Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 53



Khói chiều lan tỏa, nắng tà soi bóng tuyết.

Nhà Chu ma ma đang quây quần ăn cơm trong không khí hòa thuận, bỗng nghe tiếng hạ nhân hô hoán bên ngoài. Mấy người trong phòng đều giật mình, hoang mang nhìn ra cửa.

Chẳng mấy chốc, cửa chính bị đẩy mạnh ra, ngay cả Chu ma ma cũng kinh động mà đứng bật dậy, nhìn hai hàng thị vệ nối đuôi nhau đi vào.

Sau khi họ bao vây các góc trong phòng, một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi bước vào.

Chu ma ma ra đó là ai, hãi hùng thốt nói: "Vương Liễu thị? Ngươi làm cái gì vậy!"

Liễu Cẩn Tư khom người hành lễ với Chu ma ma: "Ma ma là người tai thính mắt tinh, chắc hẳn không thể không biết những biến động gần đây. Nay bề trên đã điều tra xuống tới đây, ma ma hãy hợp tác một chút, để đôi bên cùng giữ được thể diện."

Kể từ lúc Dương Kính bị phạt, dây thần kinh căng thẳng mấy ngày qua của Chu ma ma đến lúc này gần như đứt, đám con cháu trong phòng lại càng sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.

Chu ma ma cấp thiết chạy đến trước mặt Liễu Cẩn Tư, nắm lấy tay áo bà ta nói: "Là ý chỉ của nữ quân hay là ý chỉ của Ngũ điện hạ? Ta đi gặp họ!"

Liễu Cẩn Tư lắc đầu: "Không có ai triệu kiến ma ma cả, việc này do ta lo liệu. Ma ma đã nhận được bao nhiêu lợi lộc trong chuyện này, hãy giao nộp toàn bộ sổ sách và bạc tiền ra đây."

Sắc mặt cả nhà lại trắng thêm một tầng.

Trưởng nữ của Chu ma ma sợ đến mức đỏ hoe mắt, đầu óc trống rỗng.

Thứ nữ và trưởng tử thì bình tĩnh hơn, hai người nhìn nhau, thứ nữ bước lên nói: "Mẹ, mau giao ra đi. Số tiền đó không bao nhiêu, nhưng chuyện thì không phải chuyện nhỏ, giờ đây bề trên đã nổi giận, tính mạng cả nhà mới là quan trọng."

Con dâu cả nghe vậy cũng hoàn hồn, vừa đẩy chồng mình vừa quyết đoán nói: "Chúng con đi lấy sổ sách, chúng ta cùng nhau tính toán cho minh bạch."

Chu ma ma cũng biết cửa ải này khó qua, gật đầu, mặc cho họ đi làm.

Trong bầu không khí đầy sát khí của đám thị vệ, mọi người bận rộn từ lúc hoàng hôn cho đến tận nửa đêm. Trong một khắc cuối cùng, trong phòng chỉ còn lại tiếng bàn tính kêu "lạch cạch" của Liễu Cẩn Tư.

Bà tỉ mỉ thanh toán xong sổ sách, nhấn bàn tính một cái, cuối cùng thở dài, nói với Chu ma ma: "Vì chuyện này bà đã nhận sáu trăm lượng bạc, ngoài ra còn có trà, sơn sâm, lụa là... Quy đổi theo giá thị trường là một trăm hai mươi bảy lượng bạc. Nếu không có gì thắc mắc, mời bà ký tên xác nhận."

Chu ma ma lòng như tro nguội, gật đầu, bước tới ký tên.

Liễu Cẩn Tư nói tiếp: "Bà chịu ơn trọng trách của Thánh nhân phái tới quản lý Trăn Viên cho nữ quân, vậy mà lại tham ô túi riêng, ăn cây táo rào cây sung. Hôm nay ta phụng mệnh nữ quân đến lục soát nhà, toàn bộ gia sản đều bị tịch thu."

Chu ma ma sợ đến mức ngồi bệt xuống đất, đám con cái đã có người bật khóc.

"Ta..." Chu ma ma nước mắt đầm đìa, hối hận khôn nguôi, cố chống chút sức lực cầu xin Vương Liễu thị, "Cho ta gặp nữ quân đi... Cả nhà già trẻ chúng ta đều dựa vào Trăn Viên mà sống, chuyện này... Chuyện này..."

Liễu Cẩn Tư không trả lời, chỉ đẩy một tờ khai mực vẫn chưa khô tới trước bàn: "Gia sản của bà ta cũng đã tính xong rồi, tổng cộng bạc có ba ngàn hai trăm mười bốn lượng, hai mươi tư gian nhà, hai mươi mẫu ruộng, hai gian cửa hàng. Nếu không có gì thắc mắc, mời bà ký tên."

"Xin nữ quân hãy cho chúng nô tỳ một con đường sống!" Trưởng nữ của Chu ma ma quỳ xuống đất khóc lóc van xin, "Nhà chúng nô tỳ hơn mười miệng ăn, chỉ xin nữ quân để lại cho một chỗ che mưa che nắng. Liễu tỷ tỷ, xin tỷ hãy làm ơn, nói giúp bọn ta một câu..."

Liễu Cẩn Tư chỉ nhìn Chu ma ma: "Ký tên."

Nói rồi, bà đưa tờ lời khai cho thị vệ bên cạnh, thị vệ dâng lên trước mặt Chu ma ma. Chu ma ma run rẩy không ngừng, nhưng nhìn thái độ của Vương Liễu thị cũng biết đây là đường chết, cuối cùng không nói thêm gì nữa, tuyệt vọng ấn dấu tay.

Đám con cái, con dâu, con rể thấy dấu tay đỏ chót kia ấn xuống đều sụp đổ, ôm đầu khóc. Liễu Cẩn Tư đứng dậy giữa tiếng khóc vang khắp phòng, từ trên cao nhìn xuống Chu ma ma đang nhũn người dưới đất, dịu giọng lại, chậm rãi nói: "Nữ quân niệm tình ma ma có công quản lý Trăn Viên, cho phép bà ở lại Trăn Viên dưỡng già, ban thưởng hai ngàn năm trăm bảy mươi mốt lượng bạc, hai mươi gian nhà, mười sáu mẫu ruộng, hai gian cửa hàng."

Nói đến đây, Liễu Cẩn Tư nhìn đám con cháu đang ngẩn người cách đó vài bước, tiếp tục nói: "Công việc của gia quyến vẫn giữ nguyên như cũ. Nhưng trong chuyện của Dương Kính, các ngươi không biết khuyên ngăn ma ma, suýt chút gây ra họa lớn, nên phạt bổng lộc một năm để răn đe."

Sau câu nói này, trong phòng trở nên tĩnh mịch, im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Cả nhà nhìn nhau trân trân, hồi lâu sau vẫn chưa sực tỉnh.

Liễu Cẩn Tư xong việc, không có ý định ở lại thêm, gật đầu với Chu ma ma rồi nói: "Cáo từ."

Dứt lời, bà xua tay, dẫn đám thị vệ rời đi. Chỉ trong vài hơi thở, trong phòng đã trống không.

Ánh nến trong phòng vẫn lung linh, thức ăn chưa ăn xong vẫn còn trên bàn, nếu không phải cạnh bàn có đặt một chiếc bàn tính, Chu ma ma có lẽ sẽ hoài nghi tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác.

Những người khác sau một hồi ngẩn ngơ cũng lần lượt hoàn hồn, kinh hồn bạt vía nhìn nhau.

Cuối cùng, tất cả ánh mắt đều hướng về Chu ma ma, Chu ma ma hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại: "Ta đúng là già lú rồi... Các con sau này làm việc phải cẩn thận, đừng vì chút lợi nhỏ mà tính sai bàn tính giống như ta."

Mọi người lại một phen ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, trong phòng vẫn hết sức im ắng.

Chu ma ma bỗng trầm giọng: "Nghe thấy chưa!"

"Nghe thấy rồi ạ..."

"Nghe thấy rồi, mẹ."

Vài người như sực tỉnh cơn mơ, đáp lại.

Chu ma ma nghiến răng: "To tiếng lên!"

Mấy người đều giật mình, vội nâng cao tông giọng: "Nghe thấy rồi, mẹ, chúng con ghi nhớ rồi."

Chu ma ma thở phào, nhận ra mình đã toát mồ hôi ướt đẫm cả lưng.

Bà ta đã nhận ra màn "lục soát nhà" này là cái uy đi trước, ban thưởng theo sau, ngoài việc tịch thu số tiền liên quan đến vụ việc thì vừa hay khấu trừ đi hai phần gia sản.

Hai phần gia tài đã đủ khiến cả nhà xót xa rất lâu, mà nỗi tuyệt vọng và hối hận họ vừa nếm trải còn nhiều hơn cả hai phần tổn thất đó. Trong khoảnh khắc vừa rồi, họ đã trải qua nỗi sợ khi cả nhà già trẻ phải lưu lạc đầu đường xó chợ sau khi bị tịch thu nhà cửa. Hiện giờ trời vẫn còn lạnh, nếu họ cứ thế bị đuổi ra ngoài, e là đến cơ hội làm lưu dân cũng không có, không quá vài ngày sẽ bị chết cóng.

Vì vậy sau khi Liễu Cẩn Tư "ban thưởng", họ tuy vui mừng vì của cải mất rồi lại có, nhưng nỗi sợ đó chẳng vì thế mà vơi đi.

Nếu thời gian có thể quay ngược lại, họ có chết cũng không dám động vào số tiền đó nữa.

...

Trong biệt uyển, Chúc Tuyết Dao đối chiếu sổ sách để kiểm tra lại toàn bộ nhân sự từ trên xuống dưới, những cung nhân còn lại do Dương Kính cài c*m v** đều bị đào ra.

Những người này trước đó chưa qua tay Liễu Cẩn Tư, nên tạm thời đều chưa giữ vị trí nào quan trọng, giữ lại thực ra cũng chẳng sao, nhưng vì muốn bảo đảm nên Chúc Tuyết Dao vẫn gửi trả người về cung, bảo Thượng Nghi Cục đổi người mới tới.

Về phần người hầu cận bên cạnh, sau khi Yến Huyền về Chúc Tuyết Dao đã bàn bạc với hắn một chút.

Với hắn, dùng hoạn quan quả thật tiện hơn dùng cung nữ, nên dùng thì cứ dùng tiếp, do Triệu Kỳ quản lý. Nhưng những vị trí cần chủ quản trong ngoài viện đều do nàng thay thị nữ lên, đứng đầu là Vân Diệp, Sương Chi cùng với Liễu Cẩn Tư, sáu người Tử Yên, Thanh Vụ, Uyển Như, Tĩnh Thư, Nhã Cầm và Thanh Sắt đã ở bên cạnh nàng mấy tháng, đều đã rất nắm bắt sự vụ trong viện, chia nhau một ít việc để quản lý.

Bước vào tháng Hai, gió xuân thổi qua Lạc Dương, thời tiết nhanh chóng ấm lên, Yến Huyền đã được phong làm Thụy Vương vào tiết trời đẹp lúc liễu rủ đâm chồi nảy lộc.

Đến mùng ba tháng Ba tết Thượng Tị, trong thành Lạc Dương trăm hoa đã đua nở. Năm nay tình cờ tết Thanh Minh và Thượng Tị rơi vào cùng một ngày, các nơi đều náo nhiệt hơn một chút. Công chúa Ôn Minh từ sớm đã bắt đầu thu xếp cho các hoàng tử, công chúa, vương phi, phò mã cùng đi đạp thanh, nhưng mọi người có hơi bất đồng về địa điểm.

Ngoài thành Lạc Dương ba mặt giáp núi, nơi có cảnh sắc đạp thanh đẹp nhất là dãy núi phía Bắc, nhưng chính vì cảnh sắc đẹp nên mỗi lần Thanh Minh người đi đạp thanh rất đông, hoàng tử công chúa mà đi thì phải phong tỏa núi, mọi người đều không muốn làm vậy.

Còn muốn tìm nơi ít người thì vùng phía Đông là vắng nhất, nhưng cảnh sắc nơi đó lại quá sơ sài, nghĩ thôi đã thấy không hứng thú.

Ngoài ra còn vài nơi có thể chọn, chỗ thì có núi, chỗ thì có rừng, cảnh sắc mỗi nơi mỗi khác, luôn có người thích người không.

Cuối cùng Chúc Tuyết Dao đề nghị: "Hay là đến Trăn Viên của muội đi? Trăn Viên có cảnh núi đẹp, các cảnh sắc khác cũng có chút ít, lại là địa bàn của mình, sẽ không làm kinh động đến bá tánh."

Thực ra trước khi nàng lên tiếng công chúa Ôn Minh đã nghĩ đến Trăn Viên, nhưng đó là địa bàn của nàng, nàng không mở lời thì công chúa Ôn Minh cũng không đề nghị. Nay nàng chủ động nhắc tới, công chúa Ôn Minh đương nhiên hân hoan chấp thuận, lại sai người đi hỏi ý kiến của các huynh đệ tỷ muội khác, mọi người cũng đều không có ý kiến, sáng sớm ngày Thanh Minh đều đã tề tựu tại Trăn Viên.

Lần này, công chúa Ôn Minh vì chuyện của Đông cung đã hỏi riêng ý của Chúc Tuyết Dao, Chúc Tuyết Dao không để bụng, nàng liền gửi thiệp mời đến Đông cung, mời Thái tử và Thái tử phi cùng đến đạp thanh.

Đến ngày, Yến Quyết không đến, người đến chỉ có Thái tử phi Kiều Mẫn Ngọc. Các huynh đệ tỷ muội nể mặt Chúc Tuyết Dao, thấy Yến Quyết không đến đều không hỏi han, nhưng công chúa Phương Ninh Yến Tri Thiên vẫn "thiếu một sợi dây thần kinh" như cũ, vừa thấy Thái tử phi, câu đầu tiên đã hỏi: "Tẩu tẩu, sao Đại ca không tới?"

Tĩnh Ninh công chúa ngồi bên cạnh thật sự rất muốn đá nàng ta một cái.

Có điều Chúc Tuyết Dao đúng là không để bụng, Yến Quyết có đến hay không nàng đều thấy vô thưởng vô phạt.

Việc Yến Quyết không đến cũng thật sự chẳng liên quan gì đến nàng.

Kiều Mẫn Ngọc cười đáp: "Phụ hoàng mẫu hậu muốn chàng đích thân chọn vài người đáng tin cậy để hộ tống đại trưởng công chúa Chiêu Minh, mấy hôm nay chàng đều bận rộn."

Lý do này nghe rất đường hoàng, mọi người nghĩ kỹ lại thấy hơi lạ, Hằng Vương phi nói: "Tẩu tẩu, chúng muội nghe nói từ cuối tháng Giêng đại trưởng công chúa đã khởi hành về Lạc Dương rồi, dù có đường xá xa xôi thì lúc này chắc cũng đi được nửa chặng đường rồi đúng không? Giờ mới chọn người hộ tống, trên đường đi tốn thêm chút thời gian nữa thì đại trưởng công chúa cũng đã tới nơi rồi."

Kiều Mẫn Ngọc khẽ cười: "Nếu đại trưởng công chúa đi thẳng về Lạc Dương thì đúng là như thế, thời gian cũng ngắn, cũng chẳng cần phái thêm người. Hiện giờ là lại nhận được tin của đại trưởng công chúa, nói là dọc đường thấy cảnh đẹp nhiều, tỷ ấy muốn thuận tiện ngao du sơn thủy, chắc là sẽ về muộn một chút."

"Hả?"

Hằng Vương phi và Khang Vương phi đều kinh ngạc, hai người nhìn nhau, Khang Vương phi sững sờ nói: "Chuyện này... Nhị Thánh đang mòn mỏi ngóng chờ, vậy mà nàng ấy lại ở ngoài chơi bời..."

Kiều Mẫn Ngọc không tiện bình luận chuyện của đại trưởng công chúa, lắc đầu, ra hiệu cho họ cũng đừng nói nữa.

Nhưng chuyện này không chỉ khiến họ kinh ngạc, mà cũng gây ra không ít lời bàn tán trong triều. Đúng như Khang Vương phi nói, Nhị Thánh mong con tha thiết, đợi nàng về đến mức nhìn xuyên qua cả làn nước, vậy mà nàng lại còn bày đặt ngao du sơn thủy vào lúc này?!

Cái uy lớn quá rồi!

Văn võ bá quan đều ngơ ngác.

Điều khiến mọi người bất ngờ hơn nữa chính là thái độ của Nhị Thánh.

Chuyện này nói nhỏ thì là không mấy hiếu thuận; nói lớn thì là xem thường uy Nhị Thánh, có thể coi là bất trung.

Nếu là thần tử bình thường dám làm vậy thì soát nhà tống giam vào ngục cũng chẳng cần kêu oan; dẫu có đổi lại là các hoàng tử công chúa khác...

Dù sao khi triều thần bàn tán, câu cửa miệng thống nhất đều là: "Ta thấy ngay cả Phúc Tuệ quân chắc cũng không dám làm trò này đâu."

Tiếp đó không tránh khỏi có người liên tục lắc đầu: "Phúc Tuệ quân vốn không phải người như vậy. Bao nhiêu năm qua Nhị Thánh sủng ái nàng như thế, cũng chưa từng không thấy nàng cậy sủng mà kiêu, nàng hiếu thuận với Nhị Thánh hơn đại trưởng công chúa Chiêu Minh nhiều."

Mấy lời nhàn rỗi này Chúc Tuyết Dao không hơi sức đâu mà quan tâm, vì khi thời tiết nóng thêm, cuối cùng nàng cũng thành công dỗ được Nhị Thánh đến Trăn Viên tránh nóng. Tuy cuối cùng họ chỉ đồng ý ở Trăn Viên mười ngày, nhưng mười ngày này đều miễn thượng triều sớm và các buổi đình nghị, chỉ những tấu chương khẩn cấp nhất mới được đưa đến Trăn Viên để họ xem, công việc giảm đi tám chín phần, họ rốt cuộc cũng có thể nghỉ ngơi tử tế.

Chúc Tuyết Dao chuẩn bị vài nơi để họ tiêu khiển, còn báo trước cho ngự y cùng đi theo để tranh thủ mười ngày này tẩm bổ thân thể cho họ.

Trẻ con và mèo thì tạm thời được đưa đến những viện hơi hẻo lánh một chút, trẻ con hiện vẫn phải giấu, mèo là sợ làm phiền họ nghỉ ngơi.

Nhưng đến ngày thứ hai Chúc Tuyết Dao đã phát hiện giấu hai đứa trẻ thì không có gì khó, chứ giấu mèo thì là chuyện hết sức hoang đường.

Không ai rõ Quất Tử đã làm cách nào để lách qua sự chú ý của bao nhiêu cung nhân mà lẻn ra khỏi viện một cách thần không biết quỷ không hay, tóm lại lúc nó được chú ý đến thì đã ở trong hiên Ngô Đồng, nơi ở của Nhị Thánh.

Lúc ấy bữa sáng vừa được bưng lên, Hoàng hậu còn ngồi trước gương trang điểm, Hoàng đế rảnh rỗi không có việc gì nên ngồi vào bàn ăn đợi bà trước. Trong một thoáng lơ đãng, Quất Tử nhảy thẳng lên bàn, bốn chân chụm lại ngồi ở góc bàn như một vật trang trí nhỏ.

Là một con mèo mướp vàng, Quất Tử lớn lên rất tròn trịa.

Hoàng đế tuy chưa từng gặp nó, nhưng biết Yến Huyền nuôi mèo, thấy nó đột ngột xuất hiện cũng không thấy lạ, nghiêng đầu nhìn: "Ngươi là ai thế, không được lên bàn, mau xuống đi."

Quất Tử nhìn Hoàng đế, kêu nhỏ nhẹ: "Meo!"

"Cái đồ béo này." Hoàng đế dùng đuôi đũa gõ nhẹ vào đầu nó, "Tiểu Ngũ và A Dao đều không ở đây, ngươi đi nhầm chỗ rồi, xuống đi."

Quất Tử hừ hừ một tiếng rồi nhảy xuống bàn, đầu cũng không thèm ngoảnh lại mà bỏ đi.

Hoàng đế ngẩn ra, khẽ cười: "Cũng thông minh đấy."

Sau khi ăn sáng, Nhị Thánh hiếm khi không phải lo toan chính sự nên đã vui vẻ đón nhận đám ca vũ cơ mà Chúc Tuyết Dao sắp xếp. Trong hiên Ngô Đồng vang lên tiếng đàn sáo du dương, Nhị Thánh vừa ăn bánh vừa xem ca múa, xem chưa được bao lâu thì Quất Tử lại tới.

Có lẽ vì Hoàng đế đang ngồi xếp bằng thư thả trên bồ đoàn, hai chân vừa hay khoanh lại thành một vòng tròn, Quất Tử thấy chỗ này rất hợp ý, chẳng thèm bàn bạc với ai đã trực tiếp nằm bò vào trong.

Hoàng đế cúi đầu nhìn nó: "..."

Quất Tử không thèm nhìn ông, đã bắt đầu nheo mắt l**m lông rồi.

"Hừ, cái đồ béo này." Hoàng đế chống nạnh cười, "Ngươi đúng là chẳng coi mình là người ngoài nhỉ!"

Hoàng hậu nghe tiếng liền quay đầu, thấy Quất Tử cũng bật cười ngay: "Mèo ở đâu ra thế? A Dao nuôi à?"

"Chắc thế." Hoàng đế không chắc chắn lắm, nhưng đã đưa tay ra x** n*n, sờ một cái liền ngẩn người, bèn nắm lấy tay Hoàng hậu ấn lên người con mèo, "Nhanh, bà sờ đi, bà sờ thử xem!"

"Làm gì vậy?" Hoàng hậu mù tịt, ngơ ngác sờ hai cái, chỉ thấy chất lông rất dễ chịu, không hiểu hỏi Hoàng đế, "Sao thế?"

Hoàng đế kinh ngạc chỉ vào Quất Tử: "Cảm nhận được chưa? Trẫm còn tưởng là lông nó xù cơ, hóa ra là nó béo thật đấy!"

Nói rồi, ông dùng một ngón tay chọc chọc vào bụng Quất Tử, cười không dứt: "Thật là chắc, giống hệt một con lợn con."

.

Phía bên kia, lúc Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền phát hiện Quất Tử mất tích bí ẩn thì đã là buổi chiều.

Họ sau khi ngủ trưa dậy rủ nhau đi cho mèo ăn, phát hiện Quất Tử lại không có mặt.

Hiện giờ trong nhà nhiều mèo, Trăn Viên diện tích lại lớn, khắp nơi đều có hòn non bộ, cây đại thụ mà lũ mèo yêu thích, chúng thường xuyên đi ngao du tứ phía, lúc cho ăn thường xuyên có con vắng mặt.

Nhưng Quất Tử rất ít khi vắng. Nó quá ham ăn, vì ăn, nó hầu như chỉ chơi quanh quẩn gần đây, như vậy bất kể là Chúc Tuyết Dao, Yến Huyền hay hạ nhân cho mèo ăn nó đều có thể kịp thời có mặt, trừ phi có người cố ý ngăn cản không cho nó ăn, nếu không nó tuyệt đối không bỏ bữa nào.

Chúc Tuyết Dao từng vì thế mà v**t v* cái lưng rộng của nó cảm thán: "Quất Tử nhà ta không có lạng thịt nào là mọc oan cả."

Cho nên, sáng nay lúc cho mèo ăn Quất Tử không có mặt, họ còn có thể chưa để tâm, nhưng đến buổi chiều vẫn không thấy tăm hơi thì không ổn rồi.

Chúc Tuyết Dao lập tức gọi hạ nhân trông coi viện tới, hỏi họ nửa ngày qua Quất Tử có về ăn cơm không, hạ nhân đều bảo không, Chúc Tuyết Dao bắt đầu hoảng.

Con mèo này không thể nào nửa ngày không ăn cơm!

Hai phu thê nhất thời đều có chút cuống quýt. Tuy biệt uyển là địa bàn của mình, sẽ không có ai dám bắt nạt con mèo họ nuôi, nhưng nơi này quá rộng, họ không khỏi lo lắng có sự cố xảy ra. Ví dụ như có khi nào chạy đi xa quá không tìm được đường về không? Có khi nào rơi xuống hồ không? Có khi nào bị kẹt ở chỗ nào không?

Chúc Tuyết Dao vội sai người đi tìm, hạ nhân thấy nàng lo lắng, vội đổ xô tìm kiếm.

Uyển Như túc trực bên cạnh nàng, ôn tồn khuyên nhủ: "Nữ quân đừng gấp, chỗ của chúng ta rộng lớn, mèo vốn ham chơi, chơi mệt rồi chắc là tùy tiện tìm chỗ nào đó ngủ trước thôi, nhất định tìm thấy mà."

Chúc Tuyết Dao nghĩ ngợi lung tung, gật đầu, không nói gì.

Yến Huyền bên cạnh trầm ngâm không nói, hắn nghĩ qua một lượt những nơi có thể giấu mèo rồi dặn dò xuống dưới, cuối cùng hỏi Chúc Tuyết Dao: "Nàng nói xem liệu có phải đến chỗ phụ hoàng mẫu hậu rồi không?"

"Chắc không đâu..." Chúc Tuyết Dao nói.

Nàng cảm thấy mèo dù sao vẫn sợ người lạ, Nhị Thánh hôm qua mới đến Trăn Viên, mèo thấy họ không nhe răng đã là tốt lắm rồi, lại còn có thể chủ động tìm tới sao?

Có điều nàng vẫn cùng Yến Huyền đi đến hiên Ngô Đồng nơi Nhị Thánh ở xem thử, vừa đến cổng viện đã nghe tiểu hoạn quan canh giữ ở đó cười hỏi: "Nữ quân, điện hạ, con mèo mướp vàng đó là hai người nuôi phải không?"

Chúc Tuyết Dao: "..."

Ở đây thật này!

Hai người bèn vào viện, Uông Thịnh Đức nhanh chóng ra nghênh đón. Trò chuyện với Uông Thịnh Đức xong, Chúc Tuyết Dao cảm thán mình đoán quả nhiên không sai, Quất Tử không đời nào chịu để mình bị đói!

Tuy hơn nửa ngày trời không lộ mặt, trông như hai bữa không ăn, nhưng thực tế thì con lợn này...

Con mèo này đã tìm được chỗ khác để ăn no rồi.

Chúc Tuyết Dao cười gượng: "Làm phiền cha mẹ, con vào bế nó ra!"

Nhưng Uông Thịnh Đức ngăn nàng lại, ôn hòa nói: "Nữ quân và điện hạ ngồi nghỉ một lát đi, Bệ hạ và Thánh nhân đang ngủ trưa, lúc này không tiện vào trong."

Chúc Tuyết Dao nghe vậy, biết chắc Quất Tử cũng đang ở trong phòng ngủ, đành phải ngồi bên ngoài uống trà chờ đợi.

Cách đó vài trượng, Nhị Thánh quả thực đang ngủ, Quất Tử quả thực cũng đang ở trong phòng ngủ, nhưng nó có ngủ trưa đâu.

Khoảnh khắc đầu tiên khi Nhị Thánh nằm xuống, Quất Tử rất ngoan ngoãn ngồi ở góc tường tự l**m lông rửa mặt, l**m sạch sành sanh mùi tanh của cá dính vào lúc ăn.

Nhưng l**m lông xong thì nó hết việc để làm rồi. Nó nhìn hai người đang ngủ say trước mặt, rất hiểu chuyện mà giữ im lặng.

Sự im lặng này duy trì được một lát, Quất Tử không nhịn nổi nữa.

Nó muốn tìm người chơi cùng, thế là bắt đầu nhìn đông ngó tây. Thấy chân Hoàng đế động đậy dưới chăn, nó liền vồ tới.

Hoàng đế trong cơn mơ màng cảm nhận được sự hiện diện của nó, không nói gì, nhưng trở mình cuộn chân lại. Quất Tử mất đi món đồ chơi vừa tìm được, bèn bước từng bước mèo đi xuyên qua giữa hai người, đi từ cuối giường đến đầu giường, tiếng kêu "gừ gừ" ngày càng vang dội, mỗi bước chân đều cố ý cọ quẹt vào người họ.

Đi đến đầu giường, không ai thèm để ý đến nó, nó lại quay mình trở về phía cuối giường.

Lúc đi lên đầu giường lần nữa, nó giẫm lên người Hoàng hậu đang nằm ngửa, đi từ mắt cá chân lên tận trước ngực.

Sau đó "uỵch" một cái, nằm vật xuống.

Hoàng hậu giật mình tỉnh giấc, mở mắt nhìn nó: "..."

Quất Tử thấy bà tỉnh rồi, khá là hài lòng, lập tức chuyển mục tiêu sang Hoàng đế.

Hoàng hậu định đuổi nó đi, thấy nó tự đi xuống nên không quản nữa, ai ngờ lại thấy nó leo lên vai Hoàng đế.

Hoàng đế đang nằm nghiêng, trông có vẻ không dễ để nó đứng vững, nhưng cơ thể tròn trịa của nó có khả năng thăng bằng cực tốt, đứng sừng sững ở đấy, ghé đầu vào ngửi má Hoàng đế.

Hoàng hậu lẳng lặng quan sát, thấy nó ngửi một lát rồi lại đi tới phía trước, sau đó ngồi bệt một cái...

Ngồi ngay lên mặt Hoàng đế.

"..." Hoàng đế vốn đang cố lờ nó đi cũng phải mở mắt.

Ông quay lưng về phía Hoàng hậu không cử động, Hoàng hậu chỉ nghe thấy ông nói: "Cái con lợn này, đúng là gan tày đình."

"Ha ha ha ha." Hoàng hậu cười vang.

Hoàng đế cũng không nhịn được cười, trở mình để Quất Tử "đổ" xuống từ bên má, Quất Tử xuống như thế thì cứ thế mà nằm luôn, nằm bẹp dí giữa những chiếc gối mềm của hai người.

Hoàng đế gãi gãi cái bụng tròn của nó: "Ngươi có biết trẫm là ai không mà dám ngồi lên mặt trẫm hả?"

Hoàng hậu cũng tươi cười trở mình nằm nghiêng, một tay chống đầu, một tay sờ đầu Quất Tử. Quất Tử được hai người thi nhau s* s**ng đến mức sướng điên người, nheo mắt vươn vai, mỗi một sợi lông đều toát lên vẻ lười biếng.

Bên ngoài phòng ngủ, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đang ngồi ở sảnh uống trà ăn bánh, đang định xem có nên đánh cờ đợi Nhị Thánh ngủ dậy không, bỗng nghe tiếng cửa phòng ngủ mở.

Hai người cùng quay đầu nhìn lại, còn chưa thấy bóng người đâu đã thấy một bóng mèo màu cam hớn hở chạy ra trước.

Hoàng đế ngáp dài đi theo phía sau, người chưa tới tiếng đã tới: "Cái đồ béo này chạy cũng nhanh thật đấy."

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nghe tiếng vội đứng dậy hành lễ vấn an, lễ xong nhìn kỹ lại, Quất Tử đã ngồi chễm chệ trên án trước ghế chủ tọa.

Chúc Tuyết Dao lập tức cúi người vẫy nó: "Quất Tử, xuống đi! Mau xuống đi! Ngươi không được ngồi ở đó đâu!!!"

"Nó tên là Quất Tử à?" Hoàng đế ngồi xuống bồ đoàn phía sau bàn, không kìm lòng được lại đưa tay ra xoa mèo, bỗng nhiên cười khẩy, "Làm gì có quả quýt nào to nhường này? Ngay cả quả bưởi cũng chẳng to được đến thế."