"Rốt cuộc Đại tỷ muốn làm gì?!"
Lúc hạ trại vào ban đêm, Yến Huyền lại hỏi một lần nữa.
Câu hỏi này hầu như ngày nào cũng được đặt ra, hoặc là hắn hỏi, hoặc là Chúc Tuyết Dao hỏi, nhưng ngày nào cũng không có đáp án. Hôm nay ban ngày họ còn gặp được Kha Vọng, thống lĩnh ám vệ dưới trướng Chiêu Minh Đại trưởng công chúa, thế là lẽ dĩ nhiên họ cũng hỏi ông ta câu này, nhưng Kha Vọng cũng không trả lời được.
Ban đầu Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền chỉ ngỡ Kha Vọng cũng giống như những ám vệ khác kín miệng như bưng, sau này mới dần phát hiện ra hình như ông ta thực sự không biết.
Bởi vì ông ta thừa nhận bản thân đã sớm biết Trung Tín hầu muốn lừa gạt Đại trưởng công chúa đến nước Đản, Đại trưởng công chúa muốn "tương kế tựu kế". Nhưng mục đích của cái "tương kế tựu kế" này là gì, Kha Vọng nói ông ta cũng đã suy nghĩ vẩn vơ rất lâu.
Vì vậy cả đoàn người chỉ có thể tiếp tục lên đường trong núi như thế. Các ám vệ dưới trướng Đại trưởng công chúa biết rõ hành tung của nàng, nhưng không đuổi theo quá sát, họ nói đây là ý của Đại trưởng công chúa, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền chỉ đành nghe theo.
Binh mã do triều đình phái ra cũng đã đến Di Châu, vốn dĩ chỉ có năm ngàn người đến, sau khi tới nơi nhận được tin tức của Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền, nghe tin Đại trưởng công chúa thực sự ở đây, họ bèn điều thêm người từ vùng lân cận, sẽ có thêm nhiều binh mã hơn đến.
Có điều Chiêu Minh Đại trưởng công chúa đã ra khỏi Đại Diệp, binh mã Đại Diệp không thể tùy ý tiến vào nước Đản, nhất thời chỉ đành đóng quân sát biên giới, không còn cách nào khác.
..
Trong tòa thành nhỏ giữa núi cách đó vài dặm, Yến Tri Phù đã ở lại mấy ngày, dần dần hiểu rõ nơi này.
Người địa phương gọi nơi này là Để Thành.
Yến Tri Phù vốn biết đây là lãnh thổ nước Đản, nhưng đến đây mới phát hiện khuôn mặt người Trung Nguyên ở nơi này lại chiếm tới sáu bảy phần, nói chuyện cũng toàn dùng tiếng Hán. Đối với nàng, đây giống như một sự trêu ngươi, nàng vốn tưởng mình đến để dọn dẹp ngoại địch, giờ xem ra đa phần đều là "người mình".
Tuy nhiên, cái gọi là "người mình" này thực ra cũng không chính xác, vì cái nơi quỷ quái này không phải sau khi Đại Diệp lập quốc mới được xây dựng, mà ít nhất cũng phải ngược dòng về tới thời vị hôn quân áp chót của tiền triều.
Do đó, đa số những người này có cha mẹ, ông bà đã hành nghề lừa đảo ở đây rồi. Thế hệ hiện giờ hầu hết đều sinh ra tại đây, tuy về huyết mạch thì coi như cùng tông cùng nguồn với Đại Diệp, nhưng thực tế chẳng có mấy người từng làm "con dân Đại Diệp".
Tâm trạng Yến Tri Phù lúc này mới tốt hơn một chút.
So với nàng, tâm trạng của Khương Du có thể nói là cực tốt.
Gã cùng đồ đệ và đám thuộc hạ rầm rộ chuẩn bị cho hôn lễ. Những năm qua gã dựa vào những vụ làm ăn ám muội kia mà tiền vào như nước, nay ra tay vô cùng hào phóng, từ ngày đưa Yến Tri Phù về đã bắt đầu mở tiệc, định bụng cứ bày tiệc đón gió ngày qua ngày, nối thẳng đến tiệc cưới luôn.
Trên bàn tiệc, ngay cả món khai vị tầm thường nhất cũng cực kỳ xa xỉ, đến mức người tôn quý như Đại trưởng công chúa Yến Tri Phù cũng thấy quá phô trương. Việc chuẩn bị hôn phục lại càng khỏi phải bàn, lúc Yến Tri Phù nhìn thấy danh sách nguyên liệu mà thợ thêu đệ lên đã phải hít ngược một hơi khí lạnh.
Vì thế, nàng đương nhiên tỏ ra vui mừng, hết lời khen ngợi Khương Du, tâng bốc gã lên tận mây xanh, rồi nhân cơ hội khuyên gã hãy triệu tập toàn bộ bộ hạ về để cùng mừng đám cưới của họ.
Khương Du vốn đã định triệu tập người của phái mình về rồi, nhưng ý của Yến Tri Phù là bảo gã mời luôn cả ba phái còn lại tới, để lúc đó toàn thành cùng chúc mừng.
Khương Du không mấy mặn mà với việc này, vì chuyện đó liên quan quá rộng, vả lại cũng chẳng phải người của mình, dù gã có uy tín đến đâu cũng khó lòng mở lời.
Yến Tri Phù bèn dỗi gã, lạnh nhạt nói: "Đây chính là cái gọi là chàng sẽ đối tốt với ta sao? Nếu ta thành thân ở Đại Diệp, cả nước đều phải cùng chúc mừng, các nước cũng đều phải gửi lễ vật tới. Nay ta chỉ muốn cái Để Thành nhỏ bé này cùng chúc mừng, còn chưa thèm để hoàng thất nước Đản ra mặt đâu, vậy mà chàng đã không chịu rồi."
Sau câu đó, suốt hai ngày Yến Tri Phù không nói với gã câu nào, ngay cả việc chuẩn bị hôn lễ cũng không quan tâm.
Khương Du quả nhiên hoảng loạn, cuối cùng đành nhượng bộ, gửi thiệp mời bàn bạc việc này với ba bang chủ còn lại của Để Thành. May là ba người kia cũng khá dễ nói chuyện, nghe Khương Du nói huynh đệ nào đến đều có tiền thưởng, thấy đây cũng là một cơ hội tốt để "mượn hoa dâng Phật", vung tay một cái liền sai người thả bồ câu đưa tin, triệu tập toàn bộ những bộ hạ đang tản mát khắp nơi "làm ăn" quay về, ai về được thì về hết để mừng đại hôn của gã.
Vì vậy ngày cưới buộc phải lùi lại. Khương Du vốn định tháng sau sẽ hoàn hôn, nay để cho nhiều người kịp về hơn, ngày cưới bèn định vào tháng Hai năm sau, có khoảng ba bốn tháng cho bộ hạ đi đường. Tháng Hai cũng đúng là một thời điểm tốt, khi đó Lạc Dương vẫn còn lạnh, nhưng vùng Di Châu, nước Đản đã rất ấm áp rồi.
Thời gian trôi qua từng ngày, Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao càng thêm sầu lo.
Hai người lúc đầu là nhớ con, sau đó là nhớ mèo, không kìm được mà suy nghĩ đến khả năng đón con và mèo sang đây, nhưng điều này đương nhiên là không khả thi.
Sau đó họ cũng từng thiết lập giả thuyết liệu để vạn quân triều đình phái tới tiến thẳng vào nước Đản, trực tiếp cướp Đại trưởng công chúa đi, dùng biện pháp mạnh giải quyết dứt điểm.
Điều này đương nhiên cũng không khả thi.
Vạn quân ép sát biên giới đã khiến nước Đản rất căng thẳng rồi, Quốc vương nước Đản bao năm chỉ biết ăn không ngồi rồi thậm chí còn tỉnh táo hẳn lên một cách lạ kỳ, cũng điều mấy vạn binh mã áp sát biên giới, luôn trong tư thế sẵn sàng liều chết một trận.
Chuyện này muốn thông qua Hồng Lư Tự thuyết phục Đản vương cũng là điều không thể, bởi vì chỉ cần đại quân nhập cảnh, Đản vương sẽ không còn đường phản công.
Dù Đại Diệp có thành ý đến đâu, một tiểu quốc như nước Đản làm sao dám đánh cược.
Nhị thánh cũng không phải hạng quân chủ có thể vì lợi ích riêng mà coi nhẹ đại cục, đại quân cứ thế đóng chốt ở đó, án binh bất động.
Dưới cục diện như thế, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền lúc thì thấy ngày dài như cả năm, lúc lại thấy ngày trôi qua rất nhanh.
Mọi người cứ thế trải qua những ngày tháng trong một sự giày vò kỳ quái, Tết cũng bất tri bất giác trôi qua.
Ngày xuân lại tới, Khương Du thế mà lại sai thân tín đến gặp họ, yêu cầu họ rút khỏi nước Đản, Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao đương nhiên không chịu, hai bên ra về trong không vui.
Nhưng ám vệ dưới trướng Đại trưởng công chúa lại đến ngay sau khi người của Khương Du rời đi, bảo họ đồng ý yêu cầu của Khương Du, sau đó liền đưa mọi người rút về một hang động ở gần đấy.
Hang động này cũng không xa nơi họ đóng quân trước kia, vẫn nằm trong nước Đản. Nhưng đây không phải là một hang động bình thường, mà được tu sửa tạo ra không gian cực lớn trong lòng núi, đường sá thông tứ phía, có thể chứa được tới vài ngàn người. Đa số ám vệ Đại trưởng công chúa sai tới trước kia cũng đóng quân tại đây, ngày thường hiếm khi ra ngoài, Khương Du cũng không biết đến sự tồn tại của họ.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền gặp lại Kha Vọng, hỏi tiếp: "Đại tỷ rốt cuộc có dự tính gì?"
"Không biết." Kha Vọng lắc đầu, vẫn là câu nói đó, "Chủ thượng chỉ bảo chờ tin."
Kha Vọng là một ám vệ rất lợi hại, nhưng rõ ràng không biết nói dối cho lắm, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều nhìn ra thái độ lần này của ông ta không hề chân thật bằng lần trước, chắc hẳn đã nhận được tin gì rồi, nhưng dù sao họ cũng không thể tra hỏi vị thống lĩnh này.
Mùng hai tháng hai ngày rồng ngẩng đầu, cũng chính là ngày cưới của Khương Du và Yến Tri Phù.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền vừa tỉnh dậy trong hang động đã phát hiện đám ám vệ đều bận rộn hẳn, có vẻ như định xuất quân làm nhiệm vụ.
Hai người không đi hỏi Kha Vọng, chỉ bảo tư binh dưới trướng cũng bắt đầu chuẩn bị sẵn sàng để có thể lên đường bất cứ lúc nào.
Yến Huyền gọi Vu Khinh tới, bảo hắn: "Nếu họ đi tìm Đại tỷ, tốc độ của binh mã xa không bằng ám vệ phi thân trên vách đá. Lúc đó các ngươi cứ đưa ta và Dao Dao đi cùng trước, dọc đường để lại ký hiệu, binh mã cứ theo ký hiệu mà đuổi theo là được."
Vu Khinh vâng lệnh.
Đến buổi chiều, đám ám vệ quả nhiên bắt đầu xuất phát, phía Vu Khinh chia làm hai người một nhóm đưa Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đi cùng.
Ám vệ của Đại trưởng công chúa không hề cố ý cắt đuôi họ, nên dù đuổi theo có hơi vất vả nhưng chung quy vẫn không bị rớt lại phía sau.
...
Tại Để Thành, Yến Tri Phù dậy từ lúc trời chưa sáng, bắt đầu từ khâu trang điểm rườm rà dài dằng dặc, nàng bình tĩnh ứng đối với hôn lễ.
Suốt những ngày qua, nàng đã luôn cố gắng không nghĩ về người đó, nhưng hôm nay có lẽ do quá trình trang điểm quá lâu, hay do ngày này quá đặc biệt, nàng nhìn mình trong gương mà khuôn mặt ấy bỗng nhiên hiện lên.
Hắn đã từng giúp nàng chải đầu, việc này hắn làm rất thạo. Họ thường tán gẫu lúc trang điểm, đa phần là việc quan trọng, nhưng đôi khi cũng nói cười vui vẻ. Trước khi Khương Du xuất hiện lần nữa, nàng cũng từng nghĩ, dù chỉ là người có diện mạo giống thôi, nhưng nàng cũng có thể "tạm bợ" như vậy cả đời.
Lúc đó điều duy nhất nàng băn khoăn là cuộc đời này của nàng sẽ không dài lắm, vì nàng luôn phải tìm một thời cơ thích hợp để chết. Thế nhưng nàng chưa từng nghĩ tới việc hắn sẽ đi sớm hơn nàng, lại rời bỏ nhân thế một cách không báo trước như vậy.
Như thế nàng lại không cần nghĩ nhiều xem sau khi nàng chết hắn phải làm sao nữa. Cái người này ấy mà, lúc nào cũng vô cùng chu đáo.
Yến Tri Phù không nói rõ được mình đang mang tâm trạng gì khi nghĩ đến những điều này, nói tóm lại trong hôn lễ chiêng trống vang trời, nàng vẫn đang mỉm cười. Nụ cười của nàng đoan trang không tì vết, hoàn toàn phù hợp với hình tượng thiên hoàng quý tộc trong tưởng tượng của nơi này.
Đám bộ hạ đều vô cùng phấn khích, khi bộ liễn của nàng đi qua các con đường ở Để Thành, nhiều người cảm động đến rơi nước mắt, đều cảm thấy Đại trưởng công chúa của Đại Diệp đã gả đến Để Thành, sau này "việc làm ăn" của họ chắc chắn sẽ ngày càng phát đạt, triều đình cũng đừng hòng ngăn cản được họ.
Thế là trên bàn tiệc đương nhiên là khách chủ đều vui vẻ, đám bộ hạ uống say bí tỉ, ba bang chủ còn kéo Khương Du lại xưng huynh gọi đệ.
Bốn người họ bao năm qua vừa là địch vừa là bạn, tranh chấp không phải là hiếm, nay ba người kia đều sẵn lòng tôn Khương Du làm đại ca, chỉ mong gã có thể dẫn dắt Để Thành lớn mạnh hơn nữa.
Khi hoàng hôn buông xuống, cả Để Thành gần như đều đã say mèm, mùi rượu nồng nặc tràn ngập các ngõ ngách, trong đó còn có mùi khó chịu của bãi nôn, một số người thậm chí còn nằm lăn lóc ngủ ngay dưới đất, đến cả trâu bò gia súc cũng bị mùi rượu nồng nặc này hun cho không còn tỉnh táo.
Đến nửa đêm, một tiếng pháo hiệu xé toạc màn đêm, vút thẳng lên không trung.
Âm thanh sắc lẹm chói tai kích động đám nhân mã vốn đã phục kích xung quanh, vô số bóng đen như bóng ma nhanh chóng nhảy vào trong thành.
Họ vung đao xuống, những kẻ say chết trên đường trở thành hồn ma dưới đao đầu tiên, sau đó tiếng la hét thảm thiết bắt đầu vang lên dần dần từ trong các sân vườn.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đứng ở cổng thành ngây người nhìn cuộc thảm sát trong thành, chút lý trí còn sót lại chỉ đủ để họ dặn dò Vu Khinh: "Mau đi tìm Đại tỷ... Nhất định phải bảo đảm tỷ ấy bình an!"
Khương Du giật mình tỉnh giấc trong tiếng hò hét giết chóc hỗn loạn. Gã vốn dĩ cũng uống say mèm, lúc mở mắt chỉ thấy đầu đau như búa bổ, định thần lại hồi lâu mới có sức để ngồi dậy.
Mấy cái bóng chồng lên nhau dần dần chập lại trước mắt, cảnh tượng trong phòng tân hôn trở nên rõ nét, gã thấy Yến Tri Phù đang ngồi quay lưng về phía gã trước gương trang điểm, giữa căn phòng bao quanh bởi những đồ trang trí màu đỏ hỷ khánh, nàng đang thong thả chải đầu.
"A Phù..." Khương Du nhíu mày hỏi nàng, "Bên ngoài có động tĩnh gì thế?"
Yến Tri Phù chải thêm vài cái, nhẹ nhàng đặt lược gỗ xuống, bước về phía gã.
Nàng vừa mới bước ra một bước, cửa phòng liền bị đẩy ra, hai bóng đen lẳng lặng bước vào, Khương Du tỉnh rượu ngay tức khắc, nhảy bật khỏi giường: "Kẻ nào?"
"Là người của ta." Yến Tri Phù nói khẽ.
Khương Du khó hiểu nhìn nàng.
Yến Tri Phù không nhìn gã, chỉ mỉm cười: "Ta đã từng nói với chàng, ta hận phụ hoàng mẫu hậu. Nhưng hình như ta chưa từng nói, ta biết chàng cũng hận họ đúng không?"
"Cái gì..." Khương Du hít sâu một hơi, nhưng cũng không mấy hoảng loạn.
Yến Tri Phù khựng lại đôi chút: "Ta không ngại việc chàng lấy ta ra để trả thù họ. Ta cũng từng nghĩ nếu chàng chịu ở lại Đại Diệp, thì dù ta có chết, trong phủ công chúa của ta cũng có một chỗ đứng dành cho chàng."
Điều này trùng khớp với những gì Khương Du nghĩ, khiến gã thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nàng lại nói: "Nhưng chàng thực sự không nên động tới bách tính vô tội."
Nàng ngước mặt lên, nhìn thẳng vào người đàn ông trước mắt, không chớp mắt, nhưng không hề có chút tình cảm nào: "Chàng cũng không nên giết Thẩm Ngư."
Ngay giây sau, bàn tay nàng giấu trong ống tay áo rộng bỗng nhiên vung lên.
Khương Du lẽ ra phải có phòng bị, nhưng cơn say còn sót lại khiến gã phản ứng chậm chạp.
Gã chỉ thấy cổ mình lạnh toát, theo sau đó là một luồng khí ấm nóng, luồng khí ấm nóng đó mang theo mùi tanh, khiến gã sợ hãi trợn trừng hai mắt.