Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 131



Chúc Tuyết Dao nghe mà rùng mình. 

Bạch Đường đang nằm trong lòng nàng, vốn dĩ nàng còn đang chê đi dạo mà bế nó thì mỏi tay, giờ lại không tự chủ được mà ôm chặt lấy nó.

Nàng chẳng hề xót xa cho Phương Nhạn Nhi, với nàng thì Phương Nhạn Nhi dù có bị mọi người xa lánh, phản bội cũng là đáng đời, nàng cũng không tin một đôi cha mẹ như vậy có thể dạy dỗ ra được đứa con tốt lành gì.

Nhưng Yến Minh Dương mới có tám chín tuổi! 

Một đứa trẻ tám chín tuổi cầm dao đâm người thì thật quá đáng sợ.

Trong lúc vẫn còn chưa hoàn hồn, Chúc Tuyết Dao nghe Yến Huyền thắc mắc: "Yến Minh Dương nghĩ mình là con của Hứa thị?"

Nàng sực tỉnh, dùng khuỷu tay chạm vào hắn một cái: "Ngũ ca quên rồi sao, trên ngọc điệp nó luôn được ghi dưới danh nghĩa của Hứa thị, đó là ý của mẹ. Có điều..." Chúc Tuyết Dao nhíu mày, "Nó vì chuyện này mà đi đâm người thì đúng là kỳ lạ."

Bởi vì đó suy cho cùng cũng chỉ là ngọc điệp, nói thẳng ra là một bản hồ sơ lưu trữ trong kho, bình thường chẳng ai xem tới. Trong Đông Cung cũng không nên có người thường xuyên nói với nó chuyện này, nó không nên vì thế mà bị ảnh hưởng, càng không nên nảy sinh hận thù đáng sợ đến vậy.

...

Trong cung, Hoàng hậu lặng lẽ lật tấu chương đến trang cuối cùng. Bà thở phào, ngước mắt nhìn nữ quan Cung Chính Ty đang quỳ lạy dưới đất, lòng tĩnh lặng như nước: "Bổn cung biết rồi, chuyện này không trách các ngươi."

Nữ quan Cung Chính Ty sững người, sau đó như được đại xá, giống như sợ Hoàng hậu sẽ hối hận mà vội vàng dập đầu: "Tạ ơn Thánh nhân!"

Hoàng hậu nhàn nhạt "ừ" một tiếng, phê một chữ "Duyệt" lên, tự tay đóng ngự ấn của mình rồi giao trả lại cho nữ quan Cung Chính Ty, bảo nàng ta cáo lui.

Nữ quan Cung Chính Ty nhận lấy tấu chương, tâm trạng cuối cùng cũng thả lỏng. Nàng ta bước ra khỏi điện Tiêu Phòng, lúc này mới phát hiện toàn thân mình ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nghĩ lại sự căng thẳng vừa rồi, nàng ta vẫn rất bất ngờ trước sự độ lượng của Thánh nhân.

Phương thị dù sao cũng là mẫu thân ruột của Đại công tử Bình vương, cho dù trên Ngọc điệp không viết như thế, nhưng ai mà chẳng biết?

Ngay cả khi không nhắc đến chuyện mẫu thân ruột, Phương thị ít nhất vẫn là một trong số các thứ mẫu của nó, lại còn là dưỡng mẫu nuôi nấng nó vài năm. Nay Phương thị tuy bị giam giữ chờ xét xử nhưng vẫn chưa bị phế vị, quan hệ này vẫn chưa hề thay đổi, hành động này của Đại công tử Bình vương chính là bất hiếu.

Cho nên ngay khi sự việc xảy ra, trên dưới Cung Chính Ty đều cảm thấy không ổn. Vì Yến Minh Dương dù sao cũng là đích tôn trưởng tử của Nhị thánh, Nhị thánh muốn giữ thanh danh cho nó, cách đơn giản nhất là đổ lỗi lên đầu Cung Chính Ty, ít nhất cũng có thể đổ lên một phần.

Thế mà bây giờ, nàng ta đã chủ động dâng sớ thỉnh tội, Thánh nhân lại bảo không trách nàng ta?

Nữ quan Cung Chính Ty thực sự không hiểu.

Trong điện, Hoàng hậu ngồi thẫn thờ một lúc lâu rồi gọi nữ quan chưởng sự tới: "Đi truyền ý chỉ của bổn cung." Bà thở dài, phải dùng hết sức lực mới hạ quyết tâm: "Ghi tên Đại công tử của Bình vương về dưới danh nghĩa của Phương thị đi. Để tránh... Để tránh việc nó đâm người làm liên lụy đến danh tiếng của mẹ con Hứa thị."

Bà dễ dàng tìm ra một lý do vô cùng đường hoàng. 

Nữ quan chưởng sự không khuyên can một lời, cúi người nhận lệnh rồi đi truyền tin ngay.

Hoàng hậu vẫn ngồi đó, đột nhiên cảm thấy khoan khoái. Bà không khỏi thấy mình thật độc ác, bèn nỗ lực đè nén niềm vui sướng ấy lại, nhưng làm sao mà đè nén cho được.

Bà không thích Phương Nhạn Nhi, cũng không thích Yến Minh Dương. Thậm chí... Chẳng rõ từ khoảnh khắc nào, bà cũng chán ghét luôn cả đứa con trai ruột Yến Quyết này.

Lúc đầu, bà cứ ngỡ tất cả là vì bà xót xa cho A Dao. Nhưng giờ bà đã dần hiểu, có lẽ "ban đầu" đúng là như vậy, nhưng phát triển đến mức này thì đã chẳng còn liên quan gì đến A Dao nữa, bà đã chán ghét bọn họ từ tận đáy lòng.

Bà còn nhận ra rằng nếu Yến Quyết không phải con trai mình, thì trong ba người này kẻ bà không thích nhất có lẽ chính là hắn.

Một tên hồ đồ, ích kỷ lại nham hiểm như vậy, sao lại là con trai bà cơ chứ!

.

Chuyện bị Kiều Mẫn Ngọc và Lưu Cửu Mưu liên thủ bưng bít cuối cùng cũng chẳng giấu được lâu. Bởi vì ba bốn ngày sau, Bình vương đã làm loạn đến tận Cung Chính Ty.

Chuyện này nói ra thật ly kỳ, bởi Bình vương rõ ràng là có mưu tính sẵn. Đầu tiên hắn xin chỉ, dụ nói rằng có chứng cứ quan trọng muốn đối chất trực tiếp với Phương thị, Nhị thánh mới cho phép hắn rời Đông Cung đi gặp Phương Nhạn Nhi. Thế nhưng đến Cung Chính Ty, hắn lại bất ngờ rút dao muốn đâm Phương thị.

May mà chuyện của Yến Minh Dương vừa xảy ra chưa lâu, cung nhân của Cung Chính Ty phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, đã ngăn hắn lại trước khi hắn kịp tiếp cận Phương thị, mới không để Phương thị lại phải chịu cảnh máu chảy đầu rơi thêm một lần nữa.

Trò hề đến mức này thì tuyệt đối không thể bưng bít hoàn toàn, ít nhất các hoàng tử công chúa đều đã nghe kể từ các cung nhân thân tín. 

Bên phủ Phúc Tuệ quân, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nghe tin từ Triệu Kỳ báo về. Triệu Kỳ dù sao cũng là người từ chỗ Ngự tiền ra, nghe ngóng tin tức vừa nhanh vừa cụ thể, gã kể lại một cách đầy sống động: "Bình vương sau khi bị cung nhân khống chế vẫn không cam lòng, còn gào thét nhiều lời mê sảng."

Nói đến đây, gã ngập ngừng, cẩn trọng quan sát sắc mặt hai người để phán đoán xem mình có nên thuật lại những lời "mê sảng" đó không.

Yến Huyền thúc giục: "Mê sảng cái gì?"

Triệu Kỳ mới tiếp tục: "Bình vương gào thét bảo họ đừng giữ hắn, nói hắn lâm vào bước đường này đều là lỗi của Phương thị, để hắn trừ khử Phương thị đi thì hắn có thể trở lại vị trí Thái tử, sau này ai ai cũng có công tòng long."

Hai phu thê: "..."

Bốn chữ "công tòng long" này khiến họ chẳng ai dám lên tiếng.

Triệu Kỳ nói tiếp: "Cung nhân đương nhiên không thể thực sự thả hắn ra, hắn lại càng cuống lên, nói Đại công tử không phải con của hắn, nói Phương thị làm hỗn loạn huyết thống hoàng gia, vốn dĩ đáng tội chết..." Triệu Kỳ nhăn mặt hít một hơi khí lạnh, "Phương thị mang thai khi ở ngoài cung, những lời bàn tán như vậy năm xưa cũng từng có, nhưng hiện giờ chính Bình vương nói ra những lời này, thật là... Thật là..."

Yến Huyền cười gượng: "Đúng là lúc bấn loạn thì vơ bừa."

Triệu Kỳ gật đầu: "Phải, phải."

Chúc Tuyết Dao nghe vậy thì khựng lại, nàng cố đè nén sự kinh hoàng, hỏi dồn Triệu Kỳ: "Còn gì khác nữa không?"

"Có!" Triệu Kỳ rất vui vì tin tức mình dò la được khiến chủ tử thấy thú vị, hắng giọng rồi kể tiếp: "Hắn còn nói giang sơn tươi đẹp đều bị Phương thị hủy hoại hết, nói Phương thị câu kết với dị tộc tội không thể tha, còn nữa, còn nữa... Bình vương bây giờ mới biết cái tốt của nữ quân, không biết hối hận đến nhường nào, thế mà lại gào thét trước mặt mọi người rằng Nữ quân mới là Thái tử phi của hắn, là Hoàng hậu tương lai, đều tại Phương thị khích bác khiến hắn và nữ quân ngày càng xa nhau, còn hại chết đứa con vô tội..." 

Triệu Kỳ cười khẩy một tiếng, "Bình vương chắc là điên thật rồi, nữ quân mất con khi nào đâu? Phương thị cũng không có mà!"

"Hắn nằm mơ cái gì vậy?" Yến Huyền khó chịu đảo mắt.

Tim Chúc Tuyết Dao chợt thắt lại, toàn thân run rẩy.

Nàng hít một hơi thật sâu, đầu mùa hạ chẳng hề lạnh lẽo nhưng nàng lại cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương. 

Yến Huyền thấy mặt nàng trắng bệch, vẻ khinh khỉnh lập tức biến mất, lo lắng gọi: "Dao Dao? Sao thế?"

"...Không sao." Chúc Tuyết Dao cố gắng giữ bình tĩnh từ trong cơn hoảng loạn, trả lời hắn, rồi hít một hơi thật sâu, hỏi: "Bình vương hiện đang ở đâu? Ta muốn đi gặp hắn một chuyến."

Triệu Kỳ ngỡ ngác.

Yến Huyền nắm lấy tay nàng: "Ta đi cùng muội."

"Không." Chúc Tuyết Dao lắc đầu, "Muội muốn... Muội muốn tự đi gặp hắn một lần, coi như một lần dứt khoát."

Nàng nhìn Yến Huyền, không giải thích gì thêm. 

Bởi vì "quá khứ" của nàng và Yến Quyết thì hắn đã biết, nói là vì mối tình thanh mai trúc mã đó mà chấm dứt hoàn toàn cũng là điều hợp lý, cố tìm lời giải thích khác thì ngược lại lại rất giả trân.

Yến Huyền cũng không bận tâm chuyện nàng đi dứt khoát mọi chuyện, chỉ nhíu mày nói: "Để ta suy nghĩ đã... Huynh ấy hiện giờ điên khùng, ta sợ muội gặp chuyện." Nói rồi, hắn liếc Triệu Kỳ: "Ngươi vào cung thăm dò một thử, xem có cách nào vẹn toàn không."

Triệu Kỳ sững người, sau đó hiểu ý của Yến Huyền, vẻ ngỡ ngàng trên mặt càng rõ hơn, lại nghe Chúc Tuyết Dao trầm giọng nói: "Bình vương nói Phương thị câu kết với dị tộc? Chuyện này không phải chuyện nhỏ. Ngươi đi dặn dò Cung Chính Ty, đừng coi lời này của Bình vương là lời điên khùng, cứ điều tra cho kỹ đã rồi hãy nói."

Nói đến đây, nàng dừng lại, nghiêm túc cân nhắc một lát rồi lại bảo: "Có thể bắt đầu điều tra từ phía nước Đản, xem Phương thị có quan hệ gì với Khương Du không. Ta nghe nói sau khi Khương Du chết, cha mẹ đã bắt được vài tên dư đảng của hắn ở Lạc Dương đúng không? Chi bằng gộp hai vụ án làm một, thẩm vấn cùng lúc luôn."

"Vâng." Triệu Kỳ đáp, lập tức đi làm. 

Gã không chỉ phải đi lại trong cung, mà còn phải chạy qua Hình bộ và Đại lý tự một vòng.

Thế nhưng không đợi Triệu Kỳ chạy việc xong, Bình vương lại mang đến một bất ngờ mới. Hắn thế mà chỉ thị thái giám bên cạnh đi hạ độc Yến Minh Dương!

Hắn đã làm Thái tử bao nhiêu năm, bên cạnh đương nhiên có vài kẻ trung thành mù quáng, tên thái giám đó đã hăng hái đồng ý, một liều thạch tín bỏ vào bữa tối của Yến Minh Dương, Yến Minh Dương còn chưa ăn xong bữa đã nôn ra máu tươi, khi thái y đến nơi thì đã vô phương cứu chữa.

Dù cho trước đó Bình vương đã điên mất hai trận, mọi người vẫn kinh hoàng khi hắn thật sự ra tay với Yến Minh Dương. Ban ngày hắn gào thét Phương thị làm hỗn loạn huyết thống hoàng gia, cung nhân đều tưởng đó là lời nói bừa để giết Phương Nhạn Nhi cho hả giận, chẳng ai ngờ hắn quay đầu một cái là đi đòi mạng Yến Minh Dương luôn!

Chuyện này chỉ trong một đêm đã truyền khắp các phủ, mọi người nghe tin đều há hốc mồm kinh ngạc. 

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nghe cung nhân báo lại vào sáng sớm, Yến Huyền ngây người nửa ngày mới thốt ra được một câu: "...Đại ca điên thật rồi sao?"

Chúc Tuyết Dao cụp mắt xuống, trong lòng biết e rằng Yến Minh Dương thật sự không phải con trai của Yến Quyết, nỗi thắc mắc vốn đã bị lãng quên từ lâu của nàng cũng coi như có câu trả lời.

Nàng từng thắc mắc tại sao đứa con bị sảy ở kiếp trước của Phương thị ở kiếp này lại có thể bình an chào đời?

Nàng hiểu Phương thị ở kiếp trước muốn vu oan cho nàng, nhưng đứa trẻ đối với nữ nhân trong cung quan trọng đến nhường nào, nói Phương thị vì muốn ngáng chân nàng mà không tiếc hy sinh một đứa trẻ thì thật quá điên rồ.

Bây giờ nàng đã hiểu: Đứa trẻ đó không phải con của Yến Quyết. Kiếp trước Phương thị vốn đã không muốn giữ đứa trẻ đó, vu oan cho nàng chỉ là tiện tay. Nhưng ở kiếp này con đường của Phương thị không thuận lợi như kiếp trước, mất đứa trẻ sẽ chỉ càng thêm trắc trở, cho nên nàng ta mới mạo hiểm sinh nó ra.

Nhưng thắc mắc này đã được giải, thì thắc mắc mới lại nảy sinh: Làm sao Yến Quyết biết đứa trẻ này không phải con của mình?

Hay nói cách khác, Yến Quyết của kiếp trước làm sao biết được đứa trẻ này không phải của mình? 

Cả chuyện câu kết với dị tộc kia nữa, Phương Nhạn Nhi đã bị lộ như thế nào?