Chúc Tuyết Dao nói dự định của mình nói cho Yến Huyền nghe, Yến Huyền nhíu mày lắc đầu: "Quá mạo hiểm. Nếu đúng như muội nói, Thẩm Ngư thực sự là người có khả năng tìm thấy Đại tỷ nhất, thì người này vẫn nên giữ trong tay chúng ta thì hơn."
Chúc Tuyết Dao không nói gì, chỉ nhìn hắn, chớp chớp mắt.
Yến Huyền chợt bừng tỉnh, nói: "Cũng đúng... Được, chúng ta đi khuyên phụ hoàng mẫu hậu."
"Vâng." Chúc Tuyết Dao gật đầu.
Yến Huyền trầm tư một lát rồi nói tiếp: "Sau khi gặp phụ hoàng mẫu hậu xong, chúng ta đi gặp Quý phi một chuyến nữa."
Chúc Tuyết Dao ngơ ngác: "Để làm gì?"
Yến Huyền nói: "Huynh trưởng của Quý phi những năm nay vẫn luôn làm một số việc bí mật bên ngoài, cũng coi như nửa người trong giang hồ, có lẽ sẽ giúp ích được gì đó."
"Cũng đúng." Chúc Tuyết Dao gật đầu.
Hai người nhanh chóng ăn xong bữa cơm, sửa soạn trang phục chỉnh tề rồi sai người đánh xe ngựa vào hành cung kiến giá.
.
Phía cực Nam của hành cung.
Thẩm Ngư đã bị nhốt trong phòng ba ngày rồi. Căn phòng này chia làm gian trong và gian ngoài, bày trí trong phòng có thể coi là xa hoa, đồ ăn thức mặc đưa tới đều là hạng thượng hạng, nhưng cửa sổ đều bị bịt kín. Cửa phòng thì vẫn bình thường, nửa dưới là gỗ chắc chắn, nửa trên có song cửa, dán giấy mỏng như cánh ve.
Ngoài ra, phía dưới bên phải cửa phòng có một cái lỗ vuông vức tầm một thước, kích thước đủ để đưa một vài thứ đơn giản vào, nhưng người muốn ra vào từ đây thì không thể.
Cái cửa và cái lỗ này đều ở gian ngoài, gian trong hoàn toàn không có cửa sổ, ngay cả ban ngày cũng tối đen như mực.
Ngày đầu tiên bị nhốt vào, Thẩm Ngư đã thử trước cánh cửa gỗ vài lần. Với nội lực của hắn, cánh cửa này chẳng khác gì giấy dán, hắn có thể dễ dàng xông ra ngoài. Bên ngoài chắc chắn có không ít thị vệ, nhưng nếu hắn bất chấp tất cả mà liều mạng xông xáo, có lẽ cũng có thể thoát thân.
Nhưng cuối cùng hắn đã từ bỏ ý định đó, vì hắn không rõ tình hình bên ngoài hiện giờ ra sao, không biết nếu mình giết đường máu thoát ra liệu có liên lụy đến Thụy Vương và Phúc Tuệ quân hay không.
Thế là hắn cam chịu ở lại, chỉ thầm thấy may mắn vì căn phòng này đủ rộng, lại có một cái cửa và cái lỗ có thể lọt ánh sáng vào, như vậy ít nhất hắn sẽ không bị phát bệnh.
Mấy ngày nay cũng chẳng có ai ép hỏi hắn không ngừng nghỉ, chỉ là mỗi lần đưa cơm, cung nhân bên ngoài lỗ hổng đó sẽ hỏi: "Đại trưởng công chúa đi đâu?"
Hai ngày đầu, câu trả lời của Thẩm Ngư là "Ta không biết"; hôm nay, câu nói đó đã trở thành "Ta cũng muốn biết".
Hắn thực ra không hiểu tại sao đế hậu lại hỏi hắn, bởi vì họ chỉ cần điều tra là sẽ biết, nàng đã sớm không cần hắn nữa.
Nàng không cần hắn nữa.
Thẩm Ngư đã lâu không nghĩ đến chuyện này, giờ đây trong bóng tối và cô độc, hắn lại không kìm lòng được mà nghĩ.
Nói ra thì có chút nực cười, lúc nàng muốn đuổi hắn đi, hắn chết cũng không chịu, đó là lần đầu tiên trong mười mấy năm hắn dám chống đối nàng, nguyên nhân chẳng qua là vì nàng vẫn ở Lạc Dương, nên hắn cũng muốn ở lại Lạc Dương, dù cho không gặp được nàng.
Nhưng giờ hắn vẫn ở Lạc Dương, nàng lại bỏ hắn mà đi cùng với Khương Du, đến một lời cũng không để lại cho hắn.
Mười mấy năm ở bên nhau hắn ở trong lòng nàng ngay đến một cái bóng cũng không xứng để lại.
Trong lúc này, điều đó lại khiến Thẩm Ngư thấy dễ chịu hơn một chút. Bởi vì nếu nàng thực sự để lại lời nhắn, hắn sẽ vì chút nhân từ đó mà liều mạng tìm đường sống, nhưng hiện tại hắn thấy sao cũng được.
Thẩm Ngư bấm đốt ngón tay tính toán, còn hai ngày nữa là đến ngày phải uống thuốc giải.
Hắn chưa từng nếm trải cảm giác khi độc tính phát tác, nghe nói là sẽ đau đớn từ bảy đến mười ngày, tầm đến ngày thứ năm thì nội lực tan biến hết, cuối cùng thất khiếu chảy máu mà chết.
Chuyện này chẳng có gì đáng sợ, ám vệ không ai sợ chết cả.
Thẩm Ngư chỉ nghĩ, kiếp sau hắn không muốn có diện mạo giống Giang Du nữa.
.
Hai ngày thời gian trôi qua thật nhanh, đến ngày thứ ba, cảm giác đau đớn dần ập đến vào buổi chiều. Ban đầu chỉ là những cơn đau co thắt ở bụng, chỉ chưa đầy một canh giờ đã lan ra khắp toàn thân. Tuy nhiên đau đớn vẫn chưa quá nặng, giống như vô số mũi kim nhỏ li ti không ngừng đâm vào gân cốt, đôi khi thậm chí khó phân biệt được đây là đau hay là tê.
Đến buổi tối, cơn đau đã rõ rệt hơn. Cảm giác đau đớn từng cơn từ trong tủy xương rỉ ra, không ngừng k*ch th*ch mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Thẩm Ngư cố gắng ngủ, vì các ám vệ khi dưỡng thương đều sẽ cố ngủ thật nhiều, một là có lợi cho việc lành vết thương, hai là còn có cách nói "ngủ rồi sẽ không thấy đau nữa".
Nhưng trong cơn đau như thế này, hắn căn bản không thể ngủ được. Gồng gánh đến nửa đêm, cơn kịch độc ngày càng dữ dội khiến hơi thở của hắn cũng trở nên dồn dập, hắn hớp từng ngụm khí lớn, ánh mắt vô thức tìm kiếm cánh cửa ở gian ngoài.
Đêm đã khuya, ánh sáng lọt qua cửa và lỗ hổng chuyển sang màu vàng ấm áp, đó là ánh sáng của lồng đèn dưới hành lang.
Thẩm Ngư hoảng hốt nhớ lại rất nhiều năm trước, hắn mắc trọng bệnh bị đóng trong quan tài, khoảnh khắc quan tài đột ngột được mở ra, ánh sáng chiếu vào.
Lúc đó là ban ngày, nên tia sáng ấy chắc hẳn phải rực rỡ hơn nhiều. Nhưng ngoại trừ cảm giác chói mắt trong giây phút đầu tiên khi ánh sáng chiếu xuống, hắn đã không còn nhớ rõ tia sáng đó nữa, hắn chỉ nhớ người xuất hiện trước mặt sau khi thị lực đã thích nghi với ánh sáng.
Nàng nhìn hắn thật lâu, rồi nói từng chữ một với hắn: "Sau này ngươi cứ đi theo ta, không được rời đi nữa."
Lúc đó hắn không hiểu chữ "nữa" trong câu nói của nàng có ý nghĩa gì, sau này hắn mới hiểu, mới biết lúc nàng nói thế, người mà nàng nhìn thấy trong mắt căn bản không phải là hắn.
Cơn đau ngày càng dữ dội khiến đầu óc Thẩm Ngư bắt đầu mơ màng, hắn không kiểm soát được mà nhớ lại những chuyện xa xưa này, rồi lại bắt đầu nghĩ, hắn đến thế gian này dạo một vòng, rốt cuộc là vì cái gì?
Trong biệt uyển cách đó không xa, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền ỗ ba đứa trẻ ngủ say, bản thân cũng đã lên giường, nhưng cả hai đều không ngủ được.
Vu Khinh nắm rõ thời gian uống thuốc giải của mỗi ám vệ, họ đều biết Thẩm Ngư đáng lẽ phải uống thuốc từ tối qua rồi. Hai người đi gặp đế hậu là chuyện của ba ngày trước, đế hậu coi như đã nghe lời khuyên của họ, nhưng lại không để họ lập tức đưa Thẩm Ngư đi ngay.
Đế hậu muốn đánh cược, lỡ như Thẩm Ngư vì giải dược mà chịu nói ra hành tung của Đại trưởng công chúa, thì đôi bên cùng có lợi.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều thấy chuyện này là không thể.
Dù không nhắc tới việc Thẩm Ngư đã không liên lạc với Đại trưởng công chúa mấy tháng nay, thì cho dù hắn thực sự biết Đại trưởng công chúa đi đâu, chắc hẳn cũng sẽ không vì lý do này mà nói ra.
Suy cho cùng, người ta thích dùng ám vệ là vì ám vệ trung thành đáng tin, mà nơi huấn luyện ám vệ cho dùng thuốc cũng là để tăng cường sự trung thành đáng tin đó.
Nếu ám vệ vì giải dược mà khai ra chuyện của chủ gia, thì loại thuốc này đã trở thành thứ phản tác dụng, sớm đã chẳng ai dùng nữa rồi.
Nhưng đế hậu một lòng lo cho sự an nguy của con gái, đương nhiên mọi cơ hội đều muốn thử một lần, đó là lẽ thường tình.
Hai người trằn trọc đến nửa đêm, Yến Huyền thở dài ngồi dậy, Chúc Tuyết Dao cũng ngồi dậy theo, gọi: "Ngũ ca?"
Yến Huyền không nói, Chúc Tuyết Dao khẽ khuyên nhủ: "Đừng vội, cha bảo đợi đến ngày thứ ba Thẩm Ngư độc phát, dù kết quả thế nào cũng sẽ nghe theo chúng ta, hiện tại vẫn còn hai ngày nữa."
Yến Huyền mím môi: "Không được, không thể đợi thêm nữa."
Chúc Tuyết Dao ngơ ngác, đang tưởng Yến Huyền là không nỡ nhìn Thẩm Ngư chịu khổ vô ích, thì hắn đã nắm chặt lấy tay nàng: "Phụ hoàng mẫu hậu hiện giờ quan tâm quá hóa loạn, vì thế càng dễ nảy sinh những kỳ vọng thiếu thực tế, chỗ nào cũng muốn đánh cược một phen. Nhưng cục diện hiện tại..." Hắn lắc đầu, "Đại tỷ chưa rõ sống chết, trong tay chúng ta chỉ có một mình Thẩm Ngư là người có bản lĩnh tìm thấy tỷ ấy, những lúc thế này không cho phép đặt cược lung tung, mỗi bước đi đều phải nghĩ cho kỹ mới được. Dao Dao... Dự định của muội cần Thẩm Ngư phải có võ công, nhưng dược hiệu đó nói là phát tác đến ngày thứ năm thì nội lực mất sạch, nhưng thực tế là đến ngày thứ năm mới mất hết hay là sẽ mất dần kể từ khi phát tác, ngay cả Vu Khinh cũng không nói rõ được. Phụ hoàng muốn đợi đến ngày thứ ba không chừng sẽ hỏng việc, liên quan đến tính mạng của Đại tỷ, gia đình chúng ta không cược nổi."
"Cũng đúng." Chúc Tuyết Dao gật đầu, "Vậy chúng ta lại vào cung khuyên cha mẹ đi."
Nhưng Yến Huyền lại lắc đầu: "Ta cũng không dám cược là họ sẽ đồng ý. Lỡ như khuyên không được, không chỉ phí công vô ích mà còn rút dây động rừng."
Chúc Tuyết Dao rùng mình, đặc biệt là bốn chữ "rút dây động rừng" khiến nàng nín thở: "Huynh định làm thế nào?"
Yến Huyền nhìn nàng, chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ để nàng hiểu chàng đang nghĩ gì.
Chúc Tuyết Dao kinh hãi, cảm nhận rõ mồn một bàn tay mình đang bị hắn nắm lấy run rẩy dữ dội, giọng khàn đi: "Huynh... Huynh định làm thật sao?"
Yến Huyền trầm giọng: "Nếu Đại tỷ thực sự vì sự chậm trễ mấy ngày này mà gặp chuyện, phụ hoàng mẫu hậu sẽ hối hận suốt đời."
Chúc Tuyết Dao đột nhiên bình tĩnh lại.
Nàng biết Yến Huyền nói không sai. Mà đối với họ, họ cũng đều không muốn thấy đế hậu phải sống trong hối hận suốt đời.
Nhưng Yến Huyền lại trầm giọng nói tiếp: "Chúng ta ký sẵn đơn hòa ly đi, chuyện sua này không liên quan gì đến muội cả. Nếu huynh làm thành công, chúng ta đều vui vẻ, nếu không thành, muội và các con cũng không bị liên lụy."
Chúc Tuyết Dao mím môi, chằm chằm nhìn hắn hồi lâu: "Ngũ ca, huynh mà đã hoang đường lên thì còn hoang đường hơn cả Thái tử."
"..." Yến Huyền trợn mắt.
Mắng nặng lời quá vậy!
Chúc Tuyết Dao nắm ngược lại tay chàng, chậm rãi nói: "Cha mẹ dù có giận đến mấy cũng sẽ không liên lụy đến các con đâu, về điểm này muội tin họ còn hơn tin chính mình."
Yến Huyền nóng lòng muốn thuyết phục nàng: "Nhưng muội..."
Chúc Tuyết Dao nhíu mày: "Nếu cha mẹ thực sự muốn giận lây, thì hai chúng ta hiện giờ vẫn đang ngủ cùng nhau, một tờ đơn hòa ly mà muốn phủi sạch quan hệ cho muội sao?"
Yến Huyền không nói nữa.
Hắn vốn đã lo liệu xong xuôi, nhưng nàng nói vậy, chàng lại do dự.
"Được rồi." Chúc Tuyết Dao mỉm cười, "Cha mẹ không phải người không hiểu đạo lý, hiện tại cũng chính là lúc phu thê chúng ta cùng sát cánh chiến đấu. Muội biết huynh muốn làm gì, chúng ta cùng nhau làm cho tốt, không mong thập toàn thập mỹ, chỉ mong không để lại hối tiếc."
Yến Huyền, im lặng.
Chúc Tuyết Dao hắn chàng vẫn không muốn nàng dấn thân vào vũng nước đục này, liền bảo: "Nếu huynh còn do dự không quyết, muội sẽ đích thân đi dặn dò Vu Khinh."
Nàng nói xong định đứng dậy xuống giường, liền bị Yến Huyền nắm chặt lấy: "Nghe theo muội." Hắn thở dài trong bất lực, "Chúng ta cùng làm. Bên phía Vu Khinh để ta sắp xếp, muội lo chải chuốt trang điểm trước đi, chúng ta cùng vào hành cung chuẩn bị kiến giá."
"... Đi kiến giá sao?" Chúc Tuyết Dao ngơ ngác, còn tưởng mình đoán sai dự định của chàng.
Yến Huyền gật đầu: "Việc này chỉ có thể thành công không được thất bại, chúng ta phải chuẩn bị sẵn cả hai phương án."