm việc ở Hàn Lâm viện. Muội muội hắn là Thẩm Vân Hà vốn là Trắc phi của Thái tử, cũng bị Hoàng hậu chỉ định đi hầu hạ Thái hậu, rõ ràng là muốn nàng tránh xa Thái tử, việc này không khác gì tát vào mặt Thái tử thêm một lần nữa.
Sau khi buổi đại triều kết thúc, Chúc Tuyết Dao cùng Yến Huyền và Hằng vương cùng tụ tập tại biệt uyển của Khang vương phủ dưới chân núi hành cung.
Trước đó, họ đều đã hình dung về ngày Thái tử gặp họa, tưởng tượng rằng mình sẽ dâng lên những chứng cứ bất lợi cho Thái tử vào ngày này, góp thêm một mồi lửa cho sự sụp đổ của hắn.
Hôm nay rõ ràng là thời điểm như vậy.
Thế nhưng trong buổi đại triều, cả ba người Khang vương, Hằng vương và Yến Huyền đều không động đậy.
Tất cả chỉ lẳng lặng nghe đế hậu nổi trận lôi đình, dù trong tay áo đang để sẵn tấu chương bất lợi cho Thái tử, họ cũng không hề dâng lên.
Hiện tại, bọn họ ngồi lại với nhau cũng yên lặng không nói gì.
Sau một hồi im lặng khá lâu, Khang vương tỏ ra không hài lòng liếc nhìn Hằng vương: "Sao đệ không tham tấu Thái tử?"
Hằng vương nhếch mép: "Gần đây huynh ấy toàn nhắm vào huynh và Ngũ đệ, căn bản không để tâm đến đệ, đến lượt đệ tham tấu huynh ấy sao?" Nói rồi, hắn hỏi ngược lại Khang vương: "Sao huynh không tham tấu Thái tử?"
Khang vương chột dạ, chuyển ánh mắt sang Yến Huyền: "Sao Ngũ đệ cũng không lên tiếng? Chuyện ở hành cung lần này là muốn lấy mạng đệ mà."
Yến Huyền lắc đầu: "Phụ hoàng mẫu hậu từ bỏ Thái tử chính là vì huynh ấy cấu kết hãm hại huynh đệ, lúc này chúng ta mà bỏ đá xuống giếng chắc chắn không phải điều phụ hoàng mẫu hậu muốn thấy. Nếu hôm nay trên buổi triều chúng ta thực sự tham tấu Thái tử, tuy có thể khiến huynh ấy càng thảm hại, nhưng cũng sẽ khiến phụ hoàng mẫu hậu thất vọng về chúng ta."
Hắn nói lời này rất công bằng, nghe thì thấy rất mưu lược và vì đại cục.
Chúc Tuyết Dao ngồi ngay bên cạnh, quan sát sắc mặt hắn, lặng lẽ đưa tay qua, nắm lấy tay hắn đang đặt trên đầu gối.
Sau đó, nàng nhìn Khang vương và Hằng vương, nói: "Muội nghe kể cha mẹ hôm nay ở buổi thượng triều nổi trận lôi đình, các ca ca chắc hẳn cũng sợ cha mẹ vì giận mà lâm bệnh đúng không?"
"... Khụ." Ba huynh đệ ăn ý cùng khẽ ho một tiếng, ánh mắt không hẹn mà cùng nhìn sang hướng khác.
Họ đều là những người từ nhỏ đã đọc sử sách chính trị, nay ngày một lớn, chuyện triều đình cũng đã chứng kiến nhiều, trong lòng đều hiểu quyền lực vốn vô tình. Họ cũng biết khi đã dấn thân vào những tranh chấp này thì không nên có gì phải kiêng kỵ, nhất làv kiêng kỵ tình cảm là chuyện khá ngây ngô.
Thế nhưng họ thực sự không đủ nhẫn tâm.
Chúc Tuyết Dao thấy ai nấy đều lúng túng, bèn nói đỡ: "Ngũ ca vừa nói rất đúng. Dù chỉ luận về đại cục, hôm nay cũng không phải lúc để chúng ta bỏ đá xuống giếng."
Vẻ ngượng ngùng của ba người vơi đi đôi chút, Chúc Tuyết Dao gật đầu nói tiếp: "Mọi người không cần vì sự đắn đo trong lòng mà thấy khó xử, chuyện này chẳng có gì là không thể nói ra. Hiện giờ động cha mẹ đến Thái tử là để bảo vệ chúng ta, chúng ta lo lắng cho sức khỏe của cha mẹ thì có gì sai đâu? Đây chính là điểm chúng ta khác với Thái tử. Theo muội thấy, các huynh đã có lòng hiếu thảo thì cứ đường đường chính chính mà tận hiếu, một là việc này không cản trở chúng ta lật đổ Thái tử, hai là cũng tránh để người ngoài xem trò cười của gia đình mình. Phế Thái tử là chuyện lung lay quốc bản, lúc này chúng ta có thể hòa thuận một nhà mới có thể tránh được những lời bàn tán, khiến người ngoài cảm thấy mọi việc đều là lỗi của Thái tử. Nếu chúng ta đấu đá rành rành trên triều đình, người ngoài nhìn vào sẽ không thấy đều là lỗi của Thái tử, mà chỉ thấy nội bộ chúng ta hỗn loạn. Vì một kẻ như Thái tử mà để cả gia đình mình mang tiếng xấu như vậy là không đáng, các huynh thấy sao?"
Khang vương và Hằng vương nhìn nhau, Hằng vương gật đầu trước, chậc lưỡi: "Muội nói có lý." Rồi hắn thở dài, "Ta thật sự không dám để phụ hoàng mẫu hậu nổi giận nữa, đợt trước hai người lâm bệnh, mẫu phi của ta cũng thao thức cả đêm không ngủ được, huống hồ là Hoàng tổ mẫu đã lớn tuổi. Người thân lớn tuổi chỉ có vài người, hãy để họ bớt lo lòng đi."
"Đúng vậy." Khang vương hùa theo, nghĩ đến chuyện đế hậu cùng lúc lâm bệnh đợt trước, hắn cũng thấy đau đầu.
...
Cùng với việc đế hậu hạ chỉ lệnh cho Đại lý tự điều tra tội của Thái tử, lại chính thức cấm túc Thái tử, việc phế Thái tử gần như chỉ còn thiếu bước cuối cùng.
Nhất thời, văn võ bá quan và huân quý Lạc Dương đều chú ý đến động tĩnh của Thái tử, thế nên không ai không chú ý rằng Chiêu Minh Đại trưởng công chúa, người vốn thu hút mọi ánh nhìn từ khi trở về Lạc Dương, đã mấy ngày không có động tĩnh gì.
Mãi đến cuối tháng Năm, Ôn Minh công chúa từ biệt uyển vào hành cung.
Rõ ràng nàng rất vội vã, lúc đến ngay cả xa giá cũng không chuẩn bị, mà trực tiếp cùng Chu Duy Xuyên cưỡi ngựa chạy đến cổng hành cung.
Cung nhân thị vệ túc trực ngoài cổng thấy vậy suýt nữa không phản ứng kịp, bị phò mã quát một tiếng mới vội vàng đi dắt ngựa.
Ôn Minh công chúa không màng đến những thứ đó, xuống ngựa là chạy thẳng vào trong hành cung, xông vào chỗ của Đế - Hậu, mở miệng là một câu: "Phụ hoàng mẫu hậu, không xong rồi! Xảy ra chuyện rồi!"
Đế hậu đang đặt tên cho các cung điện trong hành cung, cũng coi như tìm được chút thanh nhàn trong lúc bận rộn hỗn loạn.
Bất chợt nghe thấy một câu như vậy từ phía cửa điện, cả hai người cùng quay đầu, Hoàng đế chau mày: "Có chuyện gì thế?"
Ôn Minh công chúa lảo đảo đi vào, mặt cắt không còn giọt máu.
Chu Duy Xuyên đi theo nàng, sắc mặt cũng rất tệ.
Ôn Minh công chúa đến bên cạnh Hoàng hậu, chân nhũn ra, ngã ngồi xuống.
Hoàng hậu vội vàng ra hiệu, bảo cung nhân lấy cho nàng một cái bồ đoàn, Ôn Minh công chúa kéo cánh tay Hoàng hậu, vừa mở miệng đã nức nở: "Mẫu hậu, tỷ tỷ... tỷ tỷ mất tích rồi!"
"Hả?" Đế hậu đồng thanh thốt lên.
Một người sống sờ sờ, lại còn là bậc Đại trưởng công chúa tôn quý... mất tích ư?
Hoàng đế giật mình: "Con nói bậy bạ gì đó?"
Hoàng hậu cau mày hỏi: "Mất tích là sao?" Bà dừng lại hồi tưởng một chút, "Trước khi ta hạ chỉ đi tránh nóng, nó đã sai người vào cung thưa chuyện, nói là muốn đi săn bắn, còn muốn ở ngoài vài ngày cơ mà."
"Nhi thần biết chuyện đó!" Ôn Minh công chúa đáp lại một câu, nước mắt bỗng rơi xuống, muốn nói thêm cũng không nói được nữa.
Chu Duy Xuyên chắp tay tiếp lời: "Việc Đại trưởng công chúa đi săn bắn, điện hạ và thần đều biết, nghĩ rằng hạ nhân và thị vệ trong phủ Đại trưởng công chúa rất đông, lại có ám vệ theo sát hai bên, lại còn đi cùng Trung Tín hầu, nên ban đầu cũng không thấy có gì bất ổn. Nhưng hiện tại đã nửa tháng trôi qua, nếu chỉ săn bắn ở ngoại thành thì lẽ ra đã phải về từ lâu. Thần và Điện hạ đều tưởng Đại trưởng công chúa đã về phủ rồi. Mấy ngày trước điện hạ đến hành cung, thấy Đại trưởng công chúa vẫn chưa tới, bèn sai người gửi thư về phủ Đại trưởng công chúa, nhưng hạ nhân trong phủ nói Đại trưởng công chúa vẫn chưa về..."
Chu Duy Xuyên nói đến đây thì cẩn trọng quan sát sắc mặt của Nhị thánh.
Hoàng hậu trầm tư: "Có lẽ là rong chơi nổi hứng, hoặc giả có việc gì trì hoãn cũng không chừng."
Chu Duy Xuyên cười khổ lắc đầu: "Thần cũng nghĩ vậy, nhưng điện hạ đã để tâm thêm hơn. Lúc điện hạ thành thân, Thụy vương điện hạ từng tặng cho hai ám vệ, điện hạ đã sai hai người này đi mật tra phủ Đại trưởng công chúa và phủ Trung Tín hầu. Trong phủ Đại trưởng công chúa vì vẫn còn ám vệ trấn giữ, hai người họ sợ đánh rắn động rừng nên không thu hoạch được gì; nhưng phía phủ Trung Tín hầu... Đã là cảnh người đi phủ trống rồi."
"Cái gì?" Đế hậu đều sửng sốt.
Bàng hoàng nhìn nhau hồi lâu, Hoàng đế nói: "Trẫm đã sớm sắp xếp nhân lực, bí mật theo dõi Trung Tín hầu."
Ông nói đến đó thì dừng lại, không nhắc thêm lý do tại sao lại sinh nghi.
Chu Duy Xuyên cúi đầu: "Thần và điện hạ đoán rằng nếu Đại trưởng công chúa có ý muốn đi, sai khiến ám vệ đối phó với người của bệ hạ phái ra, muốn tránh khỏi những tai mắt này cũng không phải việc khó."
Ôn Minh công chúa gượng sức bình tĩnh, cuối cùng cũng nói được, sốt sắng lay lay cánh tay Hoàng hậu: "Mẫu hậu, nhất định là xảy ra chuyện rồi! Không biết Trung Tín hầu sẽ làm gì tỷ tỷ nữa!"
"Con đừng hoảng." Hoàng hậu vỗ tay nàng an ủi, cũng ép mình phải bình tĩnh.
Chu Duy Xuyên trầm giọng nói: "Trung Tín hầu có thể mang dã tâm, nhưng khả năng cao không có bản lĩnh tránh khỏi người của bệ hạ. Nhưng nếu nói là ý của Đại trưởng công chúa..." Hắn chau mày, "Thần không hiểu nổi, tại sao Đại trưởng công chúa lại không lời mà biệt?"
Chu Duy Xuyên nghĩ, nếu Chiêu Minh Đại trưởng công chúa muốn về Lạc Dương, cứ đường đường chính chính thưa một tiếng với Nhị thánh là được; nếu là vì chuyện hôn sự của Trung Tín hầu... Thì càng không có lý.
Hai người đều ở Lạc Dương lâu như vậy rồi, Chiêu Minh Đại trưởng công chúa cũng chưa từng đề cập với Nhị thánh ý định kết hôn, phàm là nàng nhắc đến, dĩ nhiên sẽ có chuyện để bàn bạc, đâu cần phải diễn cái màn "bỏ trốn" cơ chứ?
Hoàng đế sau một hồi suy nghĩ liền ra lệnh: "Lệnh cho nha môn các nơi, quan dịch bí mật điều tra thăm dò, nếu có tung tích thì báo gấp về cung. Các cửa ải biên giới đặt trạm canh gác ngăn chặn, đặc biệt là những nơi giao giới với nước Miến."
"Rõ." Chu Duy Xuyên chắp tay nhận lệnh.
Hoàng hậu khẽ hỏi: "Thẩm Ngư trước kia hầu hạ A Phù, hiện giờ dường như đang ở chỗ Tiểu Ngũ và A Dao đúng không?"
Chu Duy Xuyên đáp: "Vâng."
Hoàng hậu cân nhắc: "Truyền hắn tới, chúng ta hỏi hắn xem sao."