Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 52



Sự im lặng của Tễ Vân là bài học rút ra từ vô số tiền lệ mà hắn đã chứng kiến từ nhỏ đến lớn.

Những người như hắn, có thể được các quý nhân chuộc thân khi còn là thanh kỹ đã là may mắn lớn nhất, nếu không, khi tuổi tác lớn dần, sớm muộn gì cũng đến ngày "ngàn người gối, vạn người nằm", chẳng còn sống được bao nhiêu năm nữa.

Nhưng các quý nhân chịu mua thanh kỹ về đều là vì cảm thấy họ còn "sạch sẽ", ấn tượng này chính là gốc rễ để họ thoát khỏi nơi đó. Thế nhưng ấn tượng này lại vô cùng mong manh, đôi khi chỉ nói sai một câu thôi cũng sẽ khiến các quý nhân nhận ra rằng kẻ bước ra từ nơi đó, dù là thanh kỹ, cũng chẳng sạch sẽ được đến đâu. Khi ấy, việc bán họ trở lại, thậm chí bán đến những nơi tồi tệ hơn cũng chỉ là chuyện một câu nói, trực tiếp đánh chết cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lực.

Vì vậy đối với hắn, cách làm an toàn nhất là tuyệt đối không nhắc về chốn lầu xanh, tốt nhất là có thể khiến công chúa quên bẵng đi xuất thân của hắn, có thế mới đảm bảo được một đời bình yên vô lo.

Yến Tri Liên không biết những tâm sự này của Tễ Vân, nhưng thấy hắn vừa rồi không có ý định tự tử thì cũng yên tâm, bèn kéo hắn trở lại tầng ba.

Tám căn phòng ở tầng ba sau khi Tễ Vân dọn vào đã được sửa lại thành hai gian lớn và nhỏ. Gian lớn là một phòng ngủ cực kỳ rộng rãi, gian còn lại là phòng tắm, thông trực tiếp với phòng ngủ.

Hai người mỗi người tắm rửa xong, tự nhiên là trướng rủ màn che, hưởng thụ đêm xuân ấm áp.

Đến nửa đêm, Yến Tri Liên đã thỏa thuê, người mệt mỏi không muốn động đậy thêm cái nào.

Tễ Vân đi lấy nước sạch lau mồ hôi cho nàng, rồi lại vào phòng tắm tẩy rửa một phen, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ, sau đó trở lại phòng ngủ vén màn trướng thấy nàng vẫn còn mở mắt, cười nói: "Điện hạ nên ngủ rồi."

Yến Tri Liên không nói gì, chỉ nghiêng đầu ra hiệu cho hắn lên giường. Đợi hắn nằm xuống, Yến Tri Liên xoay người vùi vào vòng tay hắn, tìm một tư thế thoải mái, nhắm mắt lại: "Hôm nay nghe Tam tỷ nói, Đại tỷ đã làm lễ gia phong ở Di Châu, không mấy ngày nữa sẽ khởi hành đến Lạc Dương. Tỷ ấy... Chưa từng thành hôn, ngày tháng trôi qua cũng tương tự như ta, lúc đó ngươi có thể cho người của mình đi lại làm quen với người của tỷ ấy."

"Rõ." Tễ Vân đáp.

Yến Tri Liên nghe hắn đáp với vẻ nghiêm trọng như vậy, liền hé mắt nhìn: "Ta chỉ sợ ngươi nhàn rỗi quá lại buồn chán, muốn ngươi kết giao thêm vài người bạn, hoàn toàn tùy ý ngươi, không muốn đi thì không đi, đừng coi đó là gánh nặng."

"Nô tài biết rồi." Tễ Vân mỉm cười, nghĩ ngợi một hồi, không khỏi thắc mắc, "Nô tài nhớ hình như mấy hôm trước điện hạ có nói Đại trưởng công chúa sẽ đến Lạc Dương làm lễ gia phong, sao giờ lại gia phong ở Di Châu?"

Yến Tri Liên nhắm mắt cười khẽ: "Lúc đó quả thật là nói vậy, đó là ý của phụ hoàng và mẫu hậu. Nhưng Đại tỷ không chịu, tỷ ấy nói nếu không hoàn thành lễ gia phong thì tuyệt đối không vào thành Lạc Dương. Phụ hoàng mẫu hậu không làm gì được tỷ ấy, đành phải phái người của Lễ Bộ và Thượng Nghi Cục đến Di Châu, làm lễ gia phong trước rồi mới đón tỷ ấy về Lạc Dương."

Tễ Vân không khỏi kinh ngạc, tuy thân phận trưởng nữ của thiên gia này đến hạng người như hắn cũng có nghe danh, nhưng không ngờ cái uy của nàng ấy lại lớn đến mức này.

Chẳng phải là tùy hứng quá sao?

Nhận xét này vừa hiện lên trong lòng Tễ Vân đã lập tức bị hắn đè nén lại.

Hắn có thân phận gì, đến lượt hắn chê công chúa tùy hứng sao?

.

Đông cung, Thái tử phi Kiều Mẫn Ngọc nhập cung đã được hơn một tháng, cục diện ở Bắc cung dần trở nên rõ ràng.

Toàn bộ Bắc cung, Kiều Mẫn Ngọc đứng đầu, Thái tử đối với Kiều Mẫn Ngọc tuy không thể nói là mặn nồng nhưng rất mực kính trọng.

Các phi thiếp bên dưới, người được sủng ái nhất vẫn là Lương đệ Hứa thị trước kia, một tháng luôn được gặp Thái tử vài lần.

Tiếp đến là Trắc phi Thẩm Vân Hà, vì ca ca làm quan ở Đông cung nên Thái tử đối với nàng cũng coi là gần gũi.

Sau nữa là Trắc phi Trương Phương Di cùng Liễu Lương viên, Đỗ Thừa trưng thỉnh thoảng cũng được chút ân sủng, ba người còn lại thì hầu như không thấy mặt Thái tử, nhưng có Thái tử phi chăm lo việc ăn ở, họ cũng không phải chịu uất ức gì.

Riêng Phương Nhạn Nhi, nàng tự thành một phe đứng ngoài đám đông.

Ngay ngày hôm sau khi Kiều Mẫn Ngọc nhập cung, Thái tử đã hạ chỉ miễn lễ nghi cho Phương Nhạn Nhi, lý do đưa ra ngoài mặt là "Phương thị xuất thân dân gian, lễ tiết còn nhiều thiếu sót, sợ mạo phạm Thái tử phi". Sau lưng, cung nhân bàn tán, có người nói "Dù sao vẫn là Phương Phụng nghi thắng một bậc. Địa vị tuy thấp, nhưng ngày thường cửa viện đóng lại, ngày tháng ở Thê Nhạn Cư mới thực sự giống một gia đình, Thái tử phi chẳng qua chỉ mang cái danh hão thôi."

Những lời bàn tán này không thể nào lọt qua tai Kiều Mẫn Ngọc. Ai nấy đều có tính toán riêng, những lời này dù nàng không muốn biết thì cũng có người đến nói cho nàng nghe.

Nhưng đối với Kiều Mẫn Ngọc, đó chỉ là lời vô thưởng vô phạt, nàng không bận tâm Thái tử có thích mình hay không, đương nhiên càng chẳng quan tâm hắn thích ai. Với nàng, ba chữ "Thái tử phi" quan trọng hơn sủng ái rất nhiều, đây là vị thế của nội mệnh phụ ngang hàng với phó hậu, phẩm cấp sánh ngang trưởng công chúa, nghi lễ sánh ngang Hoàng hậu.

Triều đại này từ khi lập quốc đã là Nhị Thánh cùng lên triều, Thái tử phi như nàng nếu có bản lĩnh, ngày sau rất có khả năng cũng được tôn xưng một tiếng "Thánh nhân", đó mới thực sự là ngồi trên thiên hạ.

So với quyền thế ngút trời ấy, mấy chuyện lông gà vỏ tỏi chốn hậu trạch chẳng là cái đinh gì.

Kiều Mẫn Ngọc đã nghĩ kỹ từ khi hôn sự được quyết định, nàng không mong làm một thê tử trong lòng Thái tử, nhưng nhất định phải làm một Thái tử phi xứng chức. Nàng muốn Nhị Thánh, Thái tử, cho đến văn võ bá quan đều không tìm ra được một chút sai sót nào của nàng, có như vậy ngày sau mới có cơ hội ngồi hưởng vạn dân bái lạy.

Trong Quan Lạn Uyển, Hứa Lương đệ dạo này cũng ngày càng khởi sắc.

Nàng trước kia không rõ tâm tính của Thái tử, ban đầu chỉ nghĩ phải đi con đường khác với Phương Nhạn Nhi mới mong có một tia hy vọng sống sót, vì vậy nàng giả vờ làm một người không kiêu ngạo không siểm nịnh, lại thờ ơ với sự đời. Tính cách như vậy đương nhiên không hợp để tranh sủng, Hứa Lương đệ nắm bắt chừng mực rất tốt, khi Thái tử đến nàng dịu dàng săn sóc chu đáo, khi Thái tử không đến nàng thản nhiên sống ngày tháng của mình.

Sau khi Thái tử phi vào Bắc cung, cách làm này cũng không thay đổi, Thái tử phi thấy nàng không mặn mà với Thái tử, trước mặt mình lại khiêm nhường hiểu lễ nghĩa, nên đối xử với nàng cũng không tệ.

Tất cả đều đúng như dự tính của Hứa Lương đệ, nhưng gần đây...

Nàng nhận ra Thái tử dường như quan tâm đến nàng nhiều hơn một chút.

Hứa Lương đệ là người tỉ mỉ, cũng đã sớm học được cách quan sát sắc mặt trong cung. Nàng nhanh chóng nhìn thấu được rằng Thái tử bắt đầu để tâm đến nàng có lẽ là vì sự "thờ ơ" của nàng. Chính sự lạnh nhạt ấy khiến hắn cảm thấy nàng chẳng hề bận tâm đến hắn, trong lòng vô thức bắt đầu ganh đua, trái lại càng đối tốt với nàng hơn.

Hứa Lương đệ thấy chuyện này thật nực cười, nhưng đối với nàng đây cũng chẳng phải chuyện xấu.

Sự thờ ơ lãnh đạm của nàng không hoàn toàn là giả, nhưng cũng chỉ có bảy phần thật.

Đối với Phương Nhạn Nhi, kể từ khi ả lật bàn tiệc lại còn đánh nàng, nàng đã hận thấu xương, chỉ cần khiến Phương Nhạn Nhi không vui là nàng thấy vui. Những lời bàn tán bất lợi cho Phương Nhạn Nhi mà Thái tử phi nghe thấy, phần lớn là do nàng truyền ra.

Nàng cũng rất muốn xem tình sâu nghĩa nặng của Thái tử dành cho Phương Phụng nghi này rốt cuộc có thể kéo dài được bao lâu.

Thê Nhạn Cư.

Niềm vui khi mẹ con đoàn tụ ngày càng nhạt đi, nỗi bất an lại một lần nữa chiếm lấy tâm trí Phương Nhạn Nhi. Thái tử phi cùng hai Trắc phi đã vào Đông cung, tuy có ý chỉ của Thái tử che chở, nàng ta không cần qua lại nhiều với họ, nhưng thân phận cao quý của họ có ý nghĩa gì thì lòng nàng rất rõ.

Nàng ta không thể không nghĩ: Hiện giờ họ chưa được sủng ái cũng chưa có con, mọi người còn có thể chung sống hòa bình. Lỡ như có một ngày Yến Quyết thích một ai đó, hoặc ai sinh được mụn con, ngày tháng của nàng ta sẽ càng thêm gian nan.

Mỗi khi nghĩ đến đây, Phương Nhạn Nhi đều cảm thấy vô cùng lo lắng. Ngoài ra nàng ta cũng biết mình muốn thăng vị là rất khó, vì chuyện này Thái tử nói không tính, có Nhị Thánh ở trên đè ép, nàng ta ở vị trí Phụng nghi hèn mọn nhất này còn phải chịu đựng dài dài.

Cho nên điều nàng ta có thể làm chỉ là giữ vững sự sủng ái đó, tốt nhất có thể khiến Thái tử hoàn toàn không bận tâm đến những người phụ nữ khác nữa, đặc biệt là Hứa Lương đệ dạo này ngày càng đắc thế.

Vì vậy, để không sinh thêm chuyện, gần đây Phương Nhạn Nhi rất ít khi ra khỏi cửa. Khi Yến Quyết đến, nàng yên tâm bầu bạn với hắn, khi Yến Quyết không có ở đây, nàng tự luyện võ, trồng hoa trong viện, còn nuôi thêm hai con vẹt và một chú chó nhỏ, chủ yếu là để Thê Nhạn Cư trong mắt Yến Quyết trở nên thú vị hơn, giống như một gia đình nhỏ ấm cúng.

Không biết có phải do đang dốc lòng vun vén sự ấm cúng này hay không mà nàng ta bỗng nhớ về những cố nhân ngoài cung sau bao ngày xa cách.

Trước khi vào cung, Phương Nhạn Nhi vẫn thường qua lại với họ, Yến Quyết chưa từng gặp những người dân thường như vậy, một mặt cảm thấy mới lạ, thích nghe nàng kể những chuyện thú vị khi chung sống với họ; mặt khác cũng cảm thấy nàng ta trọng tình trọng nghĩa, đôi khi còn dặn dò nàng ta gửi chút đồ cho họ.

Lúc ấy, những cố nhân này là trợ lực vô hình của nàng.

Sau khi vào cung có quá nhiều chuyện xảy ra, đầu tiên nàng ta phải dưỡng thai, sau đó lại phải chăm sóc con cái, giờ đột nhiên nhớ lại, nàng ta mới nhận ra đã mấy tháng không qua lại rồi.

Chính vì vậy, vào bữa ăn ngày hôm đó, Phương Nhạn Nhi chọn vài món mình ăn thấy ngon, bảo bếp chuẩn bị thêm mỗi loại một phần, dặn dò hoạn quan quản sự bên cạnh là Cung Ân: "Ngươi gói mấy món này lại, mang đến cái viện ở đầu phía đông ngõ Hàm Nê, cứ nói là ta nhớ mọi người, mời họ cùng nếm thử."

Cung Ân nhận lệnh, lập tức gói thức ăn đi ra ngoài.

Lúc rời khỏi Bắc cung gã đụng phải người của Thái tử phi, không tránh khỏi bị hỏi han vài câu, nghe nói là Phương Phụng nghi dặn gửi thức ăn cho cố nhân, họ cũng chẳng buồn để tâm, xua tay cho gã đi.

.

Điện Ôn Thất, mỗi một bước chân vào điện Yến Huyền đều toát mồ hôi lạnh, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần hứng một trận mắng xối xả.

Ai ngờ vào đến nội điện, hắn lại thấy phụ hoàng đang chuẩn bị ăn tối, ôn hòa vẫy tay gọi hắn: "Ái chà, tiểu Ngũ đến rồi à, vừa hay cùng ăn luôn."

Sau đó, ông dặn dò cung nhân: "Thêm bát đũa đi."

Cung nhân vội thêm bồ đoàn và bát đũa đối diện bàn của hoàng đế, Yến Huyền càng thấy thấp thỏm, không đoán được ý của phụ hoàng là gì, rụt rè nói một tiếng "Tạ Phụ hoàng", rồi liều mạng ngồi xuống.

Sau một hồi chần chừ, hắn đặt chiếc hộp gỗ nhỏ mà Dao Dao đưa cho lên bàn trước, cứng nhắc nói: "Phụ hoàng... Dao Dao nói thèm món mơ khô của Ngự Thiện Phòng, bảo nhi thần mang một ít về."

Chân mày Hoàng đế giật giật, ông thừa hiểu ý của Chúc Tuyết Dao, cũng thu hết vẻ mặt của con trai vào tầm mắt, thoải mái nói: "Biết rồi, lát nữa bảo họ đi lấy." Nói rồi, đích thân ông gắp cho Yến Huyền một miếng sườn cừu nướng, thấy Yến Huyền lại khúm núm tạ ơn, liền cười: "Được rồi, chuyện này con xử lý cũng ổn, ta chỉ sợ con là 'mèo mù vớ cá rán' nên mới gọi con vào dặn dò mấy câu, con không cần căng thẳng."

Yến Huyền nín thở lắng nghe, trong lòng càng lúc càng không rõ cha mình đang nghĩ gì.

Thực ra Hoàng đế truyền hắn vào cung vốn không phải để mắng hắn, chuyện này khởi đầu là do hắn không quản lý được thuộc hạ, nhưng lỗi nhỏ này phái Uông Thịnh Đức đi mắng một trận để cảnh cáo là đủ rồi, hoàng đế triệu hắn vào cung chuyến này là để tính chuyện lâu dài.

Hoàng đế hỏi thẳng: "Nghe nói con không chỉ đòi Triệu Kỳ về, mà còn nghiêm trị mấy tên hoạn quan liên quan, lại còn thức trắng đêm tính sổ trả tiền cho A Dao, làm rùm beng lên như vậy. Nói xem nào, con nghĩ gì thế?"

Yến Huyền thấy giọng điệu hỏi chuyện của ông cũng ôn hòa, cuối cùng cũng thả lỏng một chút, cúi đầu đáp: "Chuyện này là do cung nhân dưới trướng nhi thần làm, là lỗi của nhi thần, chỉ là nhi thần thực sự không biết chuyện, nên vẫn còn cơ hội bù đắp. Vì vậy nhi thần nghĩ, việc cấp bách nhất, một là để Dao Dao nguôi giận, hai là càng phải để nàng tin rằng nhi thần và nàng cùng một lòng, chuyện này nhi thần thực sự không biết. Do đó những kẻ liên quan phải bị nghiêm trị, đó là để cho nàng một lời giải thích; những khoản tiền liên quan cũng phải tính toán rõ ràng từng li từng tí, đó là để tự chứng minh trong sạch. Còn về việc gọi là làm rùm beng... Nhi thần biết việc thay đổi toàn bộ thân tín bên cạnh là chuyện phiền phức, nhưng so với tình nghĩa phu thê thì vấn đề này chẳng đáng nhắc tới."

Hoàng đế liên tục gật đầu, cuối cùng cười bảo: "Xem ra không phải là 'mèo mù vớ cá rán' thật, con sống cũng biết điều đấy, vậy thì tốt."

Mặt Yến Huyền nóng lên, dán mắt vào mặt bàn nói: "Nhi thần không thể phụ lòng Dao Dao."

Hoàng đế lại gật đầu: "Con nghĩ được vậy là tốt. Con cũng nên biết, giữa phu thê khó tránh sẽ có lúc va chạm, mâu thuẫn sẽ luôn còn đó. Chuyện lần này còn tính là phải trái rõ ràng, nhưng luôn có những chuyện nói không rõ ai đúng ai sai, đôi khi chỉ là hiểu lầm, đôi khi là do bất đồng quan điểm. Điểm này chúng ta với thường dân chẳng khác gì nhau, trẫm và mẫu hậu con cũng có lúc cãi nhau đỏ mặt tía tai, đều là lẽ thường tình. Tuy nhiên, dù có cãi nhau đỏ mặt tía tai thì cũng phải có chút chừng mực. Đây coi như kinh nghiệm của cha con, con cứ nghe qua cho biết."

Yến Huyền không ngờ phụ hoàng lại muốn nói chuyện tâm tình với mình như vậy, vội xốc lại tinh thần, rửa tai lắng nghe.

Hoàng đế trầm giọng nói: "Một là dù có cãi vã đến mức nào, con cũng phải luôn nhớ rằng các con là người một nhà, là phu thê thân mật nhất trên đời này. Nhớ kỹ điểm này, con mới có thể dốc lòng hướng tới một kết quả tốt cho cả hai mà suy xét mọi việc, tránh để cơn giận bốc lên mà làm tổn thương tình nghĩa."

Yến Huyền nghiền ngẫm đạo lý này, gật đầu nói: "Phụ hoàng nói chí phải."

Hoàng đế nói tiếp: "Hai là có những lời tuyệt đối không được nói, dù con có giận đến mất khôn, lời đã đến đầu môi, con có cắn lưỡi cũng phải nuốt ngược vào trong."

Yến Huyền suy nghĩ rồi hỏi: "Ví dụ như chuyện hòa ly đúng không?"

Hoàng đế gật đầu: "Nếu thực sự chán ghét nhau đến tận cùng thì dĩ nhiên có thể hòa ly, ngay cả trẫm và mẫu hậu con cũng sẽ không nói gì. Nhưng lời này không thể nói xằng bậy lúc đang giận dỗi, tùy tiện nói ra rất tổn thương đối phương. Giả sử sau khi suy nghĩ chín chắn mà quyết định hòa ly, các con sau này có lẽ vẫn có thể làm huynh muội; nhưng nếu cứ hễ giận lên là lôi chuyện này ra, thì dù vẫn ở chung một mái nhà làm vợ chồng, rốt cuộc vẫn là có tâm kết rồi."

"Nhi thần hiểu." Yến Huyền gật đầu đáp.

Hoàng đế quan sát biểu cảm của hắn hắn liền biết hắn rất để tâm chuyện này, thầm thấy an ủi, vuốt râu mỉm cười, lại nói: "Còn một điểm nữa, là việc trẫm thấy quan trọng nhất, nhưng cũng khó làm được nhất. Chuyện phu thê cãi nhau..." Ông lắc đầu cười khổ, "Cãi vã ầm ĩ xong phát hiện ra mình sai thường xuyên xảy ra. Nhưng có những kẻ ngốc... Nhất là đàn ông chúng ta dễ vì cái sĩ diện mà cứng đầu, cứ như thể mình nhận lỗi là trời sập không bằng. Nhưng con nghĩ xem, nhận lỗi với thê tử mình thì có gì mất mặt sao? Ngay cả khi không phải lỗi của con, con nhún nhường cúi đầu trước người đầu ấp tay gối thì đã làm sao?"

Yến Huyền cười đáp: "Phụ hoàng nói phải, nhi thần đã hiểu."

"Ái chà, đáp thì nhẹ nhàng đấy, con phải làm được cơ." Hoàng đế hồi tưởng chuyện xưa, cười khổ, "Ông nội con cả đời không học được điều này. Nếu không, bà nội con đã không hòa ly với ông ấy, trẫm dù sao cũng phải tôn ông ấy làm Thái thượng hoàng, thiên hạ này đều phải mang họ Sở của ông ấy. Chậc..."

Hoàng đế nhún vai, ý muốn nói: Con xem cái sĩ diện ấy làm người ta chịu bao nhiêu thiệt thòi?

Ngày nay người trong thiên hạ đều biết Hoàng thái hậu Yến Tương Nghi một mình nuôi nấng đứa con này khôn lớn, Sở Cảnh Nghị là ai? Ngay cả những lão thần từng theo Hoàng đế đánh thiên hạ nghe thấy ba chữ này cũng phải khựng lại một lúc mới nhớ ra: Ồ, ở Di Châu còn có một người cha đẻ của Thiên tử đang sống cô độc dưỡng già, hình như được phong tước Hầu hay tước Bá gì đó, không nhớ rõ, chẳng ai bận tâm.

Con trai đoạt được thiên hạ, cha ở lại thái ấp cũ cũng không thể nói là Hoàng đế bất hiếu, vì năm xưa quần thần đã bàn luận chuyện này, lúc đó Hoàng đế tuy không vui nhưng bị một chữ "Hiếu" đè nặng nên lời lẽ cũng khó nói quá mức, chính Hoàng thái hậu xông vào điện Tuyên Đức hung hãn tuyên bố: "Hoàng đế dám đón lão về đây, ai gia đi ngay! Tên nào dám xúi giục Hoàng đế đón lão về, ai gia trước khi đi sẽ giết sạch cả nhà kẻ đó!"

Thế thì ai còn dám khuyên?

Vì một người không có mấy tình nghĩa với Thiên tử, lại càng chẳng liên quan gì đến quần thần, mà đánh đổi mạng sống của cả nhà già trẻ lớn bé sao?

Tất cả những chuyện này trước kia Yến Huyền đều không biết. Hắn chỉ biết bà nội đã sớm hòa ly với ông nội, nhưng nguyên do ly hôn thì người lớn đều không muốn nhắc nhiều, chỉ nói là "không sống chung được với nhau".

Hôm nay hắn mới thực sự biết rõ ngọn ngành, lập tức tỉnh táo hơn, trịnh trọng gật đầu: "Nhi thần ghi nhớ kỹ, sau này nhất định lấy Phụ hoàng làm gương, tuyệt đối không học theo ông nội."

"Ừ." Hoàng đế mỉm cười thoải mái, "Được rồi, đừng vì chuyện này mà làm mình bồn chồn, con và A Dao đều là người thấu tình đạt lý, chắc hẳn có thể sống tốt. Này..."

Hoàng đế cầm đũa, lại gắp thức ăn cho hắn, Yến Huyền vội bưng đĩa lên nhận lấy

"Ăn trước đã." Hoàng đế nhếch môi, "Ăn xong thì đi chào mẫu hậu và hoàng tổ mẫu một tiếng rồi về ngay đi, đừng để A Dao lo lắng."

"Rõ!" Yến Huyền lúc này đã hoàn toàn thả lỏng, đáp ngay.

Sau khi ăn xong, Hoàng đế lại nói với Yến Huyền về việc phong Vương.

Trịnh Tứ thái tử đã đầu lìa khỏi cổ, Trịnh hoàng thúc được phong làm Quy An Bá qua vài ngày nữa cũng sẽ đến Lạc Dương, hắn hoàn thành nhiệm vụ rất mỹ mãn. Chuyện gần đây càng cho thấy hắn có thể chung sống tốt với A Dao, đế hậu và Hoàng thái hậu đều cảm thấy hắn có thể phong Vương được rồi.

Hoàng đế hỏi hắn: "Có phong hiệu nào thích không? Nói ra để Lễ bộ soạn chỉ."

Yến Huyền suy nghĩ: "Trước khi thành hôn Lễ Bộ có soạn vài cái, Dao Dao chọn chữ Thụy."

Hoàng đế dẫn dắt: "Không cần chuyện gì cũng để con bé làm chủ mà. Phong hiệu của con, vẫn phải xem con có thích hay không."

Yến Huyền nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, chẳng có ý tưởng gì, gật đầu: "Nhi thần đều nghe theo Phụ hoàng."

Hoàng đế lập tức đổi giọng: "Vậy con vẫn nên nghe theo A Dao đi."

Nghĩ phong hiệu, đặt tên là những việc khó nhất, ông chẳng thèm suy nghĩ làm gì.

.

Trăn Viên.

Vân Diệp và Sương Chi thuận theo manh mối, chẳng tốn bao nhiêu sức lực đã tìm được người mà Chúc Tuyết Dao cần tìm, nhân lúc Ngũ hoàng tử chưa về, vừa hay đưa đến gặp Chúc Tuyết Dao.

Vương Liễu thị theo hai người vào hiên Ánh Tuyết, dập đầu hành lễ Chúc Tuyết Dao.

Chúc Tuyết Dao bảo Vân Diệp đỡ bà ta dậy, tỉ mỉ quan sát một lượt, rồi hỏi: "Xưng hô thế nào?"

Vương Liễu thị cung kính cúi đầu: "Nô tỳ vốn họ Liễu, gả cho chồng họ Vương, mọi người đều gọi là Vương Liễu thị, nữ quân cũng cứ gọi nô tỳ như vậy là được."

Chúc Tuyết Dao lắc đầu: "Tên thật là gì?"

Vương Liễu thị sững sờ, trả lời thành thật:"Tên mụ của nô tỳ là Cẩn Tư, là cái tên đặt từ những năm trước khi làm việc trong cung."

Chúc Tuyết Dao cười nói: "Cái tên này nghe hay đấy. Sau này đóng cửa bảo nhau ta sẽ gọi tên ngươi, ở ngoài gọi ngươi một tiếng Liễu nương tử, để tránh làm mất uy nghiêm quản sự của ngươi trước mặt đám hạ nhân, ngươi thấy có được không?"

Vương Liễu thị cúi người cười đáp: "Nô tỳ nghe theo nữ quân."

"Ngồi đi." Chúc Tuyết Dao mời bà ta ngồi, lại dặn Sương Chi đi pha trà, hai người vừa thưởng trà vừa trò chuyện về những sóng gió mấy ngày qua.

Lúc bị Vân Diệp Sương Chi gọi đi, Liễu Cẩn Tư đã đoán được Chúc Tuyết Dao hẳn đã nắm rõ mọi chuyện, nên không hề có ý giấu diếm, nói hết suy nghĩ của mình cho nàng nghe: "Lúc đó nô tỳ không biết chuyện này có phải là ý của Ngũ điện hạ hay không, cũng không rõ nữ quân nghĩ thế nào, suy đi tính lại, sắp xếp như vậy là tốt nhất. Những người này không biết chừng mực chỉ lo vơ vét tiền của, nữ quân sẽ sớm phát hiện. Nếu nữ quân muốn quản, vì thời gian chưa lâu nên quản lý cũng dễ; nếu trong lòng nữ quân chỉ có Ngũ điện hạ, cam tâm nhắm mắt cho qua để Ngũ điện hạ có được số tiền này thì cũng chẳng liên quan gì đến nô tỳ."

Chúc Tuyết Dao nghe mà liên tục gật đầu: "Nếu ta thực sự là kẻ không biết điều, thì ngươi quả thực không cần vì ta mà mạo hiểm. Dương Kính đó một lòng muốn thâu tóm Trăn Viên, chỉ nhờ mình ngươi giúp đỡ thôi sao? Còn có ai nữa không?"

Liễu Cẩn Tư nói: "Đương nhiên là có, mấy quản sự của Trăn Viên đều đã bị họ tiếp cận, nô tỳ vẫn luôn âm thầm nghe ngóng. Trong đó có Hoàng công công và Phàn nương tử vốn là những người bo bo giữ mình, không mấy bận tâm đến chuyện này. Nhưng Tề công công và Tiền nương tử chắc hẳn đều đã nhận tiền giúp đỡ ít nhiều, có điều họ không cố ý để lộ sơ hở như nô tỳ, chỉ nhét vài người vào những chỗ không đáng chú ý, đại khái là đợi sau này thăng tiến mới nắm thực quyền. Còn có..."

Nói đến đây, Liễu Cẩn Tư hơi chần chừ.

Chúc Tuyết Dao mím môi: "Ta sẽ không bán đứng ngươi đâu, ngươi cứ yên tâm mà nói."

Liễu Cẩn Tư cười khổ: "Nô tỳ không phải sợ chuyện đó. Chỉ là... Chu ma ma quản lý Trăn Viên cũng có liên quan."

Ánh mắt Chúc Tuyết Dao lập tức trở nên sắc lạnh.

Liễu Cẩn Tư vội nói: "Nữ quân bớt giận, xin nghe nô tỳ biện bạch vài lời cho bà ấy... Bà ấy là quản sự đầu tiên của Trăn Viên, do Thánh nhân đích thân chọn tới, năng lực không tồi, làm việc cũng tận tâm, chúng nô tỳ đều nhìn rõ. Giờ thì... " Liễu Cẩn Tư liên tục lắc đầu, "Giờ bà ấy có tuổi rồi, lại con cháu đầy đàn, suy nghĩ khó tránh khỏi thay đổi, muốn đi đâu cũng kết thiện duyên để sau này lo lót cho con cháu, lại muốn vơ vét thêm chút tiền bạc cho con cháu sống qua ngày, thế mới tính toán sai lầm. Nô tỳ nói thêm một câu, có lẽ nữ quân không thích nghe, nhưng đây thật sự là lời thật lòng. Sản nghiệp Trăn Viên lớn nhường này, dù là ngày nay thì sự vụ cần quán xuyến cũng nhiều như lông tơ. Những năm đầu quy định chưa thành hình, nhiều kẻ ngang bướng, nếu không có bà ấy chu toàn mọi bề, nơi này chẳng biết đã trở nên bát nháo đến mức nào rồi."

Chúc Tuyết Dao tuy có giận chuyện này, nhưng cũng biết cai quản sản nghiệp rộng lớn khó khăn thế nào, nên sẵn lòng nể tình họ đôi chút, bèn hỏi thẳng Liễu Cẩn Tư: "Ngươi thấy ta nên xử lý thế nào?"

Liễu Cẩn Tư khựng lại, cúi đầu nói nhỏ: "Nô tỳ không dám thay nữ quân làm chủ, chỉ là... Chỉ nghe nói đám người Dương Kính đều bị ăn gậy, đánh đến mức không xuống giường được, Chu ma ma đã lớn tuổi, nếu bà ấy..."

"Ngươi lo lắng chuyện đó sao?" Chúc Tuyết Dao cười lắc đầu, "Yên tâm, ta không có ý lấy mạng bà ấy, chỉ là Trăn Viên này cần một người thấu tình đạt lý hơn cai quản. Kể từ hôm nay ngươi sẽ thay vị trí của bà ấy, làm đại quản gia của Trăn Viên."

Liễu Cẩn Tư vui mừng khôn xiết, vội vàng tạ ơn.

Chúc Tuyết Dao lại nói: "Còn Chu ma ma, công của bà ấy lớn hơn tội, nếu ta vì chuyện lần này mà hà khắc quá mức sẽ khiến hạ nhân nản lòng; nhưng chuyện như vậy ta không muốn thấy lần thứ hai, nếu không phạt bà ấy, lại khiến kẻ khác thấy ta yếu đuối dễ bắt nạt. Ngươi hãy thay ta tới chỗ bà ấy, truyền đạt ý của ta, nhớ giữ chừng mực cho tốt."