Gian phòng im lặng hồi lâu, trong cơn chấn động, Chúc Tuyết Dao nghe Yến Huyền hít sâu, lạnh lùng hỏi: "Tứ tỷ tỉnh chưa?"
Tôn đại phu gật đầu: "Thần đã châm cứu cho công chúa, người đã tỉnh rồi. Có điều khí huyết còn yếu, cần phải tĩnh dưỡng."
"Ta vào xem Tứ tỷ." Yến Huyền nhấc chân định bước vào phòng, câu sau thể hiện rõ lửa giận: "Để hỏi tỷ ấy xem rốt cuộc là chuyện gì!"
"Ngũ ca!" Chúc Tuyết Dao vội nắm chặt lấy tay huynh ấy.
Mọi người đều đã thành thân cả rồi, dù là tỷ đệ ruột thịt cũng phải giữ đúng lễ nghi nam nữ. Tứ tỷ đang nằm trên giường, huynh ấy xông vào như vậy thật không tiện, huống hồ tỷ ấy vừa mới châm cứu xong, áo quần đã chỉnh tề hay chưa còn chưa biết chắc.
Yến Huyền bị nàng kéo lại thì sực tỉnh, khựng người lại, có hơi xấu hổ.
Chúc Tuyết Dao nói: "Để muội vào, Ngũ ca đợi muội một lát."
Yến Huyền gật đầu.
Chúc Tuyết Dao bước vào phòng ngủ. Vòng qua bình phong, nàng thấy công chúa Thục Ninh chỉ mặc trung y, đang ngơ ngác tựa vào gối mềm trên giường.
Yến Tri Liên thấy Chúc Tuyết Dao đi vào, nhưng không hiểu sao nàng lại không dám nhìn thẳng. Chúc Tuyết Dao lặng lẽ đi tới ngồi xuống cạnh giường, nhìn nàng ấy một lát rồi trầm giọng: "Tứ tỷ tỷ, khi còn ở khuê phòng chúng ta cũng coi là thân thiết. Muội vì lo lắng cho tỷ nên có lời muốn hỏi thẳng, tỷ đừng trách muội."
Yến Tri Liên lắc đầu, né tránh ánh mắt nàng, vành mắt đỏ hoe: "A Dao, muội đừng hỏi."
Chúc Tuyết Dao vờ như không nghe thấy: "Phò mã của tỷ đánh tỷ sao?"
Câu hỏi này thốt ra chính nàng cũng thấy hoang đường!
Lời như vậy hỏi bất kỳ người phụ nữ nào trên thế gian này cũng không lạ, duy chỉ không nên dùng để hỏi một công chúa.
Đôi môi mỏng của Yến Tri Liên mấp máy, nước mắt lại trào ra. Nàng cúi đầu nói khẽ: "Hắn... Gần đây vì vụ án trong quân đội mà lo âu không yên, muốn ta giúp hắn qua lại nhờ vả các huynh đệ, ta không chịu, hắn liền ra ngoài uống rượu giải sầu. Ta không thích hắn uống rượu, khi hắn về hai người có cãi vã vài câu, trên tay hắn đang cầm roi ngựa, lúc nóng nảy bốc lên liền..."
Yến Tri Liên lau nước mắt, không nói tiếp được nữa.
Chúc Tuyết Dao đang định hiến kế cho tỷ ấy thì tỷ ấy đột nhiên ngồi dậy, nắm chặt lấy tay nàng, khẩn thiết nói: "A Dao, muội khuyên nhủ Ngũ đệ đi! Bảo đệ ấy giúp tỷ phu của muội với... Hắn vốn định đi cầu xin Nhị ca, Tam ca, nhưng lại sợ Nhị ca, Tam ca mới tiếp quản vụ án này sẽ lấy hắn ra làm gương để lập uy... Muốn đi cầu xin Đại ca thì Đại ca đang bị cấm túc, một mực tránh hiềm nghi. Nếu muốn đi đường vòng qua chỗ Phương Phụng nghi thì mẫu phi lại không cho phép chúng ta qua lại với nàng ta..."
Yến Tri Liên trút hết mọi nỗ lực gần đây ra như đổ đậu khỏi ống trúc, nói xong lại nức nở.
Chúc Tuyết Dao nghe ra được tỷ ấy gần đây lo âu bồn chồn thế nào, nhưng cũng từ sự lo âu đó mà nhận thấy một nỗi sợ hãi.
Nàng mím môi: "Nếu Ngũ ca không đồng ý, có phải phò mã sẽ lại đánh tỷ không?"
Yến Tri Liên cúi đầu, cắn môi, không trả lời.
Chúc Tuyết Dao thấy vậy biết là tỷ ấy đã ngầm thừa nhận, bèn chau mày: "Tỷ tỷ bị dọa sợ rồi. Tỷ đừng sợ, muội cùng tỷ vào cung tìm cha mẹ cáo trạng, bảo đảm phò mã sẽ không thấy được mặt trời ngày mai."
"Không được!" Yến Tri Liên hốt hoảng ngẩng đầu, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn. Nàng nhìn chằm chằm Chúc Tuyết Dao, liên tục lắc đầu: "Không được... Không thể để phụ hoàng và mẫu hậu biết chuyện này, họ... Họ thực sự sẽ giết chàng mất..."
"Hả?" Chúc Tuyết Dao bối rối, "Phò mã dám ra tay đánh công chúa, về tư không phải người chồng tốt, về công lại càng là bất trung, hắn chẳng lẽ không đáng chết sao?"
Yến Tri Liên vẫn lắc đầu: "Ta... Ta đã có hai đứa con rồi... Ta không thể để chúng không có cha, càng không thể để chúng cảm thấy chính mẹ mình đã giết cha mà oán hận ta."
Nghe tỷ ấy nhắc đến con cái, Chúc Tuyết Dao thở dài, kiên nhẫn khuyên nhủ: "Tỷ tỷ, để trẻ nhỏ thấy cha thường xuyên ra tay với mẹ, chưa chắc đã tốt hơn việc không có cha. Còn việc nếu sau này chúng biết phò mã chết vì lý do này mà quay sang trách tỷ, thì loại con cái vô ơn bạc nghĩa đó không có cũng chẳng sao. Đến lúc đó tỷ cũng không nên tự trách mình, càng không cần phải do dự lo trước lo sau ngay từ bây giờ."
Yến Tri Liên vẫn lắc đầu,: "A Dao... Muội vừa mới thành hôn, đang lúc lưỡng tình tương duyệt, muội không hiểu đâu. Chuyện hôn nhân phức tạp lắm, không phải cứ muốn chém nhanh cắt gọn là được."
Công chúa Thục Ninh nói không sai, Chúc Tuyết Dao thực sự không hiểu nổi nữa.
Nàng không hiểu tại sao lại không thể chém nhanh cắt gọn.
Kiếp trước nếu không phải bị kẹt ở thân phận Thái tử phi, người chồng như Yến Quyết nàng đã đá đi từ lâu.
Nếu đổi lại nàng được gả đi với thân phận công chúa mà gặp phải hạng phò mã như Bùi Tùng Nghi, nàng thực sự sẽ lấy mạng hắn!
Chúc Tuyết Dao đầy bụng thắc mắc, dứt khoát hỏi thẳng công chúa Thục Ninh: "Tứ tỷ còn điều gì lo ngại, cứ nói thẳng, muội sẽ giúp tỷ tính toán lâu dài. Đây là chuyện đại sự cả đời của tỷ, tuyệt đối không thể mập mờ cho qua được. Nếu tỷ không nói rõ nỗi lo, muội chỉ còn cách là đi bẩm báo với cha mẹ thôi."
Yến Tri Liên cứng đờ, im lặng cúi đầu, không nói gì.
Chúc Tuyết Dao nghĩ Thục Ninh công chúa và phò mã đã thành hôn ba năm, lúc đầu nàng ấy ngưỡng mộ đối phương như thế, khó tránh khỏi tình cảm dây dưa không dứt, lại thêm nhiều chuyện vụn vặt, nên nàng im lặng đợi tỷ ấy chậm rãi sắp xếp ngôn từ.
Thế nhưng chờ đợi hồi lâu, nàng lại nghe thấy công chúa Thục Ninh thở dài một tiếng: "Tỷ phu của muội... Lúc hắn đối xử tốt với tỷ, cũng tốt lắm."
"..." Chúc Tuyết Dao sững sờ.
Yến Tri Liên nhận ra tâm trạng của nàng, sợ nàng hiểu lầm, vội vàng bổ sung: "Tỷ không nói về lúc trước chàng đối xử tốt với tỷ... Mà là bây giờ. Bây giờ những lúc chàng không ra tay thì cũng tốt lắm. Chỉ là... Chỉ là ngày thường chàng công vụ bận rộn, nên thích uống rượu giải khuây, hơi rượu bốc lên là..."
"..." Chúc Tuyết Dao nghe xong lời giải thích này chẳng thấy thông cảm chút nào, chỉ thấy cạn lời hơn.
Cái gì gọi là "lúc không ra tay thì cũng tốt lắm"?
Chẳng lẽ không phải chỉ cần có một điểm là sẽ động tay động chân thì dù có ngàn cái tốt vạn cái hay cũng vô dụng rồi sao?
Đặc biệt là nhìn tình cảnh của công chúa Thục Ninh, sợ rằng số lần phò mã này ra tay cũng chẳng ít.
Chúc Tuyết Dao cảm thấy suy nghĩ của công chúa Thục Ninh rất nực cười, nhưng suy nghĩ này quả thực đã làm nàng nghẹn lại.
Trong chuyện nam nữ chung sống, điều khiến người ngoài bất lực nhất chính là câu nói "Thực ra hắn đối với tôi cũng tốt lắm".
Khả năng cao phò mã đã nắm thóp được cái tính nết này của công chúa Thục Ninh nên mới dám bắt nạt tỷ ấy như vậy.
Chúc Tuyết Dao nhịn rồi lại nhịn mới không để lộ vẻ cạn lời ra mặt, chỉ nói "Tỷ tỷ cứ nghỉ ngơi trước đi, để muội suy nghĩ đã" rồi mang theo một bụng ấm ức đứng dậy rời đi.
Trong một thoáng mơ hồ, nàng thậm chí nảy sinh một cảm xúc rất kỳ quái.
Nàng kinh ngạc nhận ra kiếp trước mình lại không phải là người sống tệ nhất!
Đây không phải là may mắn, Bùi Tùng Nghi có xấu xa gấp vạn lần cũng không thể biến Yến Quyết thành người tốt được, nàng chỉ là quá ngạc nhiên thôi.
Nếu không phải tận mắt thấy tai nghe, có cho nàng chết thêm ba lần nữa chắc nàng cũng không ngờ ngày tháng của công chúa Thục Ninh lại như thế này.
Chúc Tuyết Dao cứ thế ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng ngủ.
Yến Huyền đang bồn chồn đợi nàng ở gian ngoài, thấy nàng ra liền hỏi: "Sao rồi?"
"Ngũ ca, ra ngoài nói chuyện đi." Chúc Tuyết Dao kéo tay hắn lôi ra ngoài cửa, đi thẳng ra khỏi Bách Hoa Đường, đến tận cổng viện mới đem toàn bộ lời của công chúa Thục Ninh kể hết cho hắn.
Yến Huyền nghe xong, gương mặt thanh tú dần trở nên vặn vẹo, chân mày lúc thì nhíu lại lúc thì giật mạnh: "Có phải Tứ tỷ quá mê vẻ bề ngoài không?"
"..." Chúc Tuyết Dao cười gượng, "Tứ tỷ phu sinh ra đúng là ưa nhìn, nhưng..."
Quy tắc của khoa cử là Trạng nguyên, Bảng nhãn chỉ xem văn chương, nhưng Thám hoa theo lệ thường là ngoài văn chương ra thì dung mạo còn phải xuất chúng. Công chúa Thục Ninh năm đó vừa gặp đã nhất kiến chung tình với Thám hoa lang cũng chính là vì lẽ đó.
Nhưng...
"Muội thấy Tứ tỷ không chỉ đơn giản là mê cái mặt của hắn." Chúc Tuyết Dao lắc đầu thở dài, "Ngũ ca cũng biết mà, Tam tỷ và Tứ tỷ tuy là tỷ muội sinh đôi nhưng tính tình lại khác một trời một vực. Dù có tính hết các tỷ muội trong cung thì Tứ tỷ cũng là người có tính tình mềm mỏng nhất. Tỷ ấy từ nhỏ làm việc gì cũng khó tránh khỏi lo trước lo sau, huống chi là với người chồng đã bầu bạn ba năm?"
"Cũng đúng." Yến Huyền thở dài.
Chúc Tuyết Dao nghiêng đầu trầm ngâm: "Ngũ ca mau giúp muội nghĩ cách khuyên tỷ ấy đi. Việc cấp bách là phải kéo tỷ ấy ra khỏi hố lửa này... Huynh nói xem nếu chúng ta hứa với tỷ ấy là không làm hại tính mạng phò mã thì có được không?"
Chúc Tuyết Dao không mấy quan tâm đến sống chết của Bùi Tùng Nghi. Hay nói cách khác nàng tuy cảm thấy Bùi Tùng Nghi đáng chết, nhưng giải quyết xong chuyện của công chúa Thục Ninh mới là quan trọng hơn.
Thế nhưng Yến Huyền dứt khoát nói: "Không được. Lý do công chúa bỏ chồng không thể giấu được, Bùi Tùng Nghi ngay cả công chúa mà cũng dám đánh thì còn giữ lại mạng được sao? Thiên uy để đâu?"
Chúc Tuyết Dao á khẩu.
Yến Huyền khoanh tay tựa vào bức tường trắng cạnh cửa nguyệt môn, suy nghĩ hồi lâu rồi nheo mắt: "Theo như lời muội vừa nói, hiện giờ Tứ tỷ để tâm nhất là cái tốt của Bùi Tùng Nghi dành cho tỷ ấy?"
"Đúng vậy." Chúc Tuyết Dao gật đầu, "Ít nhất lời nói ra là như vậy, muội nghe thấy cũng khá chân thực!"
Yến Huyền gật đầu: "Ta có một chiêu không mấy tốt đẹp, nếu muội tin tưởng ta thì cứ giao cho ta thử xem."
Chúc Tuyết Dao: "Chiêu gì?"
Yến Huyền bĩu môi: "Muội tốt nhất là đừng nên hỏi. Ta... Khụ, là huynh trưởng nên không tiện nói ra với muội, đại khái là làm xong chuyện muội sẽ hiểu thôi."
Chỉ nói thôi mà hắn đã lúng túng lắm rồi.
Ngừng một lát, hắn nói tiếp: "Ta thấy có thể thành công, nếu không thành coi như ta sai."
Chúc Tuyết Dao bị sự úp úp mở mở của huynh ấy làm cho hơi hoảng: "Ngũ ca định tiền trảm hậu tấu? Chuyện này muội cũng đã nghĩ tới, nếu không còn cách nào khác thì chỉ đành làm vậy, nhưng nếu có cách tốt hơn thì chúng ta nên nghĩ thêm chút nữa, tránh để Tứ tỷ hận chúng ta."
Yến Huyền lắc đầu: "Không phải tiền trảm hậu tấu. Muội yên tâm, Tứ tỷ chưa gật đầu, ta không thể lén lút đi cáo trạng phò mã của tỷ ấy, càng không trực tiếp ra tay với 'tỷ phu' này."
Chúc Tuyết Dao bối rối: "Vậy huynh định làm thế nào?"
"Đã bảo là đừng hỏi, ta không nói ra được." Yến Huyền giơ tay gõ nhẹ lên trán nàng một cái rồi sải bước bỏ đi, "Cho ta nửa ngày, muộn nhất là sáng sớm mai muội sẽ biết thôi."
"..." Chúc Tuyết Dao xoa trán, không nhịn được mà lườm bóng lưng hắn.
Cái người này, nói chuyện úp mở thì thôi đi, sao còn động tay động chân nữa chứ!
Yến Huyền đi được vài bước lại nhớ ra một việc, bất ngờ quay đầu, Chúc Tuyết Dao lập tức thu lại vẻ mặt, nghiêm túc đối mắt với huynh ấy.
"Muội cứ giữ chân Tứ tỷ trước đã, ít nhất đừng để tỷ ấy vội vàng đi ngay hôm nay, tốt nhất là cứ theo dự định ban đầu mà ở lại chỗ chúng ta vài ngày."