Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 33



Việc khuyên công chúa Thục Ninh ở lại Trăn Viên thêm vài ngày không hề khó. Dù "chuyện xấu trong nhà để người ngoài biết" khiến nàng ấy xấu hổ muốn bỏ đi ngay, nhưng lúc này công chúa Thục Ninh lại lo Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền thật sự sẽ vào cung cáo trạng đòi mạng phò mã, nên ngược lại muốn ở lại để "giữ chân" họ.

Vì vậy, ngay khi Chúc Tuyết Dao đảm bảo rằng chỉ cần nàng ấy còn ở Trăn Viên thì nàng và Yến Huyền sẽ không vào cung, công chúa Thục Ninh lập tức gật đầu. Chúc Tuyết Dao thấy tinh thần nàng ấy ấy đã hồi phục phần lớn, liền sai cung nhân giúp nàng ấy dọn sang Ẩn Nguyệt Các đã được chuẩn bị từ trước, sau khi xong xuôi còn cùng nàng ấy dùng bữa tối.

Suốt đêm đó Yến Huyền không về, mãi đến sáng sớm hôm sau, Vân Diệp và Sương Chi nói "Ngũ điện hạ đã về", rồi báo lại chi tiết những việc Yến Huyền vừa dặn dò, Chúc Tuyết Dao nghe mà trợn mắt há mồm.

Vân Diệp nói "Ngũ điện hạ bảo phải để công chúa Thục Ninh hiểu rằng nàng ấy là công chúa tôn quý, không cần vì một người đàn ông mà chịu uất ức để cầu toàn, phải là đàn ông đi lấy lòng nàng ấy mới đúng", cái này không sai.

Sương Chi nói "Ngũ điện hạ thấy cần phải để công chúa Thục Ninh tin rằng dù không có phò mã, cũng sẽ có người khác đối xử tốt với nàng ấy", cái này cũng không vấn đề gì.

Nhưng họ nói "Ngũ điện hạ đã gửi mấy nam tử trẻ tuổi xinh đẹp đến Ẩn Nguyệt Các" là có ý gì?

Chúc Tuyết Dao ngây người rất lâu lâu mới thốt lên được một câu: "Là loại... Nam nhân xinh đẹp như ta đang nghĩ sao?"

Vân Diệp và Sương Chi nhìn nhau, đỏ mặt gật đầu.

Sương Chi tinh quái nói: "Nghe nói là đi suốt đêm tới các nơi trong kinh thành tìm các thanh quan nhân, nô tỳ có nhìn qua, quả thực người nào cũng tướng mạo xuất chúng, lại còn biết hầu hạ người khác."

Chúc Tuyết Dao thầm nghĩ: Có thể không xuất chúng à?

Thám hoa có đẹp đến mấy cũng chỉ là cái đẹp trong giới học tử, hoàng đế không thể đảo lộn gốc ngọn mà chọn đại một kẻ đẹp mã nhưng tài học kém cỏi làm Thám hoa, cùng lắm cũng chỉ chọn kẻ đẹp nhất trong số mười, hai mươi người có bài thi nổi bật nhất mà thôi.

Nhưng thanh quan nhân, đầu tiên là phải đẹp, đẹp thì các câu lan mới chịu bỏ tiền ra bồi dưỡng cầm kỳ thi họa để hầu hạ người.

Chúc Tuyết Dao cũng từ trong cơn kinh ngạc hiểu ra tại sao Yến Huyền lại thấy "không tiện nói." Hóa ra hắn thật sự không phải úp mở! Dù sao mọi người cũng là anh chị em trong nhà, bảo một người ở giữa như hắn nói với cô em gái là "huynh định tìm cho tỷ tỷ chúng ta mấy nam sủng" quả thực rất khó mở lời!

Thần sắc Chúc Tuyết Dao phức tạp đến mức ngũ quan không theo điều khiển, nàng nói lắp bắp hỏi: "Vậy... Vậy Tứ tỷ có bằng lòng để họ hầu hạ không?"

Vân Diệp nghiêng đầu nhớ lại: "Nô tỳ không vào trong phòng xem nên không rõ thực hư thế nào, có điều Ngũ điện hạ đã rút hết cung nhân mà công chúa Thục Ninh mang tới, chỉ để lại hai tỳ nữ thân cận ở trong phòng hầu hạ. Một khi bận rộn không xuể, công chúa cũng chỉ có thể sai bảo họ thôi."

Rút củi dưới đáy nồi!

Chúc Tuyết Dao nghe mà ngơ ngác.

Vân Diệp tiếp tục báo cáo: "Ngũ điện hạ còn nói nếu công chúa Thục Ninh thích họ, thu vào hậu trạch cũng không sao, dù có là phò mã cũng chẳng cản trở công chúa tìm nam sủng, huống hồ phò mã trông chừng cũng chẳng sống thêm được mấy ngày. Nếu công chúa không thích, hắn sẽ tự bỏ tiền ra làm hộ tịch, nhà cửa cho họ, coi như cho họ một đường lui."

Chúc Tuyết Dao nói ngay: "Bảo Ngũ ca, huynh ấy đi tìm người đã vất vả rồi, số tiền này để ta trả!"

Dù sao Ngũ ca cũng đã giao cả bổng lộc cho nàng rồi.

Sương Chi cười khẽ: "Ngũ điện hạ bảo nô tỳ nhắn lại một câu, nói ngài ấy biết chắc muội sẽ lại khách sáo, nhưng ngài ấy không thích nghe lời như vậy, bảo nô tỳ nghe xong không cần truyền đạt lại, cũng xin nữ quân đừng tới nói với ngài ấy."

"..." Chúc Tuyết Dao im lặng, tâm trạng có hơi lạ, nhưng cũng không rõ là cảm giác gì.

Thế nên nàng không tiện nói gì thêm, ngủ dậy tắm rửa dùng bữa, dùng xong hỏi xem Yến Huyền đang làm gì, nghe nói hắn đã tới Cảnh Hành Các ngủ bù nên không tới làm phiền, tự tới sương phòng chăm sóc hai con mèo.

.

Ẩn Nguyệt Các.

Sức khỏe công chúa Thục Ninh còn yếu, Tôn đại phu dặn nàng ấy phải tĩnh dưỡng, nên nàng ấy cũng ngủ nướng một giấc, lúc tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao.

Hai tỳ nữ hầu hạ bên cạnh bưng chậu múc nước hầu nàng ấy tắm rửa đơn giản trên giường, rồi nói là đi bưng thuốc và truyền thiện, cùng nhau lui ra ngoài.

Công chúa Thục Ninh ngồi trên giường vừa đợi họ vừa nghĩ ngợi, không đợi bao lâu thì nghe thấy ngoài màn che có tiếng bước chân lại gần, tiếp đó màn che được vén lên, người đàn ông xuất hiện bên ngoài diện mạo thanh tú, đầu đội ngân quán, bộ trường bào màu trắng phác họa vừa vặn dáng người...

Dung mạo và khí chất này quá xuất chúng, công chúa Thục Ninh không chút chuẩn bị, nhất thời ngẩn ngơ trước ánh mắt cười của hắn.

Giây sau, công chúa Thục Ninh sực tỉnh, vội cúi đầu không nhìn hắn nữa, trong cơn hoảng loạn chỉ nghe thấy tim mình đập thình thịch.

Người bên cạnh dường như hoàn toàn không chú ý đến sự lúng túng của nàng ấy, quỳ một gối xuống bên giường, ôn tồn nói: "Đại phu dặn thuốc này cần uống trước khi ăn, điện hạ hãy dùng trước đi, nghỉ một lát mới nên dùng bữa."

Công chúa Thục Ninh đương nhiên nhìn ra được hắn không phải thái giám, cúi gập đầu gồng mình hồi lâu, cuối cùng cũng hỏi được một câu: "Ngươi là ai? Bạch Lộ và Hàn Lộ đâu?"

Người bưng bát thuốc cung kính cúi đầu: "Nô tên gọi Tễ Vân, là tiểu sai bên cạnh Ngũ điện hạ, phụng mệnh tới hầu hạ điện hạ. Hai cô nương Bạch Lộ và Hàn Lộ đi truyền thiện rồi, một lát sẽ quay lại ngay."

Công chúa Thục Ninh hít sâu trong tiếng tim đập thình thịch, lạnh lùng nói: "Ngũ đệ làm loạn cái gì vậy? Ngươi ra ngoài đi, đổi người khác vào."

Tễ Vân không nói nhảm nhiều, nghe thế liền đặt bát thuốc lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, dập đầu: "Vâng."

Chỉ là một hành động rất bình thản, nhưng không hiểu sao, công chúa Thục Ninh từ động tác hành lễ của hắn lại thấy được sự thất vọng. Cảm giác này khiến lòng nàng ấy chùng xuống, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Tễ Vân lui ra không lâu, một người mới bước vào. Người tới cũng vô cùng tuấn tú, nhưng hàng lông mày sắc bén hơn Tễ Vân, một bộ trường bào màu bạc tối khiến vai hắn trông rộng, lưng mỏng, eo lại thon.

Hắn đi tới bên giường cũng quỳ một gối xuống, đưa tay bưng bát thuốc Tễ Vân vừa đặt xuống: "Điện hạ mời..."

"Không phải..." Công chúa Thục Ninh ngây người, hỏi: "Ngươi lại là ai nữa?"

Người này nói: "Nô tên Hàm Xuyên, là tiểu sai bên cạnh Ngũ điện hạ, phụng mệnh tới hầu hạ điện hạ."

Công chúa Thục Ninh há miệng sững sờ: "Ra ngoài! Đổi người khác vào... tìm thị nữ tới hầu hạ!"

Hàm Xuyên lại không ngoan ngoãn như Tễ Vân, lộ vẻ áy náy nhưng miệng lại nói: "Ngũ điện hạ e sợ trong số những người bên cạnh điện hạ có tai mắt của phò mã gây bất lợi cho công chúa, nên đã để họ tạm trú ở ngoài biệt uyển rồi. Hơn nữa..." Hắn cúi đầu ra hiệu công chúa nhìn bát thuốc trong tay, nói tiếp, "Thuốc này nếu không uống ngay sẽ nguội mất, khó tránh khỏi giảm bớt dược hiệu, xin điện hạ uống thuốc xong hãy sai bảo việc khác."

"Ngươi..." Công chúa Thục Ninh nghẹn lời, nghiến răng tranh luận với hắn, "Ta là khách của nhà này, ngươi dù có nghe lệnh Ngũ đệ cũng phải hiểu chút đạo đãi khách. Mau đi tìm thị tỳ khác tới! Đừng để ta phải đi cáo trạng với Ngũ đệ!"

Hàm Xuyên mím môi gật đầu: "Dù thế nào cũng xin điện hạ lấy ngọc thể làm trọng. Điện hạ uống thuốc xong, nếu muốn đi cáo trạng với Ngũ điện hạ thì nô sẽ đi cùng điện hạ, Ngũ điện hạ có phạt thì nô xin nhận."

"..." Công chúa Thục Ninh không nói thêm được câu nào nữa.

Nàng ấy không thực sự muốn đánh phạt hạ nhân trong Trăn Viên của Chúc Tuyết Dao, ngoài ra trong lòng nàng ấy cũng có một cảm giác không nói nên lời. Từ Tễ Vân lúc nãy cho tới Hàm Xuyên trước mắt, trái tim đập loạn xạ của nàng ấy vẫn chưa hề dừng lại.

...

Yến Huyền sau khi bận rộn nửa ngày cộng thêm cả một đêm đã ngủ một giấc rất dài. Chúc Tuyết Dao ở trong phòng hai con mèo suốt một buổi sáng, sau khi ngủ trưa xong lại cùng chơi với Bạch Đường và Hoàng Tửu.

Bạch Đường rất thích nàng, những ngày qua ở cùng nàng còn thân hơn cả với Yến Huyền. Hoàng Tửu thì giữ thái độ rất công bằng giữa hai người, ngày thường ở với Yến Huyền lâu rồi là phải tới chỗ nàng lượn một vòng, hôm nay ở với nàng suốt nên muốn đi tìm Yến Huyền, còn muốn dẫn nàng cùng đi tìm cùng.

Chúc Tuyết Dao muốn để Yến Huyền ngủ tốt nên cứ ngăn Hoàng Tửu lại. Hoàng Tửu hết lần này đến lần khác dẫn nàng ra ngoài rồi lại bị nàng bế trở vào, tâm trạng dần trở nên khó chịu, có lẽ trong thâm tâm nó nghĩ nàng là một kẻ ngốc không hiểu tiếng mèo.

Sau đó Hoàng Tửu bỏ cuộc, không phí sức dẫn nàng ra ngoài nữa, chỉ loanh quanh trong phòng nàng mà kêu gào.

Chúc Tuyết Dao ngồi trên giường bịt tai cãi nhau với nó.

"Huynh đang ngủ, ngươi phải để huynh ấy ngủ yên chứ!"

"Ngươi có gào thét cũng vô dụng! Ta sẽ không đi đâu!"

"Ngươi không nói đạo lý!"

Lúc Yến Huyền tới tìm Chúc Tuyết Dao ăn tối thì đúng lúc bắt gặp một người một mèo đang cãi cọ.

"..." Hắn khựng lại ở cửa phòng ngủ, kịp thời nhịn cười.

Một người một mèo lại đồng loạt quay đầu nhìn hắn.

"Meo." Hoàng Tửu vui mừng, chạy lạch bạch tới phía hắn.

Bạch Đường đang nằm ườn trên giường ngủ cũng bật dậy, vươn vai một cái thật mềm mại, bước những bước mèo tao nhã đi tới.

"Hoàng Tửu." Yến Huyền cúi người bế Hoàng Tửu lên.

Chúc Tuyết Dao thấy hắn đang nhịn cười, tức giận lườm hắn: "Cười cái gì! Muội không phải sợ nó làm ồn huynh sao!"

Yến Huyền không nhịn nữa: "Ha ha ha ha ha ha ha!" Hắn cười vang, "Muội mặc kệ nó là được, sao lại cãi nhau với nó chứ!"

Hoàng Tửu rõ ràng tưởng Yến Huyền đang chống lưng cho mình, rúc vào lòng Yến Huyền, hung hăng kêu gào với Chúc Tuyết Dao.

Nhưng nó mới kêu được một tiếng đã bị Yến Huyền vỗ vào đầu: "Không được mắng người! Thật là không biết lớn nhỏ!"

Hoàng Tửu không thể tin nổi quay đầu nhìn Yến Huyền.

"Hừ!" Chúc Tuyết Dao giận dữ lườm Hoàng Tửu một cái, rồi ra hiệu cung nhân đi truyền thiện, tiếp đó hỏi Yến Huyền, "Ngũ ca, bên phía Tứ tỷ sao rồi? Muội không dám đi hỏi hạ nhân."

Yến Huyền khẽ cười, bế Hoàng Tửu đi tới ngồi cùng nàng bên giường, nói: "Ta cũng không dám hỏi nhiều, nhưng không có động tĩnh gì chính là tin tốt."

Hắn đoán... Tứ tỷ chắc là trong lúc không còn cách nào khác đã miễn cưỡng để họ hầu hạ mình rồi.

Không cần biết có miễn cưỡng hay không, tóm lại chịu hầu hạ là tốt rồi.

Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Vậy bước tiếp theo thì sao? Khi nào thì vào cung cáo trạng?"

Yến Huyền cân nhắc: "Tứ tỷ chỉ là tính tình mềm mỏng chứ không có ngốc, đương nhiên sẽ hiểu sự sắp xếp này có ý gì. Nếu tỷ ấy thực sự thấy thế này cũng không tệ thì sẽ không còn để tâm đến cái tốt của phò mã nữa. Đến lúc đó chưa chắc đã cần chúng ta vào cung cáo trạng, có khi tự tỷ ấy dẫn theo các nam sủng đi lật mặt với phò mã không biết chừng."

"Dẫn theo các nam sủng đi lật mặt với phò mã", Chúc Tuyết Dao nghe câu này, trong lòng hiểu rõ Yến Huyền đang nghĩ gì.

Một công chúa yếu đuối đột nhiên xông đến lật mặt gã phò mã bạo ngược, lại còn ôm trái ôm phải nam sủng, điều đó quả thực sảng khoái hơn nhiều so với việc không có nam sủng.

Nhưng nàng suy nghĩ kỹ lại, vẫn nói: "Thôi đi... Huynh đừng có hiến kế này cho Tứ tỷ."

Yến Huyền hỏi nàng: "Sao vậy?"

Chúc Tuyết Dao nhíu mày nói: "Một khi Tứ tỷ lật mặt, phò mã chắc chắn biết mạng mình không còn lâu nữa, không chừng sẽ chó cùng rứt dậu. Lỡ thật sự xảy ra chuyện gì, Tứ tỷ có cung nhân thị vệ bảo vệ, nhưng địa vị nam sủng không cao, cung nhân thị vệ lúc cấp bách chưa chắc đã lo cho họ, họ cũng không nhất định dám đối đầu trực diện với phò mã..."

Ý của Chúc Tuyết Dao là: Đừng vì muốn sướng miệng nhất thời mà hại người ta mất mạng vô ích.

Yến Huyền nhếch môi cười lạnh: "Yên tâm, ta đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi."

Chúc Tuyết Dao khựng lại: "Chuẩn bị sẵn sàng là sao?"

Yến Huyền nhét con mèo Hoàng Tửu đã được dỗ dành vào lòng Chúc Tuyết Dao, Hoàng Tửu liếc xéo nàng, dù vẫn tỏ ra ghét bỏ nhưng vẫn thong thả nằm xuống một tư thế thoải mái, bộ dạng như không thèm chấp nàng.

Yến Huyền đưa tay v**t v* Hoàng Tửu, nói: "Trong tám người đưa cho Tứ tỷ thực ra chỉ có sáu người là đi hầu hạ sinh hoạt của nàng ấy, hai người còn lại là 'đặc sản Di Châu' mà trước đây lúc ta đi Di Châu cứu trường tỷ, trường tỷ đã tặng ta, tính vào số người này cùng đưa cho Tứ tỷ, mục đích là để nàng ấy đưa về một cách thần không biết quỷ không hay."

Chúc Tuyết Dao ngơ ngác: "Đặc sản Di châu?"

Yến Huyền mỉm cười: "Ám vệ."

"Hả?" Chúc Tuyết Dao không ngờ tới câu trả lời này.

"Di Châu là núi rừng nhiều lại giáp biên cương, bên ngoài có đến mấy chục nước nhỏ, lúc thái bình thịnh thế thì không sao, nhưng ba đế vương cuối cùng của tiền triều đều là hôn quân, giang sơn hỗn loạn, thế lực giang hồ nổi lên khắp nơi. Di Châu lúc đó là nơi náo nhiệt nhất, sau khi phụ hoàng mẫu hậu đem quân rời khỏi đất phong thì thường xuyên có những cuộc chém giết giang hồ, ép các phú hộ địa phương phải tìm người trên giang hồ để bảo vệ bình an. Ban đầu chỉ là thuê tay đấm, sau đó dần phát triển thành nuôi dưỡng, mua bán ám vệ. Lúc trường tỷ quay về Di Châu, việc mua bán ám vệ đã thành một ngành công nghiệp. Trường tỷ nắm giữ Di châu, muốn kiếm vài người đương nhiên không phải việc khó. Lúc đó ta vội vàng tới cứu tỷ ấy, lúc rời đi tỷ ấy nhất quyết muốn tạ ơn ta nên đã đưa cho ta tám ám vệ. Sau này Nhị tỷ xuất giá, huynh nghĩ Tiểu Sở tướng quân là võ tướng, sợ Nhị tỷ chịu uất ức nên đã đưa cho Nhị tỷ hai người, hiện tại còn lại sáu người, lần này đưa cho Tứ tỷ hai người."

Chúc Tuyết Dao: "..."

Yến Huyền đối mặt với sự cạn lời của nàng bằng một nụ cười chân thành: "Cho nên nếu Bùi Tùng Nghi ngoan ngoãn đợi phụ hoàng xử lý thì thôi, muội thấy đó, đa phần có thể giữ được toàn thây. Nếu hắn cứ muốn làm cái trò cá chết lưới rách, ám vệ trong vòng một khắc có thể băm hắn thành cám."

Chúc Tuyết Dao ngẩn ngơ nhìn hắn một lúc lâu mới thốt lên: "Lợi hại thật..."

"Ừ." Tinh thần Yến Huyền rất sảng khoái.

Thấy bữa tối đã bày xong, hắn xuống giường, Chúc Tuyết Dao đặt Hoàng Tửu xuống cũng xuống giường tiến về phía bàn ăn, hai người ngồi đối diện nhau. Yến Huyền thấy món tôm đậu phụ nên gắp vào đĩa để bóc, Chúc Tuyết Dao gắp cho hắn hai miếng ức ngỗng trước, sau đó đưa đũa về phía cá chép kho tộ, gắp một miếng thịt ở bụng cá để vào đĩa, xé bỏ da cá rồi gỡ phần thịt cá bên trong gần như không dính gia vị ra cho Bạch Đường và Hoàng Tửu đang ngồi xổm bên cạnh.

Yến Huyền liên tục bóc ba con tôm, cùng lúc đưa vào đĩa của nàng, nàng cảm ơn, sau đó cười lạnh: "Phò mã đó của Tứ tỷ nhìn thì ra dáng người, không ngờ lại to gan lớn mật như vậy!"

Từ hôm qua tới nay, nàng một lòng lo lắng cho cảnh ngộ của công chúa Thục Ninh, chỉ nghĩ cách phá giải nên chưa kịp trách cứ gã phò mã này.

Hiện giờ chủ đề này vừa mở, Chúc Tuyết Dao không nhịn được nữa: "Tứ tỷ cũng thật là quá không biết phân biệt nặng nhẹ, còn tới đây nói đỡ cho hắn. Muội thấy cho dù Bùi Tùng Nghi thật sự đối xử tốt với tỷ ấy thì trong vụ án tham ô này hắn cũng là kẻ đáng hận nhất. Những người khác trục lợi từ đó còn có khả năng là thật sự thiếu tiền mới lầm đường lạc lối, hắn là một phò mã, dựa vào công chúa chính là dựa vào cha mẹ, làm sao có thể thiếu tiền được? Vì chút lợi nhỏ mà giả điếc làm ngơ, hắn thực sự không coi Tứ tỷ ra gì, cũng không coi cha mẹ ra gì!"

"Đúng vậy." Yến Huyền liên tục gật đầu, cười nhạo, "Mắt nhìn của hắn ta cũng độc thật, từ đầu đến cuối đều nắm chắc tính nết của Tứ tỷ. Nếu đổi lại là công chúa khác, cho hắn mượn mười lá gan e rằng hắn cũng không dám."

"Tứ tỷ quá mềm lòng rồi!" Chúc Tuyết Dao thở dài cay đắng, nói xong lại thấy không đúng, trong lòng biết e rằng cũng không đơn giản như vậy.

Nàng nghĩ tới chính mình của kiếp trước.

Yến Quyết cuối cùng hoàn toàn tháo lớp ngụy trang, tuy rằng cũng là một tên súc sinh, nhưng chắc chắn không phải ngay từ đầu hắn đã như vậy.

Nếu hắn ngay từ đầu đã có dáng vẻ đó, nàng đã sớm lật mặt, dù có phải lột một tầng da cũng phải rời bỏ hắn.

Bình tâm suy xét, lúc ban đầu mặc dù Phương Nhạn Nhi là một cái gai, nhưng biểu hiện của Yến Quyết lúc đó còn khá "giống con người". Hắn xấu đi từng chút một mới khiến nàng từng chút một thỏa hiệp nhượng bộ, dù là nàng hay cha mẹ, đều vì lý do này mà vừa chịu khổ sở giày vò lại vừa ôm hy vọng với hắn, cuối cùng lùi đến mức không thể lùi thêm.

Huống chi hắn còn ngấm ngầm gieo rắc vào đầu nàng một số ý nghĩ. Điểm này cho đến lúc qua đời nàng vẫn không nhận ra, phải đến sáng sớm ngày hôm sau sau đại hôn với Yến Huyền, khi hắn nói về chuyện vào cung vấn an với thái độ hoàn toàn khác biệt với Yến Quyết mới khiến nàng bừng tỉnh.

Tính nết của Tứ tỷ còn mềm mỏng hơn nàng, Bùi Tùng Nghi lại còn bạo ngược hơn Yến Quyết, khả năng cao là hắn còn biết cách thao túng vợ hơn cả Yến Quyết.

Cũng không biết Tứ tỷ bị hắn gieo rắc vào đầu bao nhiêu ý nghĩ nực cười nữa.

Chúc Tuyết Dao nghĩ như vậy, biết chuyện này không thể sơ ý, nên thương lượng với Yến Huyền: "Ngũ ca."

"Hửm?"

"Huynh xem có thể bảo người huynh phái đi thăm dò ý tứ của Tứ tỷ không?" Nàng chậm rãi nói, "Chỉ tìm cơ hội thăm dò trong lúc trò chuyện hàng ngày thôi, đừng làm quá lộ liễu. Muội muốn biết Tứ tỷ nhìn nhận thế nào về việc phò mã đánh tỷ ấy sẽ bị mọi người biết hết, cũng như việc phò mã có thể sẽ chế và việc sau này nàng ấy có thể đổi phò mã khác."

Yến Huyền gật đầu trước: "Được, để ta dặn xuống." Nhưng hắn lại không hiểu ý nàng, nên hỏi, "Hỏi chuyện này để làm gì?"

"Không làm rõ được những điều này, muội sợ dù tỷ ấy có nếm được chút ngọt ngào từ những người đó cũng không bước ra được đâu." Chúc Tuyết Dao cúi mắt, "Bùi Tùng Nghi đã có thể đỗ Thám hoa thì thấy rõ không phải kẻ ngu, muội thấy từng bước hắn đều tính toán rõ ràng, không phải là liều mạng ra tay để thỏa mãn sự sảng khoái nhất thời đâu."

Yến Huyền không nhịn được nhìn nàng vài cái, tuy không biết vì sao nàng lại nghĩ như vậy, nhưng cảm thấy cũng không phải không có lý, ăn xong liền dặn dò xuống.

Cứ thế lại qua hai ngày, ám vệ được phái đi về báo lại rằng sức khỏe công chúa Thục Ninh đã không còn vấn đề gì, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền có ý muốn bầu bạn với nàng ấy cho khuây khỏa, bèn mỗi người bế một con mèo đi tìm.

Mới bước vào Ẩn Nguyệt Các một bước, hai người liền đồng loạt lùi trở ra.

Họ thấy công chúa Thục Ninh đang tựa vào lòng một nam tử, quay lưng về phía cửa nguyệt môn ngồi dưới hành lang. Tuy chỉ là tĩnh lặng ngồi đó, nhưng khung cảnh năm tháng tĩnh lặng khiến người ta không nỡ làm phiền.

"Xem ra Tứ tỷ không cần chúng ta bầu bạn cho khuây khỏa đâu." Chúc Tuyết Dao ngước mắt nhìn Yến Huyền.

Yến Huyền nghiêm nghị gật đầu: "Ừ, chúng ta đi xem Tử Đằng Cư dọn dẹp thế nào rồi."

Tử Đằng Cư chính là nơi dự định dành riêng cho mèo ở.

Chúc Tuyết Dao vui vẻ gật đầu, hai người nhân lúc người trong viện chưa phát hiện, quyết định dứt khoát chuồn lẹ.

Tối đó, ám vệ mà Yến Huyền phái đi về báo cáo, Yến Huyền không có ý định tránh mặt Chúc Tuyết Dao, nên ám vệ đi thẳng vào phòng ngủ của Chúc Tuyết Dao.

Ám vệ báo cáo rằng trong số sáu người hiện tại, người hợp ý công chúa Thục Ninh nhất là Tễ Vân, ban ngày người ở bên cạnh công chúa chính là hắn, tối qua công chúa không ngủ được còn gọi hắn vào phòng cùng ăn chút đồ ăn đêm, còn những chuyện khác... Mặc dù trong lòng Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao đều có kỳ vọng, nhưng với tính cách của công chúa Thục Ninh thì thực sự không thể nhanh như vậy được.

Yến Huyền khá bất ngờ về việc Tễ Vân giành được vị trí đầu bảng, hắn ngồi trước bàn sách chống cằm đầy hứng thú nói: "Ta cứ tưởng Tứ tỷ sẽ thích Hàm Xuyên hơn."

Chúc Tuyết Dao hoàn toàn không biết gì về dung mạo tính cách của những người này, ngồi trên giường tò mò nhìn qua: "Tại sao? Hàm Xuyên đẹp hơn à?"

"Không phải." Yến Huyền lắc đầu, "Hai người đó đều đẹp, ta thấy một chín một mười. Nhưng Tễ Vân dịu dàng hơn, Hàm Xuyên có phần sắc bén hơn. Cái tính nết đó của Bùi Tùng Nghi còn khiến Tứ tỷ lưu luyến không quên, ta cứ tưởng Tứ tỷ sẽ thích người bá đạo một chút."

Chúc Tuyết Dao bật cười, suy ngẫm nói: "Bá đạo thì nhìn quen rồi, lại còn làm nàng ấy tổn thương sâu sắc, khó tránh khỏi muốn đổi khẩu vị."

"Cũng đúng." Yến Huyền gật đầu, thản nhiên hỏi nàng, "Vậy nếu để chung sống lâu dài, muội thấy dịu dàng tốt hay bá đạo tốt?"

Chúc Tuyết Dao trả lời không chút do dự: "Nếu chỉ được chọn một trong hai thì dịu dàng vẫn tốt hơn." Nói rồi nàng khựng lại một chút, "Thực ra tốt nhất là ở nhà thì dịu dàng, ra ngoài lại gánh vác được việc, đừng dịu dàng đến mức không phân biệt được nặng nhẹ lại còn nhẹ dạ cả tin."

"Có lý." Yến Huyền gật đầu, thầm suy đoán dáng vẻ nàng thích, ngoài mặt tỏ ra như không có chuyện gì dặn dò ám vệ, "Bảo Tễ Vân lúc nào rảnh thì tới báo cáo."

Ám vệ nhận lệnh lui ra, Chúc Tuyết Dao tận mắt nhìn thấy hắn nhảy ra khỏi cửa sổ, chớp đã biến mất, không khỏi trầm trồ.

"Đặc sản Di châu" này thật là tốt quá.

Liệu có thể cho nàng hai nghìn người không, nàng muốn băm Yến Quyết thành cám.

.

Khoảng một canh giờ sau, công chúa Thục Ninh đã đi ngủ, Tễ Vân tới báo cáo với Yến Huyền. Yến Huyền không ngại để Chúc Tuyết Dao xem náo nhiệt, nhưng Chúc Tuyết Dao đã thay trung y lên giường rồi, không tiện lắm, nên hắn ra gian ngoài hỏi Tễ Vân, chủ yếu hỏi mấy vấn đề mà Chúc Tuyết Dao đã nhắc tới hai ngày trước.

Tễ Vân bị hỏi mà căng thẳng, vì ba vấn đề đó hiện tại hắn mới chỉ thăm dò được một cái, hai cái kia chưa tiện hỏi, sợ ép quá mức khiến công chúa Thục Ninh nảy sinh hiềm khích.

Yến Huyền cũng biết chuyện này cần phải nắm bắt chừng mực, nếu không hỏi cũng không ra được lời thật, nên xua tay ra hiệu không sao rồi cho Tễ Vân về.

Yến Huyền quay về phòng, nói với Chúc Tuyết Dao: "Tễ Vân nói Tứ tỷ cảm thấy việc phò mã đánh nàng ấy nếu để người ngoài biết thì chính là chuyện xấu trong nhà đồn ra ngoài, làm mất mặt cha mẹ cho đến cả hoàng thất."

Chúc Tuyết Dao thầm cười lạnh.

Nàng khẳng định đây chính là suy nghĩ do phò mã gieo rắc vào đầu Tứ tỷ, bởi vì nàng cũng là đứa trẻ được nuôi dưỡng như công chúa, biết rõ là trong cung chắc chắn không có ai nói với các công chúa những lời như vậy.

Hoàng hậu đương triều vốn là người cùng Hoàng đế "nhị thánh lâm triều", cái bộ tam tòng tứ đức đó bà vốn nhìn không thuận mắt, yêu cầu đối với các công chúa xưa nay là "biết là được", ý là "các con phải hiểu dân gian công nhận lý lẽ gì, còn chuyện như nuôi nam sủng muốn làm cũng không sao, nhưng đừng có đi rêu rao khắp nơi".

Qua đó có thể thấy cái ý nghĩ bị đánh cũng không dám nói vì sợ làm xấu mặt gia đình của công chúa Thục Ninh là từ đâu mà ra.

Còn về hai vấn đề kia, tuy tạm thời Tễ Vân chưa có kết quả, nhưng ngày hôm sau Chúc Tuyết Dao đã tự mình hỏi khéo ra được.

Lúc nàng và công chúa Thục Ninh ngồi trên giường trò chuyện, nàng nửa đùa nửa thật nói: "Mấy người đó nếu Tứ tỷ thấy hầu hạ cũng được thì lần này trực tiếp đưa về đi. Dù sao cái chức phò mã của Bùi Tùng Nghi cũng không làm được lâu nữa, để họ ở bên cạnh hầu hạ tỷ là vừa khéo."