Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 130



Chúc Tuyết Dao định đi gặp Phương Nhạn Nhi, thuyết phục nàng ta đổ tội danh đầu độc Nhị thánh lên đầu Yến Quyết, nói là do Yến Quyết chỉ thị.

Nhị thánh vốn từ bi, có lẽ biết tin này cũng không nỡ giết Yến Quyết, nhưng nếu tin tức bị lan truyền ra khắp triều đình thì lại là chuyện khác.

Các triều thần tuyệt đối không thể dung thứ cho kẻ bất trung bất nghĩa như vậy, khả năng cao Yến Quyết sẽ bị ban cái chết, hoặc ít nhất cũng bị giam cầm suốt đời... Chúc Tuyết Dao suy nghĩ kỹ lại, thấy sự hành hạ dài đằng đẵng của vế sau hình như còn hả dạ hơn.

Nàng biết điều này rất ích kỷ, bởi vì bất kể Yến Quyết có tồi tệ đến đâu thì Nhị thánh vẫn muốn bảo vệ hắn bình an. Việc nàng ngấm ngầm giở trò đẩy hắn vào đường cùng chắc chắn sẽ khiến họ đau lòng.

Nhưng đối với nàng, đây là việc không thể không làm. Nếu để mặc hắn ngồi chễm chệ trên vị trí Bình vương hưởng hết vinh hoa phú quý một đời, thì nàng sống lại kiếp này để làm gì?

Tuế Ninh của nàng vẫn đang ở trên trời nhìn nàng kia kìa!

Tuy nhiên việc khích bác Phương Nhạn Nhi không cần gấp gáp nhất thời. Một là sự việc vừa mới xảy ra, Cung Chính Ty mới thẩm vấn nàng ta chưa được mấy ngày, lúc này chắc hẳn nàng ta vẫn còn cứng đầu, trong lòng vẫn ôm hy vọng hão huyền rằng Yến Quyết có thể cứu mình, nên rất khó khuyên bảo. Đợi thêm vài ngày nữa, khi niềm hy vọng tràn trề của Phương Nhạn Nhi bị hình phạt nặng nề mài mòn sạch sẽ, nàng đi khuyên mới có thể đạt được hiệu quả gấp đôi.

Thứ hai là Chúc Tuyết Dao cũng thầm mong đợi một sự "may mắn", hy vọng Phương Nhạn Nhi chẳng cần nàng khích bác cũng tự biết cắn ngược lại Yến Quyết.

Điều này theo nàng thấy là cực kỳ có khả năng. Nàng chưa bao giờ tin đôi cẩu nam nữ này thực sự tình sâu nghĩa nặng. Nếu họ bị nàng ly gián mới cắn xé lẫn nhau thì cũng mất đi chút thú vị, nàng càng mong chờ họ tự mình trở mặt thành thù, cắn nhau đến mức rơi lông rụng tóc.

Nói thì nói vậy, sáng sớm hôm sau Chúc Tuyết Dao vẫn cùng Yến Huyền vào cung. Yến Huyền lên triều, họ rời nhà đi làm việc suốt một năm trời, nay trở về kiểu gì cũng phải bẩm báo ngọn ngành đầu đuôi trước triều đình thì mới đúng phép tắc, dù cho đế hậu sớm đã biết rõ nguyên ủy qua thư từ.

Còn Chúc Tuyết Dao thì đi thỉnh an Thái hậu trước. Thái hậu đã lớn tuổi, trong một năm qua khi hai người họ cùng Chiêu Minh Đại trưởng công chúa lênh đênh bên ngoài, bà lo lắng thấp thỏm, nghe nói đã ngã bệnh hai ba lần.

Khi Chúc Tuyết Dao đến cung Trường Lạc thì thấy ma ma chạy ra đón đều mặt mày rạng rỡ. Những ma ma lớn tuổi này vẫn gọi nàng là "Phúc Tuệ" như cũ, vừa dẫn nàng vào trong vừa nói: "Mọi người vừa về, tinh thần Thái hậu liền phấn chấn hẳn lên, hai ngày nay ăn được ngủ được, sáng sớm còn hứng khởi nói muốn đi đạp thanh nữa đấy. Phúc Tuệ, nghe người của Thụy vương nói, sắp tới hai người định dẫn lũ trẻ ra ngoài chơi một chuyến? Hay là mời cả Thái hậu cùng đi được không?"

Chúc Tuyết Dao lập tức gật đầu, cười nói: "Được chứ ạ. Ma ma đừng nhắc vội, lát nữa tự con sẽ nói với Thái hậu."

Sau đó, nàng vào điện Thái hậu thấy nàng thì mừng đến mức không khép được miệng, kéo nàng lại hỏi han đủ điều, hận không thể hỏi hết từ việc dọc đường mỗi bữa ăn gì đến mỗi ngày ngủ được mấy canh giờ.

Chúc Tuyết Dao ngoan ngoãn hỏi gì đáp nấy, đợi đến khi Thái hậu hỏi cho thỏa thuê rồi mới nhắc đến chuyện muốn cùng đi đạp thanh. 

Thái hậu mừng rỡ vỗ tay: "Tốt quá! Ngày nào đi? Hay là hôm nay luôn đi? Ta thấy hôm nay gió hòa nắng ấm, chắc chắn là một ngày tốt để xuất hành!"

"..." Chúc Tuyết Dao phì cười, đám cung nữ thái giám trẻ tuổi xung quanh cũng cười theo. 

Ma ma đứng cạnh trêu: "Thái hậu ham chơi quá, nô tỳ còn cần chuẩn bị dần mới được."

Thái hậu quay sang nhìn bà: "Người nhà đi chơi với nhau, không cần nhiều quy tắc thế đâu."

Chúc Tuyết Dao nhịn cười: "Thái hậu đừng vội! Con nghĩ hiếm khi được đi chơi một chuyến, hay là mời thêm mấy huynh đệ tỷ muội nữa, nhất là Tứ tỷ, tỷ ấy đã giúp chúng con chăm sóc lũ trẻ bấy lâu nay."

Thái hậu gật đầu: "Thế cũng tốt! Các huynh đệ tỷ muội các con cũng lâu rồi không gặp nhau, đông người càng náo nhiệt, ai gia đi theo các con góp vui. Nếu hai vị bận rộn kia sắp xếp được thời gian thì con mời cả họ ra ngoài luôn, đỡ cho họ suốt ngày vùi đầu vào đống sổ sách, chẳng khác gì hai ông đồ."

Câu sau là đang nói về đế hậu. 

Chúc Tuyết Dao nghe ra sự oán trách của Thái hậu, liền nghiêm túc gật đầu: "Con biết rồi, con sẽ kéo Ngũ ca cùng khuyên họ! Nếu thật sự không đi được thì trực tiếp khuyên họ đi tránh nóng, dù sao cũng phải làm việc nghỉ ngơi kết hợp chứ."

Thái hậu nghe vậy rất hài lòng, liên tục gật đầu. Chúc Tuyết Dao ở lại cung Trường Lạc chơi thêm một lát rồi mới cáo lui.

Lúc sáng sớm vào cung nàng đã nghe tin Hoàng hậu hôm nay lười không lên triều, bèn định rời cung Trường Lạc là sang cung Trường Thu thỉnh an ngay. Thế nhưng đến cửa điện Tiêu Phòng, nàng lại nghe cung nữ bẩm báo: "Thánh nhân và Đại trưởng công chúa trò chuyện thâu đêm đến tận khuya mới ngủ, giờ này vẫn chưa dậy."

Chúc Tuyết Dao theo phản xạ hỏi: "Hôm qua mẹ và Đại tỷ ngủ cùng nhau sao?"

Nàng cung nữ gật đầu đáp: "Vâng, trò chuyện mệt quá nên ngủ luôn ở tẩm điện."

Chúc Tuyết Dao cảm thấy chuyện này lạ lẫm nhưng lại vui mừng khôn xiết, liền mỉm cười gật đầu: "Ta biết rồi. Vậy ta về trước, đợi mẹ và Đại tỷ dậy, ngươi thay ta gửi lời hỏi thăm."

Cung nữ tươi cười hành lễ nhận lệnh, còn Chúc Tuyết Dao thì xuất cung. 

Sau khi về phủ, nàng nói trước với ba đứa trẻ về việc xin nghỉ để đi chơi một ngày, lũ trẻ đương nhiên là vui như mở hội. Sau đó nàng viết thiệp mời gửi cho tất cả các huynh đệ tỷ muội đã thành thân, chọn một ngày hoàng đạo mời họ dẫn theo con cái cùng đi, còn Yến Quyết và Khánh vương thì đương nhiên là bỏ qua không nhắc tới.

Ngày lành ghi trên thiệp chỉ cách đó năm ngày. Chúc Tuyết Dao nghĩ rằng lúc này đang là lúc mưa gió sắp đến, chuyến đi chơi này coi như là lần thư giãn cuối cùng trước trận chiến lớn. Đợi đạp thanh về, nếu Phương Nhạn Nhi và Yến Quyết không tự cắn xé nhau như nàng mong đợi, nàng sẽ đến Cung Chính Ty thuyết phục Phương Nhạn Nhi.

Tuy nhiên, dù chỉ kém có vài ngày nhưng biến cố đã đến trước một bước.

Đêm đó, đầu tiên là đèn đuốc ở Đông Cung sáng lên, vì cung nhân phát hiện Bình vương vốn đang tạm trú ở điện Minh Đức đã biến mất. Đám cung nhân trực đêm sợ đến phát khóc, Lưu Cửu Mưu quát dừng lại rồi hỏi đi hỏi lại, mới nhận ra Bình vương cố ý đuổi họ đi để ra ngoài. Lưu Cửu Mưu lại gọi thị vệ canh gác bên ngoài điện Minh Đức đến hỏi: Bình vương đang bị cấm túc, sao các ngươi không ngăn hắn lại? 

Đám thị vệ lại nói căn bản không thấy Bình vương ra ngoài, đoán chừng là đã thay y phục, giả làm thái giám hoặc thị vệ, trong đêm tối bọn họ không nhận ra được.

Mọi người đều bị dọa cho khiếp vía. Chẳng ai nghĩ Bình vương định nhân cơ hội này trốn ra khỏi cung, nhưng nghĩ đến chuyện của Phương thị dạo trước, họ chỉ sợ Bình vương lại nảy ra ý đồ xấu. Để tránh gây ra tai họa lớn, Lưu Cửu Mưu không dám giấu giếm, lập tức sai người đến điện Tuyên Thất và cung Trường Thu bẩm báo với Nhị thánh.

Thế nhưng thái giám sai đi còn chưa bước ra khỏi cửa Đông Cung, thì Bắc Cung đã vang lên tiếng thét chói tai. Đám cung nhân như thủy triều nhanh chóng đổ về hướng có tiếng thét, vừa vào cửa Tê Nhạn Cư đã thấy Bình vương tóc tai rũ rượi, đôi mắt đỏ ngầu, tay cầm trường kiếm chém loạn xạ.

Do Yến Minh Dương vẫn đang ở nơi này, nên dù Phương Nhạn Nhi bị bắt đi thì vẫn còn một nhóm cung nhân ở đây hầu hạ. Sự điên cuồng đột ngột của Bình vương khiến họ sợ hãi hét lên bỏ chạy thoát thân. 

Nhưng rất nhanh sau đó, cung nhân phát hiện ra Bình vương dường như không có ý định làm hại họ, những nhát chém loạn xạ kia không hề có bài bản, tuy có ý trút giận nhưng phần nhiều giống như muốn xua đuổi họ đi hơn.

Sau khi những vật cản trước mặt biến mất hoàn toàn, Bình vương một chân đá văng cửa chính của gian nhà chính.

Phương Nhạn Nhi bị bắt đi, gian nhà chính hiện giờ không một bóng người, đến đèn cũng chẳng thắp. 

Đúng lúc này Lưu Cửu Mưu dẫn theo cung nhân chạy tới, thấy Bình vương vào phòng, gã cũng chẳng kịp quan sát nhiều, bất chấp hiểm nguy lao lên khóc lóc: "Điện hạ, điện hạ bình tĩnh lại đi! Tuyệt đối đừng chọc giận Nhị thánh thêm nữa!"

Trong bóng tối, Bình vương dường như sững lại. 

Đám thị vệ đi sát sau Lưu Cửu Mưu lập tức xông lên đoạt kiếm của hắn, tiếp đó lại có thêm vài người xông vào, dùng sức khống chế Bình vương.

Bình vương sực tỉnh, ra sức vùng vẫy, lúc phát điên không ngờ sức mạnh lại vô cùng lớn, mấy tên thị vệ phải vật lộn mấy hiệp mới khống chế được hắn.

Tiếng ồn ào làm thức tỉnh người đang ngủ say, mọi người vất vả lắm mới "mời" được Bình vương ra khỏi gian nhà chính, thì thấy Yến Minh Dương đang đứng ở cửa gian phòng phía đông, vẻ mặt ngơ ngác lại sợ hãi: "Phụ vương..."

Bình vương vừa bị ép cho bình tĩnh đôi chút, nghe tiếng liền ngẩng đầu, lại nổi điên, định quay người đoạt lại thanh trường kiếm kia. Bị cung nhân ngăn cản, hắn vẫn không cam tâm, lại nhe răng múa vuốt muốn lao về phía Yến Minh Dương, gào thét khản cả giọng: "Chết đi! Chết hết đi! Các ngươi đều đáng chết!"

Yến Minh Dương bị dọa khiếp sợ, không nhấc nổi chân, mãi cho đến khi Trâu ma ma từ hậu viện chạy tới, vội vàng ôm lấy thằng bé lôi vào trong phòng.

Và rồi vào lúc bình minh, Yến Minh Dương đã đến Cung Chính Ty.

.

"Đâm người cái gì? Ngươi nói gì? Ngươi nói chậm thôi! Nói cho rõ ràng!"

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền ăn sáng xong, đang đi dạo tiêu thực trong sân thì nghe thấy Triệu Kỳ về báo tin. Triệu Kỳ dù làm việc nhiều năm nhưng cũng chưa từng thấy chuyện gì kinh động đến thế, trong cơn kinh hãi nói năng rất lộn xộn, Yến Huyền buộc phải bảo gã nói lại từ đầu.

Triệu Kỳ không hề biết chuyện Thái tử nổi điên đêm qua, bởi vì Lưu Cửu Mưu là một đại thái giám có năng lực, Kiều Mẫn Ngọc cũng rất biết cách quản lý cung vụ, lúc này vẫn đang bưng bít thông tin rất chặt chẽ.

Triệu Kỳ sắp xếp lại suy nghĩ, bắt đầu trình bày rành mạch hành động gây kinh hãi của Yến Minh Dương: "Sáng sớm hôm nay cung nhân theo lệ thường đưa Đại công tử của Bình vương đến học cung Văn Hoa, nhưng trước khi ra khỏi cung, Đại công tử lại nói muốn đến Cung Chính Ty thăm Phương thị. Cung nhân nghĩ ngài ấy thương nhớ mẹ nên đã đi cùng. Đến Cung Chính Ty, cung nhân bên đó đương nhiên là ngăn cản không cho gặp, vị Đại công tử này liền bày ra bộ dạng nếu không cho gặp thì không đi, lại nói chỉ cần cho gặp, ngài ấy nói một câu rồi đi ngay, tuyệt không nuốt lời. Họ vốn cũng không muốn đắc tội các tiểu chủ tử, thấy ngài ấy thề thốt như vậy, lại nghĩ Phương thị tuy chịu chút hình phạt nhưng tình hình vẫn ổn, không đến mức dọa ngài ấy sợ hãi, nên mới cho ngài ấy vào. Không ngờ... Đại công tử vừa vào cửa lao đã xông lên đâm Phương thị hai nhát, máu chảy lênh láng khắp nơi."

Lúc Triệu Kỳ đang khiếp sợ vừa rồi có nhắc tới mấy từ như "đâm người", nhưng Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều tưởng hắn đang nói Yến Minh Dương đâm chọc sau lưng, nói những lời bất lợi cho Phương Nhạn Nhi.

Nào ngờ lại là "đâm" theo đúng nghĩa đen?

Chúc Tuyết Dao há hốc mồm: "Vậy Phương thị đã chết chưa? Tại sao Yến Minh Dương lại làm vậy?"

Triệu Kỳ lắc đầu, nói: "Dù sao cũng là trẻ con, hai nhát dao đó không trúng chỗ hiểm, đâm cũng không sâu, đã được cung nhân cứu lại rồi. Còn về nguyên do... Nghe nói Đại công tử kia gào khóc nói nếu không phải tại Phương thị thì ngài ấy vẫn là con của Hứa thị, phụ vương cũng sẽ không ghét ngài ấy nữa... Nhưng chẳng biết là bắt nguồn từ đâu."